Phi Chức Nghiệp Bán Tiên - Chương 98: Ác Mộc
Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:39:33
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Linh Nhai cố gắng duy trì vẻ mặt thiện dễ gần, cúi xuống bàn tay của Tiểu Vương, đó hạ nó xuống, : “Vị khách , ngài vẫn nghỉ ngơi , tối hôm qua còn đưa cho ngài chi phí rửa xe mà, c.h.é.m g.i.ế.c là phạm pháp.”
Tiểu Vương nhớ tới ở cửa của đạo quan, nên thở phào một chút, đỡ cửa: “Cậu , ở đây……”
“Tất nhiên là vì ở đây .” Tạ Linh Nhai : “Nơi là do lập.”
Tiểu Vương: “…”
Tiểu Vương sang bên cạnh, thấy Hải Quan Triều ở một bên, thì lộ ánh mắt cầu xin giúp đỡ, tuy rằng cũng quen Hải Quan Triều, nhưng dù đối phương ở trong quan, thì chắc hẳn sẽ rõ hơn .
Hải Quan Triều chậm rãi gật gật đầu: “Ngài , đây là phụ trách của Bão Dương Quan.”
Tiểu Vương xong thì mê : “Vậy tối hôm qua các ở đó làm gì?”
Tạ Linh Nhai cuối cùng cũng thể nhân cơ hội rõ chuyện : “Tất nhiên là làm pháp sự! Đó là m.á.u của động vật, ngờ dọa đến đến ngài!”
Thứ thể di chuyển đó là động vật thật , chẳng lẽ là tế phẩm? Cái loại cảm giác cứng nhắc là vì lầm ? Tiểu Vương mơ hồ Tạ Linh Nhai: “Vậy…Thật ngại quá…”
“Không .” Tạ Linh Nhai cũng rõ, vì tới Bảo Dương Quan, đắc ý Hải Quan Triều liếc mắt một cái, ý tứ chính là là kẻ tùy tiện khi dễ .
Hải Quan Triều cạn lời, hỏi y: “Cậu ngoài ? Vừa Phương Triệt nghiên cứu của bọn họ tiến triển.”
"Lần thu hẹp phạm vi hơn , , khi nào về rõ hơn , giờ dẫn mấy nhóc mua đồ .” Tạ Linh Nhai cho Hải Quan Triều việc đưa hòa thượng mua quần áo, đó .
Hải Quan Triều đó trầm tư hồi lâu, nghĩ rằng, tên mà mối quan hệ rộng đến mức, thể dạy đạo sĩ làm pháp sự và dẫn tu sĩ mua quần áo.
Đợi khi Tạ Linh Nhai trở đường bộ, thì thấy một vài qua đường đang tụ tập xung quanh. Họ hưng phấn quanh nhưng dám dừng để xem. Y kỹ hơn thì thấy một thiếu niên đầu trọc ở giữa những đó, bộ dáng qua giống như Đàm Thanh, đang bước tới.
Còn Thi Trường Huyền là đang che chở cho tiểu hòa thượng, và cùng những đó giằng co.
“Làm gì ?” Tạ Linh Nhai bước tới hỏi.
Hai bọn họ vây quanh bởi những thanh niên hai mươi ba mươi tuổi, dáng cường tráng, chẳng trách qua đường dám .
Những đó liếc Tạ Linh Nhai một cái: “Sao, mày cũng cùng bọn với thằng đầu trọc ? Mày là gì của thằng nhóc đầu hói ?”
Tạ Linh Nhai bọn họ mở miệng ngậm miệng đều là thằng nhóc hói đầu, thứ trọc đầu, cũng lịch sự nữa, : “ Vậy chứ mấy là thứ yêu ma quỷ quái nào?”
Tạ Linh Nhai khi Thi Trường Huyền dăm ba câu kể rõ đầu đuôi, thì , những đang đạp xe phố bộ, thì may đụng Đàm Thanh, tuy nhiên bọn họ nghênh ngang rời , nào ngờ Đàm Thanh mạnh mẽ bắt lấy quần áo của một kẻ, đó kéo từ xe xuống đất, khiến áo quần của đó dính bẩn. Tức thì cả đám bỏ qua, chuẩn “Lý luận” với một chút.
Tạ Linh Nhai cái gọi là g.i.ế.c chóc , da thịt của họ thương, nhưng quần áo vấy bẩn.
Đàm Thanh tuy hiểu rõ lý lẽ Phật pháp nhưng thực hiểu mấy đang gì, nên cũng thể lý giải .
Thi Trường Huyền cũng thích chuyện, nên những còn tưởng rằng lúc nãy chiếm thế thượng phong.
Và nếu bọn họ tay sớm hơn, thì khi Tạ Linh Nhai tới, chuyện chắc hẳn giải quyết xong hết .
Tạ Linh Nhai bình tĩnh : “Mấy đụng khác, cũng xin , nhưng khi kéo một chút, dẫn tới việc té ngã, thể xem như là huề , còn gì để so đo nữa.”
“Chuyện đẩy ngã thể giống với chuyện của ?” Thanh niên nọ : “Rồi giờ thế nào, mà cái thằng nhóc hói đầu sức lực cũng lớn lắm, là võ tăng của Thiếu Lâm ?”
Bạn bè của thanh niên nọ cũng ha ha, giống như từ “Võ tăng” là cái danh xưng buồn .
Tuy rằng Tạ Linh Nhai tận mắt chứng kiến chuyện đó, nhưng y Liên Đàm từng học qua kiếm pháp, là một kiếm tiên giỏi, nên chắc hẳn khi nhận Đàm Thanh làm tử, Đàm Thanh cũng là giỏi giang thế nào, chứ thể là hạng trói gà chặt .
Nên nếu những cậy đông h.i.ế.p yếu, thì e là họ tính sai .
đó chỉ là khi thể thương lượng , chứ Tạ Linh Nhai cũng tay với họ.
Thanh niên thấy Tạ Linh Nhai lộ vẻ mặt khác thường, : “Nói cho bọn mày , ở đây tao chỉ cần gọi một cú điện thoại là sẽ mười mấy em của tao tới, mày tin ?”
Tạ Linh Nhai thanh niên hống hách mặt, bỗng nhiên lộ một nụ quỷ dị.
Tạ Linh Nhai thấy bọn họ đều còn trẻ tuổi, nên hỏi: “Vậy mấy thấy quen ?”
Y thì thôi, nhưng khi xong, mấy liếc , trong đó : "Hình như tao thấy mặt thằng quen…”
“Là ai? Chẳng lẽ là nghệ sĩ nào ?”
Thanh niên khác tức giận : “Tụi mày thằng bậy làm gì! Tao mặc kệ nó quen quen!”
Tuy nhiên phía lôi kéo thanh niên : “Không , , em nhớ , em đúng là từng thấy qua nó, thấy ở mạng, thằng giống như là phụ trách của Bão Dương Quan đó.”
Thanh niên ngạc nhiên : “Mày khùng hả, của đạo quan ai dạo phố với hòa thượng chứ?”
Mọi : “…”
“Không đúng đúng, hình như nó cũng hợp tác với nhóm của đám hòa thượng đó……”
Tạ Linh Nhai ngắt lời họ và hỏi: "Giờ nếu gọi điện thì sẽ hàng chục đạo sĩ đến, mấy tin ? Hơn nữa, chắc chắn bọn họ sẽ còn tới nhanh hơn mấy ."
—— Bão Dương Quan ở ngay vỉa hè, tới năm phút là đến.
Mọi : “…”
Những lời quá quen tai, làm cho sắc mặt của thanh niên nhất thời tái mét: “Mày, mày…”
Tạ Linh Nhai chỉ Đàm Thanh : “Nào mau lấy điện thoại gọi cho mấy chục sư của tới , xem họ tin ?”
Thanh niên nọ: “…”
Có thể việc gọi điện triệu tập các đạo sĩ, tu sĩ tập hợp để chiến đấu, dường như là điều thể, nhưng thanh niên trẻ thấy ánh mắt kiên định của Tạ Linh Nhai thì thể dậy, tiếp đó, mỗi trong nhóm bọn họ phun một ngụm nước bọt giống như cũng chịu nổi …
Sắc mặt thanh niên âm tình bất định mà Tạ Linh Nhai vài , đó mới tức giận : "Lần cẩn thận!"
Nói xong lạnh lùng rời , trong lòng vẫn chút buồn bực. Vì họ từng đạo sĩ và hoà thượng tính tình như chứ?
Tạ Linh Nhai đầu , Thi Trường Huyền đang lộ vẻ mặt bất đắc dĩ chằm chằm , hì hì : “Đệ dọa bọn họ thôi.”
Mấy hạng lưu manh nhỏ nhoi đó thì hù dọa ai, nên chỉ cần dốc sức chút là , với giờ y cũng bảo đảm hình tượng của Bão Dương Quan.
Thi Trường Huyền lắc đầu, nữa.
Tạ Linh Nhai vỗ vỗ vai Đàm Thanh: “Thế nào, đụng trúng ? Lẽ , để bọn họ bồi thường tiền t.h.u.ố.c men.”
Đàm Thanh lắc đầu: “Tôi . thầy Tạ, nếu bọn họ chịu thua thì , ngài định gọi điện thoại kêu mười mấy đạo sĩ tới thật ?”
“Tôi chỉ là lấy lời bọn họ với bọn họ mà thôi.” Tạ Linh Nhai ha ha: “Tất nhiên là…Tôi sẽ báo cảnh sát.”
Vì dù đồn công an, với cảnh sát nhân dân đều quen với y và cũng từng lấy cờ thưởng .
……
Thanh niên gây phiền toái cho Đàm Thanh cảm thấy buồn bực, nên một đường cứ làu bàu mãi, đó ghé một quán nước giải khát, mua cho mỗi một lon bia, gã lẩm bẩm : “Càng nghĩ càng cảm thấy bực, đó đang hù dọa chúng , là, chúng ……?”
“Mày thế nào?”
“Cái thằng nhóc hòa thượng thì chúng nó ở chỗ nào, chứ đạo quan thì ở đầu phố, mỗi ngày đều đến múc nước, là chúng lấy nước bùn tới đổ giếng của bọn họ xem ? Còn thì sáng tác một chút thi họa ở cửa của bọn chúng?”
“Haizz… Không , tao đạo quan chút tà môn, tao nghĩ chúng vẫn là đừng đến đó thì hơn.”
Cả đám bàn tán, cuối cùng đến đường chính, giữa đường những luống hoa và cây cối, vài trong nhóm bọn họ lười di chuyển lên đầu đường, nên trực tiếp qua bồn hoa.
Người đầu tiên chân như nào, mà khi đến một gốc cây, thì vấp té về phía , ngã nhào trong bùn.
Hai phía thấy cũng bước tới đỡ gã dậy, ngờ ma xui quỷ khiến thế nào bọn họ cũng trượt chân, nên những đỡ mà hai còn cùng ngã đè lên gã . Hai còn ở lớn, ai ngờ ở phía một chiếc xe ba bánh phóng nhanh tới, đẩy họ ngã nhào về phía , đó nghênh ngang rời .
Năm cùng ở trong gốc cây ăn bùn, nên trách ai mới .
.
Tạ Linh Nhai đưa Đàm Thanh về khách sạn, Liệt Thố cũng đến, : “Giờ trong giáo phái chúng nhiều tăng nhân, nên chỉ trong một chốc thể tra , thực xin .”
“Không , ngài cần xin , tìm tới là để tìm kiếm hỗ trợ, cảm ơn các ngài bằng lòng hỗ trợ tra xét.” Tạ Linh Nhai vội .
Mọi cùng ăn cơm, rằng nếu tin tức gì sẽ thông báo ngay,Tạ Linh Nhai và Thị Trường Huyền trở về Bão Dương Quan, cửa thấy trang mà Phương Triệt đang nghiên cứu chợt rung lên cảnh báo: “Sao , thu hẹp phạm vi ?”
“Đại khái là thu hẹp một tỉnh… bây giờ, sợ nó báo sai , vì nó cứ liên tục kêu lên như .” Phương Triệt ba chân bốn cẳng lấy trang tắt : “Cho dù thật sự thu hẹp trong một tỉnh, nhưng cũng cần kêu hoài như vầy chứ.”
Tạ Linh Nhai chằm chằm vật nghiêm cứu một lúc, thầm nghĩ lẽ là nó báo sai , vì chi t.ử của U Đô thể ở tỉnh Thước Sơn ?
Y cảm thấy trong lòng chợt dâng lên một nỗi bất an giải thích , , khi nghĩ đến bậc thầy Mật Tông ám hại thì y càng thấy khó hiểu hơn, cũng những chuyện liên quan gì với , nhưng chi t.ử của U Đô hẳn là của đạo môn và sống ký thác ở núi Côn Luân mới chứ.
Khi ý nghĩ thoáng qua, Tạ Linh Nhai đến dâng một nén nhang cho tổ tiên và chú của , khi ở trong điện một chút kinh, y mới yên tâm trở về phòng ngủ.
Thời tiết lạnh, nên Tạ Linh Nhai mở t.h.ả.m điện , đó quấn thể đó để sưởi ấm, và suy nghĩ về việc.
Còn mấy ngày nữa là nghỉ đông, là đến Tết Nguyên Đán. Dù chuyện trong quan bận, nhưng về phần bố của Thi Trường Huyền cũng nên rõ và chừng năm nay còn gặp mặt cha hai bên…
Tạ Linh Nhai suy nghĩ một lúc ngủ .
Trong giấc mơ, y mơ thấy nhiều công việc trong mùa đông cần làm. Trong đạo quan cũng bận rộn và tham gia nhiều cuộc kiểm tra khác , nhưng vẫn thể theo kịp. Trong khi đó, cha Tạ Linh Nhai hài lòng với mối quan hệ của y với Thị Trường Huyền, nên gọi y về nhà và nhờ hàng xóm giới thiệu cho y một cô gái, định duỗi thẳng Tạ Linh Nhai . Còn cha của Thị Trường Huyền cũng bất bình với chuyện của và mong Thi Trường Huyền sẽ tìm cho một nữ đạo sĩ…
Tạ Linh Nhai bừng tỉnh , cái cảm giác sứt đầu mẻ trán giống như vẫn cứ quanh quẩn ở trong tim.
Y dậy thở hổn hển mấy , đó mới phát hiện lưng thấm đẫm mồ hôi.
, mở đạo quan thật phiền, quá nhiều việc cần xử lý, du khách nào cũng tư cách, cũng đạo sĩ nào cũng tài, bao lâu mới tích lũy vốn để xây dựng thêm, hết việc tìm đến chính phủ xin hợp tác cũng khó khăn. Sự nghiệp là thế, trong cuộc sống sinh hoạt ngày thường càng thêm nhiều chuyện xảy , hết cha hai bên cũng thông cảm, rốt cuộc thì làm bây giờ?
Tạ Linh Nhai cảm thấy mệt mỏi, dậy, xỏ đôi dép bông, áo khoác ngoài cũng mặc, mở cửa ngoài, y giữa hành lang lộng gió.
Gió đêm lạnh lẽo thổi qua, Tạ Linh Nhai bước khỏi cửa, thì thấy chút ngây dại.
Toàn bộ Bão Dương Quan, ngoại trừ vườn rau ở sân , vài luống hoa và t.h.ả.m cỏ sân, xung quanh hàng rào cũng chỉ một hàng tre trúc, chứ cây cỏ nào cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phi-chuc-nghiep-ban-tien/chuong-98-ac-moc.html.]
lúc , tường sân thể thấy từng tầng lá xanh, ẩn giấu một đóa hoa đỏ rực đang rung rinh qua , như thể thế giới bên ngoài đang bao phủ bộ Bão Dương Quan, kiến trúc lúc đầu.
Những bông hoa màu đỏ đó màu sắc rực rỡ, đẽ và ẩm ướt, cũng chúng là loại hoa gì…
Tạ Linh Nhai tạm thời quên mất tại ngoài tường nhiều cây như , tuy rằng hoa , nhưng khi trong mắt, y cảm thấy càng thêm chán nản, nghĩ đến đủ thứ chuyện khó chịu trong cuộc sống, thậm chí là cả chuyện lúc sáng khi đụng độ với mấy thanh niên lêu lỏng ở phố bộ, tự hỏi lúc đ.á.n.h cho họ một trận.
Cảm giác chán nản đọng trong lòng, khiến y cảm giác nôn ói. Y dựa lan can và thấy độ cao của mấy tầng , khiến y cảm giác nếu nhảy xuống thì chuyện sẽ kết thúc.
Tạ Linh Nhai ngơ ngẩn xuống phía , đúng là lúc , bên tai y bỗng truyền đến một tràng tiếng gà gáy.
“Ò ó o o——”
Và mặc dù tiếng gáy ở xa, nhưng khi Tạ Linh Nhai trong tai giống như tiếng sét đánh.
Y chợt tỉnh dậy và cảm thấy mùi hôi xộc mũi, gần như nôn nên vội bịt miệng và mũi . Cùng lúc đó, tiếng chuông báo hiệu của Liễu Linh Đồng cũng vang lên trong đầu y, nhưng âm thanh yếu ớt đó thể đ.á.n.h thức Tạ Linh Nhai. Ngoan Long cũng lăn lộn mặt đất, như thể nó cũng ngửi thấy mùi tanh tưởi.
Mùi vị xú uế , quả thực khó thể diễn tả, vì nó giống như là rác thải cả trăm năm thải , giống như ngày nắng nóng trong nghĩa trang, gợi lên trong lòng đủ loại phiền não.
Tạ Linh Nhai ngửi một lúc lâu mới xác định, những hương thơm là đến từ những bông hoa rõ tên cây ngoài tường toả . Và vì sự chênh lệch quá lớn nên y thể tin rằng một bông hoa như thể tỏa mùi tanh tưởi đến thế.
Nỗi lo lắng trong lòng y thỉnh thoảng gợi lên, trong lòng Tạ Linh Nhai cảm thấy , cũng những khác ảnh hưởng , y đến bên tường , cũng may lan can ai ngã xuống, y lập tức đến bên vách gõ cửa và gọi lên.
Sắc mặt Thi Trường Huyền trắng bệch, đỡ cửa bịt miệng và mũi —— vẫn mê hoặc, nhưng mới từ trong mộng tỉnh ngửi thấy cái mùi tanh tưởi , khiến gã khó thể chịu .
Cả hai cố gắng đ.á.n.h thức những khác nhưng hầu hết bọn họ đều giống như đang bóng đè.
Tạ Linh Nhai rơi trạng thái tê liệt khi ngủ và ý tưởng nhảy khỏi tòa nhà giống như , chỉ là y tỉnh, nhưng những khác thể vẫn còn đang mộng du và ngoài tự tử.
“Rốt cuộc thì đây là thứ gì!” Tạ Linh Nhai lộ vẻ mặt khó coi, : “Là ảo giác ?”
Thi Trường Huyền thôi, cũng cái gì. Hai nhanh chóng xuống lầu.
Ngoài tường hoa hồng rào rạt rơi xuống, Thi Trường Huyền thấy rõ từng cánh hoa, nhắm mắt , suy nghĩ một lúc : “Cây Y Na Bạt La, mùi tanh tưởi là cây hoa mang đến phiền não.”
Hay cách khác, cái cây chính là sự lo lắng, nên khi nó sẽ thấy nó là cái cây mà là biểu hiện của sự phiền não rối rắm và giả dối.
Tạ Linh Nhai lẩm bẩm : “Cây Y Na Bạt La…”
Thi Trường Huyền : “Đó là theo tiếng Phạn, chắc cảm thấy xa lạ.”
Y Na Bạt La tượng trưng cho phiền não, chắc sẽ quen thuộc với cây đàn hương hơn, còn cây còn là tượng trưng cho bồ đề, , đây là những gì thích giáo cách .
Tạ Linh Nhai hiểu tiếng Phạn, nhưng y nghĩ: "...Đạo sĩ của Hồng Dương nhiều như , khi nào để xổng con cá nào ?”
Cây Y Na Bạt La làm cho y nghĩ tới việc từng điều tra về Hồng Dương Đạo khi gặp Thi Đà Lâm, hết giữa y và mật tông mối liên hệ nào, nên nếu quan hệ gì, thì chắc chính là việc Hồng Dương Đạo Tà Phật trả thù.
Lúc Tạ Linh Nhai từng huỷ hoại linh thể của Hỗn Nguyên lão mẫu, nếu giờ dư nghiệt của Hồng Dương Đạo báo thù, thì đúng là tìm đúng .
đám đạo sĩ Hồng Dương Đạo đó thâm nhập nhiều nơi, nếu một vài con cá lọt lưới, Thi Trường Huyền cũng dám cahwcs là . Hơn nữa nagy từ đầu, đúng là một khả năng.
Tạ Linh Nhai đang suy nghĩ thì đột nhiên thấy nhiều tiếng hét và tiếng nôn mửa lớn. là từ trong đạo quan truyền đến, mà là từ ngoài đạo quan truyền đến, y nhíu mày , hơn nửa đêm mà vẫn còn ngang qua và liên lụy?
Trong lòng Tạ Linh nhai khỏi rùng , y rút Tam Bảo Kiếm , “Ngày hoa lưu tinh, nguyệt hoa lưu quang, càn quét hung ác, vạn ác diệt vong. Thật quan đem , uy đặt mìn cương, pháp thủy bốn bố, vạn phúc tới tường!”
Tạ Linh Nhai đem Tam Bảo Kiếm nhúng trong lu nước trồng hoa sen ở sân vài cái, đó giơ lên vẩy nước .
Những bong bóng nước b.ắ.n tung tóe, giống như những viên ngọc vỡ, nhưng ẩn chứa sức mạnh, khi chiếu lên bức tường bên ngoài, tác dụng gì, đó, còn khiến các bông hoa như an ủi, hoa càng nở càng và mùi tanh tưởi cũng càng lúc càng rõ hơn.
Tạ Linh Nhai gần như thể ngửi mùi vị tanh tưởi nữa, y đến thanh kiếm gỗ đào tay , bỗng nhiên trong đầu loé lên một ý nghĩ, y vội với Thi Trường Huyền: “Đệ phỉ làm như thế nào , xem.”
Vốn dĩ Thi Trường Huyền còn đang dùng tay che miệng mũi , để trấn định tâm thần, Tạ Linh Nhai , thì .
Chỉ thấy Tạ Linh Nhai đem Tam Bảo Kiếm biến thành một thanh kiếm hoa, chỉ về phía đông, nhắm mắt thiền định, miệng lầm rầm trì chú: ”Chỉ hướng phương đông, bốn cảnh khai sáng. Ngô phụng chân thần, sai khiến vạn linh. Cửu thiên sắc mệnh, tốc tức hiện hình!”
Cùng với tiếng uống nước, một dòng cánh hoa màu hồng nhạt từ bên ngoài bức tường bay , hương thơm ngọt ngào nhàn nhạt gần như thể nhận , áp chế mùi tanh tưởi tràn ngập của cây Y Na Bạt La. Rõ ràng đó chỉ là những cánh hoa mềm mại, nhưng giống như một lưỡi d.a.o cắt đứt hết các cánh hoa của cây Y Na Bạt La.
Một cánh hoa nhẹ nhàng rơi xuống đôi môi hồng nhạt của Tạ Linh Nhai. Y mở to mắt, bao phủ bởi những cánh hoa.
Ngực Thi Trường Huyền cứng , chầm chầm y chớp mắt.
Tạ Linh Nhai rạng rỡ : “Này là hoa đào diệc ác.”
Cùng là màu đỏ, Y Na Bạt La là mang theo m.á.u tươi toả mùi tanh hôi. Còn hoa đào màu hồng nhạt, mùi hương ngọt ngào, là loài hoa truyền thống của Hoa Hạ tác dụng xua đuổi tà ma. Thi pháp giả khác với thường đó là dùng nước diệt hoa, mà dùng hoa đào của đạo môn nuôi dưỡng cây ác của phật môn, mang công dụng kỳ hiệu.
Cây Y Na Bạt La ảo ảnh biến mất thấy, mà những cánh hoa đào cũng rung động rơi xuống đất, khiến mặt đất phủ đầy hoa rơi.
Trong khi đó, cách từ Bão Dương Quan đến 100 mét thẳng tắp, đường cái trong bồn hoa, một cây đào sơ sẩy ngã xuống, chỉ còn nhụy hoa cô đơn.
Những bông hoa biến mất trong giây lát bỗng nở rộ tràn đầy sức sống, xua tan tà ma.
Thi Trường Huyền phủi hoa đào đầu Tạ Linh Nhai, nhịn sờ mặt y và cúi đầu xuống.
Tạ Linh Nhai: “Sư ——”
Lúc trong lòng Thi Trường Huyền cảm thấy ấm áp, nhưng thể ngăn xúc động, cũng rảnh bận tâm Tạ Linh Nhai đang ngượng ngùng ngăn , hôn lên cánh môi y.
Trên môi Tạ Linh Nhai giống như cũng mang theo vị ngọt của hoa đào bay qua, Thi Trường Huyền nắm lấy bờ vai của y hôn sâu mấy giây, mới buông .
Mặt Tạ Linh Nhai lộ vẻ bối rối: “…”
Thi Trường Huyền thấy rõ vẻ mặt của y, cảm thấy gì đó nên lập tức xoay .
Chỉ thấy từ lầu một đến đỉnh của tòa nhà, khi nào hành lang đông các đạo sĩ và nhân viên đạo giáo, tất cả đều dựa lan can, sang nơi .
Thi Trường Huyền“…”
.
“Mẹ nó, thật ngờ, các như là dùng pháp thuật để chơi trò lãng mạn ?” Hải Quan Triều .
Bọn họ cũng cây Y Na Bạt La làm cho phiền não, cứ từng một cửa, kết quả hoa đào đ.á.n.h thức, đến khi tỉnh táo còn kịp hỏi xảy chuyện gì, thì thấy thấy Tạ và Thi đạo trưởng đang hôn , Hải Quan Triều ngăn cũng ngăn .
Tạ Linh Nhai dựa bàn: “Chúng điên , nửa đêm lên đây rải cánh hoa yêu đương, mấy tỉnh chẳng lẽ ngửi mùi tanh hôi ?”
Hải Quan Triều cũng giống như tự : “Vậy mà cứ tưởng đó là mùi vị tanh nồng của tình yêu…”
Tạ Linh Nhai: “…”
Y cảm thấy buồn bực, vốn là giúp cho tâm tình của cha hơn, nên y định để ai thấy chuyện ái của và Thi Trường Huyền, ai ngờ, trong một phút bất cẩn, để cho tất cả thấy … Giống như bọn họ luôn mặt trái Buff ? Nên mỗi đều thấy!
Những khác vẫn cảm thấy , với kết hợp với danh tiếng của Tạ Linh Nhai, cũng là cái gì. Duy chỉ Tiểu Lượng ngây thơ khi thấy thầy Tạ mà tôn kính hôn môi với Thi sư , thì chút ngây ngốc, lâu cũng chuyện.
Phương Triệt chủ động gánh lấy việc khuyên giải, chạy tìm Tiểu Lượng trò chuyện một chút.
Qua một lúc, Tiểu Lượng mới hai mắt đỏ hoe đây, đối mặt với Tạ Linh Nhai : “Thầy Tạ … Thầy và sư đúng là cũng dễ dàng gì mới đến với , , sẽ ủng hộ hai !"
Tạ Linh Nhai: “…Cảm ơn?”
Sau đó y nhỏ giọng hỏi Phương Triệt: “Cậu với cái gì ?”
Phương Triệt cũng nhỏ giọng : “Giúp diễn một bài thảm.”
Tạ Linh Nhai: “Chuyện cũng thể đem làm bộ đáng thương ? Ba là sốc đến mức té gãy xương đó!”
Phương Triệt: “…”
Tiểu Lượng đúng là quá ngây thơ, Tạ Linh Nhai đầu với , thấy Tiểu Lượng lộ vẻ mặt đau lòng, còn chút u ám. Ngẫm , cũng cảm thấy giống như quên mất cái gì, nhưng trong lúc nhất thời nghĩ .
……
Tuy nhiên, so với việc Bão Dương Quan chịu những đòn tấn công sâu, thì việc các thanh niên lêu lổng ban sáng, khi Tạ Linh Nhai làm cho tức giận bỏ , tối hôm qua, bọn họ chạy đến Bão Dương Quan định gây chút rắc rối, nào ngờ.
Sáng sớm hôm nay, phát hiện bọn họ té xỉu trong một vũng nôn mửa, dây lưng quần lỏng lẻo, cổ cũng các vết bầm. Cả đám những vị khách đến quan lấy nước , tương bọn họ tự sát nên vội đến cứu.
Tạ Linh Nhai bên ngoài quan té xỉu, y mới chợt nhớ tới đêm qua thấy tiếng qua đường la hét.
May mắn là, khi đến, thấy xem là qua đường, là những tên lưu manh hôm qua ở đường bộ tìm Đàm Thanh gây phiền toái.
Nhóm thanh niên tỉnh dậy, hoảng , bọn họ đêm qua thấy mấy cái cây ở đây, nên trèo lên cây trèo tường. Ngờ ngửi thấy một mùi tanh hôi chịu nổi, đó hiểu nghĩ đến việc tự thắt cổ chính ... Sau đó xảy chuyện gì bọn họ cũng nhớ rõ.
Tạ Linh Nhai chen qua đám đông, nhét túi hỏi: "Vậy là tối qua mấy trèo tường đây?”
Nhóm thanh niên: "…”
Bọn họ thấy Tạ Linh Nhai đến, cảm thấy chột , nên lắp bắp nên lời, dứt khoát xoay lên mang theo một dơ bẩn bỏ chạy.
Để cho những ngươi một trận ngơ ngác: "Những tên côn đồ đang nhảm gì , là chúng ảo giác? Ngoài tường làm gì cây cối nào, nhưng mà, đúng là tối hôm qua đường phố giống như hoa đào nở rộ rơi rụng khắp nơi.”
, sự chú ý của lập tức chuyển hướng, ai để ý đến những thanh niên vẻ ngoài côn đồ đang la hét nữa.
Tối hôm qua trong một đêm, những cây hoa đào trồng xung quanh thành phố, đồng loạt nở hoa, nhưng khi còn kịp thấy cảnh hoa đào nở rộ, lúc tỉnh , thấy cánh hoa rơi rụng khắp mặt đất . Từng cánh hoa xinh mỹ miều, làm cho cảm thấy khó hiểu.
Những dậy sớm làm khi ngang qua đây, khỏi chụp ảnh và cảm thấy ngạc nhiên và vui mừng.
“Chẳng lẽ là thời gian thời tiết ấm áp nên làm cho hoa đào tưởng tới mùa , nở rộ,ngờ , việc giảm nhiệt đột ngột của tối hôm qua làm cho rơi rụng?”
Mọi rôm rả thảo luận.
Có còn về phía Tạ Linh Nhai: “Tiểu Tạ, thầy xem ?”
Tạ Linh Nhai ôm cánh tay , hoa đào rơi đầy đất, mặc dù ai thấy chúng nở rộ, nhưng…
Y nhẹ nhàng : “Vạn vật đều linh tính. Có lẽ đêm qua chúng nở hoa là vì thấy việc nghĩa nên hăng hái làm đó.”
Mọi cùng vang lên: “Người trẻ tuổi các chuyện đúng là thú vị, hoa đào thể làm chuyện gì chứ, chăng chỉ là làm tăng thêm sự lãng mạn cho các cặp đôi yêu mà thôi.”
Tạ Linh Nhai: “…Ha ha.”