Phi Chức Nghiệp Bán Tiên - Chương 92 Ngoan Long

Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:37:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Linh Nhai thôi, bởi vì y nghĩ nếu giải thích với già trong làng về thần báo bên tai và vì kêu thần báo bên tai là tiểu bảo bối, thì chi bằng để cho họ một con đường sống, vì dù họ sống đến tuổi cũng dễ dàng.

“… Được ạ.” Tạ Linh Nhai đưa đèn pin cho già, còn thì bật chức năng đèn pin điện thoại để soi sáng.

Người già ngẫm : “Tôi đến nhà em trai của chút việc, các vị việc gì thì cứ kêu .”

Tạ Linh Nhai gật đầu.

Sau khi ông già , Tạ Linh Nhai cùng Thi Trường Huyền từ đường, dựa ánh sáng mở đèn trong từ đường lên. Đèn trong từ đường, là loại kiểu cũ, bóng đèn rũ xuống, đó ánh đèn màu vàng sáng lên.

Chỉ là, xung quanh từ đường quá lớn, nên ánh sáng thể chiếu sáng hết chỗ , chính vì chính giữa từ đường vẫn chìm trong bóng đêm sâu thẳm, thoạt càng tăng thêm chút cảm giác thần bí.

Tạ Linh Nhai qua giếng trời, giữa lòng giếng trời nhợt nhạt, phủ kín rêu xanh, trong bóng đêm lộ khí tức âm u sâu thẳm.

Tạ Linh Nhai chậm rãi đến bàn phía , nơi thờ phụng mấy thế hệ bài vị tổ tiên cùng tượng đất, y cầm ba nén hương lên, tính toán chào hỏi một cái, để lộ chút kính trọng.

Đến khi đến giữa lò, Tạ Linh Nhai đầu với Thi Trường Huyền một tiếng, kêu tới xem.

Thi Trường Huyền vốn dĩ đang xem khung trang trí, cũng bước đây, chỉ thấy giữa lư hương ngoại trừ tro hương ở ngoài, còn một ít màu đen của việc bát hương tự bốc cháy, nếu kinh nghiệm thấy sẽ đây là hiện tượng: “Phát lò.” (Bát hương tự bốc cháy)

Tạ Linh Nhai gật đầu. Phát lò, chính là giữa lò hương tự bốc cháy lên, hơn nữa bởi vì hương quá nồng, quá lớn, dẫn tới việc lửa bén chân hương bốc cháy, mà là từ bát hương tự bốc lên thiêu cháy.

Trong các miếu nếu xảy hiện tượng phát lò, thì sẽ tượng trưng cho việc thần minh ứng nghiệm và tín đồ sẽ cho rằng đó là phép lạ của các thần.

nếu là nơi thờ phụng tổ tiên, mà lư hương tự bốc cháy, thì chắc hẳn là do tổ tiên việc báo cho con cháu, và gì cũng thỉnh đạo sĩ chuyên nghiệp về xem quẻ, mời lão sư công.

Từ đường nhà họ Thương xảy sự việc lư hương bốc cháy, nhưng ai cho bọn họ, hẳn là chú ý tới, vì dù nơi cũng sư công và các già trong làng đến. Tạ Linh Nhai nghĩ, hẳn là điều gì đó báo động , cho nên bọn họ mới kết luận là do tổ tiên tức giận, vì cần . Những chuyện so với những chuyện , xem bộ chuyện chỉ là chuyện cỏn con.

nếu đúng là do tổ tiên tức giận, thì nhóm sư công tới làm pháp cầu đáp án? Chẳng lẽ là do pháp lực của họ đủ?” Tạ Linh Nhai tự nhủ.

Thi Trường Huyền : “Nếu như , là chúng tự mời họ đến .”

là, chuyện thực sự phụ thuộc tổ tiên của gia tộc họ Thương gia, nên chung quy vẫn mời bọn họ đến.

Cũng may đồ vật cũng đầy đủ, Tạ Linh Nhai chuẩn một chút, đó châm hương cầu nguyện, bái Thái Ất Thiên Tôn, ý định mời tổ tiên nhà họ Thương đến.

—— Từ lúc Tạ Linh Nhai hành nghề tới nay, bất luận là mời thần linh triệu hoán linh hồn, đều cần trăm vật hiến tế và sẽ hàng trăm linh hồn mời về, nên nếu thể mời , thì chỉ thể là do linh hồn đó Hồng Dương Đạo nhốt giống như .

Cho nên, ngay lúc Tạ Linh Nhai phát hiện thể mời tổ tiên nhà họ Thương, khỏi , cả y và Thi Trường Huyền đều cảm thấy ngạc nhiên.

Rốt cuộc thì xảy chuyện gì ?

Tổ tiên của nhà họ Thương thể nào đầu t.h.a.i hết , rốt cuộc thì , chuyện bát hương tự bốc cháy là . Chẳng lẽ họ câu lên? nếu việc gì thì ai sẽ câu hồn phách tổ tiên nhà họ Thương chứ? Là vì mối ân oán gì ư?

“…… Sẽ những pháp sư độc ác , ?” Tạ Linh Nhai nghĩ trăm cũng : “Chẳng lẽ, kéo lông dê còn kéo theo hết ? Bắt hết tất cả tổ tiên của nhà họ Thương cùng .”

Điều thực hợp lý, giống như câu thường , ma cũ bằng ma mới. Con cháu nhà họ Thương vẫn thờ cúng theo kiểu mới mất càng cung phụng nhiều hơn, còn tổ tiên lâu đời thì sẽ cung phụng nữa, nên nếu âm thọ của tổ tiên hết, vẫn còn ở âm phủ, thì họ sẽ rơi cảnh đủ ăn đủ mặc, tinh thần trạng thái, sức mạnh đều sẽ bằng ma mới.

Chưa hết, còn những bình thường sống già yếu, bệnh tật và c.h.ế.t một cách bình thường. Sức mạnh của họ mạnh bằng những lệ quỷ mạnh mẽ, nên nếu pháp sư giam cầm ngắn hạn với họ, thì bình thường các pháp sư sẽ lựa , chứ thể quan tâm mà thu hết bộ chứ.

lúc , Tạ Linh Nhai bên ngoài tiếng “Lách tách.” đến khi y đầu , vẫn là cái gì. Sau đó, tiếng lách tách ngừng vang lên bên tai, y mới nhận rằng trời đang mưa.

Mưa lớn hạt mưa to như hạt đậu nhỏ giọt ở giếng trời, vang lên từng hồi rung động, chân trời cũng ẩn ẩn truyền đến tiếng sấm.

Tạ Linh Nhai đến bên giếng trời, duỗi tay cảm nhận một chút, bàn tay lập tức ướt nhẹp: “Mưa lớn quá.”

“Dự báo thời tiết đêm nay mưa rào và sẽ sấm chớp, lát nữa sẽ dừng thôi.” Thi Trường Huyền .

Tạ Linh Nhai an tâm hơn, trở về.

khi y đến xà nhà bên cạnh, thì từ giếng trời chợt xuất hiện một màu trắng loé lên, tiếp đến là tiếng sấm vang lên ầm ầm, đ.á.n.h thẳng nóc nhà ở giếng trời!

Tạ Linh Nhai đột nhiên kịp phòng ngừa, vẫn là Thi Trường Huyền duỗi tay kéo y về bên phía , che chở y lui về phía mấy bước.

Trong khi đó, phía của Tạ Linh Nhai vài phiến ngói.

Trên mái hiên ở giếng trời khe hở lớn, nên phần lớn các mảnh ván lợp đều rơi xuống giếng trời, vỡ vụn và mang theo vệt sáng trắng.

“Ôi mịa nó?” Tạ Linh Nhai ngây , y chỉ cách luồng sấm sét trực tiếp mấy mét thôi, nay chỉ y lấy lôi phù hù dọa khác, thật ngờ hôm nay y sắp thiên lôi đ.á.n.h trúng.

Tạ Linh Nhai nhất thời chút thất thanh, một lúc lâu mới nhớ tới, y gào một tiếng: “Có lầm , tổ sư sư phụ của là Ngọc Xu Lôi phủ tát chân quân đó! Có thể lý chút ?”

Thi Trường Huyền: “……”

Tiếng sấm kinh hoàng khiến bộ làng thôn Tiểu Bá đ.á.n.h thức, ánh đèn lục tục sáng lên tới, còn một xem, tin tức từ đường bên sét đ.á.n.h cũng truyền tới cuối thôn.

Vì dù , đây cũng là một nơi thờ cúng tổ tiên linh thiêng và quan trọng ở huyện Mão, nên ít thôn dân mặc áo ngủ dẫm lên dép lê chạy tới từ đường.

Cho nên khỏi già trông coi từ đường gấp đến mức nào, thấy bộ dạng , nhịn hỏi hai Tạ Linh Nhai xem sự tình thế nào, đó quỳ gối tượng đất, trong miệng ngừng dùng những lời lẽ vô dụng lặp lặp mãi.

Các thôn dân lục tục chạy tới từ đường, mưa rào sấm chớp tới nhanh cũng nhanh, đến khi bọn họ cửa, chỉ mặt đất ướt dầm dề chứng minh một trận mưa xảy .

Những chủ chốt của dòng chính cũng tới, bọn họ nổi bật trong đám qua là ngay, tất cả tránh đường cho họ, nhỏ giọng rì rầm và thỉnh thoảng một chút về phía bọn họ.

Nội dung thì thầm cũng đơn giản, kiểu: “Nhìn kìa, làm chuyện đến mức thiên lôi đ.á.n.h xuống cả bàn thờ tổ tiên, đúng là mất đạo đức quá .”

Thậm chí còn rằng từ khi sửa phong thủy trong làng, nhiều điều xui xẻo xảy đến, bây giờ thêm những điều xui xẻo trong từ đường phố, đúng là tạo nghiệt mà.

Lời lên khiến cho sắc mặt của những ở trong đại sảnh trở nên tái mét.

Người chủ trương từ đường chịu nổi nữa, hàng thứ năm, bình thường đều kêu ông là Thương Ngũ, ông lôi kéo già trong coi từ đường đến: “Chú Tam, chú làm chứng nhá, sớm đình công , chú chú mời đại sư tới ? Đại sư còn việc hệ trọng gì ?”

Ông lão xoa xoa nước mắt: “Hôm nay đại sư mới đến, buổi tối đây xem từ đường, kết quả nơi sét đánh.”

Thương Ngũ theo chân già chỉ, thấy Tạ Linh Nhai cùng Thi Trường Huyền, ông hoảng loạn : “Các ngài, các ngài xem , vẫn câu thông với tổ tiên ? Nếu , nghĩ thỉnh sư công .”

“Huyện Mão mấy sư công chứ, hai nổi tiếng nhất chúng cũng mời tới , nhưng ích lợi gì ?” Ông lão căm giận : “Nếu lo quá, tự mời ? Hai vị là đại sư của Nữu Dương đại đạo quan, họ ở Thôn Phượng Bình làm phép tài giỏi như , nên nhiều đến xem và giúp họ thành công việc quan trọng!”

Thương Ngũ một chút ủ dột.

Tạ Linh Nhai thấy cũng tạm thời chuyện tổ tiên họ Thương cảm ứng, chuyện đêm nay cùng chuyện sét đ.á.n.h xuống từ đường đều kỳ quặc, Tạ Linh Nhai cảm thấy nhất định xem nhẹ chi tiết gì đó, nên còn suy nghĩ một chút.

“Lão Thương, đêm nay xin hãy về nghỉ ngơi hết , chuyện chúng cháu còn cân nhắc một chút.” Tạ Linh Nhai đè c.h.ặ.t t.a.y già .

Đối phương ánh mắt bình tĩnh của Tạ Linh Nhai, cảm thấy y vẫn đáng tin nhất, nên cũng kêu về nghỉ ngơi, đồng thời cũng gọi mấy cao to lực lưỡng, rằng ngày mai tới dở nóc nhà.

"Vậy chúng còn tìm thợ xây. Chứ ngói nhà chúng đều là ngói cũ..."

Đoàn nhỏ giọng với , đó rời khỏi từ đường.

Tạ Linh Nhai liếc mắt bộ từ đường xưa cũ, đó Thi Trường Huyền, theo Bàng Nguyên trở về nhà họ nghỉ ngơi.

……

Nói là nghỉ ngơi, nhưng thực tế Tạ Linh Nhai cùng Thi Trường Huyền đều cầm di động thức trắng đêm tìm kiếm manh mối, từ trong sách cổ, Bút Kí của Bão Dương quán tìm xem trường hợp nào giống như .

nhiều chuyện về việc tổ tiên nổi giận gây rắc rối cho từ đường, nhiều vô kể, lý do cũng hoa mỹ, nhưng một tổ tiên gây rắc rối nhưng chịu để cho pháp sư và giải quyết vấn đề giống như . cũng nhờ như vầy mà Tạ Linh Nhai cũng thêm mấy tổ tiên tuy làm náo loạn, nhưng chung quy vẫn là vì giúp ích cho con cháu, Tạ Linh Nhai cũng lưu hết những tình huống đó.

Hơn nữa Tạ Linh Nhai cũng vô tình nhớ tới, chuyện già họ Thương từng nhắc hai tới, đầu trâu bên cạnh phong thuỷ đường sét đ.á.n.h c.h.ế.t, cách cũng xa, còn rơi xuống, Tạ Linh Nhai cảm thấy một tia quỷ dị. Hơn nữa, Tổ sư gia cùng lôi hỏa quan hệ, tuy mối liên hệ nào , nhưng tóm khi thời gian, y cũng sẽ chú ý đến một chuyện về sét đánh.

Buổi tối hai bật đèn sách, đến khi mắt đỏ hoe. Mãi đến 8 giờ sáng hôm , con gái Bàng Nguyên mới tới mời họ ăn cơm, Tạ Linh Nhai mới đập tay xuống bàn: “Mịa nó, chắc chắn là cái !”

Thi Trường Huyền cũng sửng sốt: “Tìm ?”

Tạ Linh Nhai đưa di động cho , đây là bài trong Bút Kí của Bão Dương quán, mà tổ sư chu du góp nhặt .

Chuyện hơn hai trăm năm , khi , sư tổ của Bão Dương Quan nơi khác hỏi, lúc ông qua một cánh đồng rộng lớn, đột nhiên thời tiết đổi đổi bất ngờ, trời đổ mưa và nơi xa những đám mây giông mờ nhạt.

Tổ sư thấy thì sắp sét đánh.

Lúc , ông thấy một cái cây nhỏ treo một thứ trang trí , thứ đó màu hồng, màu đen, màu vàng, đan chéo giống như gấm vóc, sư tổ bác học từng qua nên thứ là gì, chính vì thấy nó ông : “Đây là Ngoan Long, bây giờ sấm sét sắp đ.á.n.h xuống, nhưng nơi quá trống trải, nên chắc hẳn cái cây nhỏ thể cứu tính mạng của nó.”

Dứt lời, sư tổ lấy từ trong tay nải một chiếc sừng trâu mà dành dụm bấy lâu mới mua , định làm một quẻ sừng trâu. Sư tổ cầm sừng trâu duỗi , tức thì con rắn nhỏ như linh tính, lập tức chui .

Sư tổ treo sừng trâu ở cây, còn bung dù ở nơi xa nghỉ ngơi, một lát sấm sét đ.á.n.h tới đây, quả nhiên một luồng sét giáng xuống, đ.á.n.h cho sừng trâu dập nát, nhưng con rắn nhỏ cũng bởi mà bình yên vô sự.

Và tình cờ , con rắn nhỏ cũng chủ động theo sư tổ, làm sủng vật của ông.

“Ngoan Long?” Mắt Thi Trường Huyền sáng lên, tuy rằng sự kiện cụ thể giống , nhưng từ ý chính của nội dung, thì quả thật giống.

Cho nên theo lời Tạ Linh Nhai dùng từ “Ngoan Long” mà tra thì sẽ thêm nhiều ghi chú hơn, , còn thêm những ghi chú về tổ tiên tổ sư bổ sung , nên thể rõ ràng tường tận.

Trong《 Thái Bình Quảng Ký 》: "Tương truyền Ngoan Long bất hạnh chịu tạo mưa, luôn chiều thoán nặc, chính vì mới lôi thần truy đuổi." Ngoan Long luôn ẩn ở trong các cổ mộc lớn, hoặc các cánh đồng bao la, nhưng vẫn chỗ trốn, vì thế mới núp trong sừng trâu hoặc xác chăn cừu. Và thông thường, vật nó núp cũng sẽ vô tình lôi thần đ.á.n.h c.h.ế.t.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phi-chuc-nghiep-ban-tien/chuong-92-ngoan-long.html.]

Còn rằng Ngoan Long luôn tránh ở trong miệng khác hoặc ngón giữa của họ.

Cổ nhân cho rằng Ngoan Long vốn cũng là rồng, nhưng vì tạo mưa, nên mới trốn tránh nhiều nơi và Lôi Thần bắt giữ.

trong Đạo giáo, chính xác hơn là ở Bảo Dương Quán nó coi trọng hơn. Con rắn đó là một con rồng nhỏ, cái gọi là Ngoan Long thực là do phận, nó linh tính của rắn, hơn nữa loại rắn , đại khái là “thuộc tính của nước”, nên nó một năng lực trong lĩnh vực .

Và tất nhiên “Rồng” cũng cứ để mặc cho đ.á.n.h như cột thu lôi . Cho nên chúng nó cũng luyện và giấu kín bản lĩnh, thể trốn thoát trong im lặng, hầu như để lộ một thở.

-- nhưng! Chuyện Ngoan Long sợ sấm sét quả sai, chỉ là, Bút Ký Bão Dương , nếu đạo giả tu luyện lôi phù nuôi nó, thì pháp thuật của đó sẽ tiến xa, vì xét cho cùng giông tố vốn luôn xuất hiện cùng .

Chuyện xảy ở thôn Tiểu Bá, về cơ bản là một cuộc đối đầu, hơn nữa như cũng thể giải thích Tạ Linh Nhai mời đến tổ tiên của gia tộc họ Thương.

Vì vốn dĩ tổ tiên nhà họ Thương gặp rắc rối vì việc cải tạo Đình Phong Thủy mà là ngày con trâu sét đ.á.n.h c.h.ế.t, nên thể điểm mấu chốt ở đây...

Bản Tạ Linh Nhai cũng cho là : “Gia tộc họ Thương là từ thời Đường hơn trăm năm đến đây”. Nên tổ tiên nhà họ Thương gây rắc rối căn bản bởi vì chuyện của Đình Phong Thuỷ, mà bọn họ gây rắc rối là chuyện ngày đó khi con trâu sét đ.á.n.h c.h.ế.t, chuyện khả năng là do Ngoan Long mất sừng trâu để trú ngụ, nên mới bám cư trú ở trong từ đường, gây rắc rối…

Rồi cũng chính Tạ Linh Nhai : “ Từ đường nhà họ Thương trăm năm.”

Y nghĩ tới, xà nhà ở từ đường nhà họ Thương, các cột nhà to chắc, nếu Ngoan Long trốn ở chỗ , thì chắc hẳn tổ tiên nhà họ Thương sẽ vui, bắt đầu cảnh báo cho con cháu. Tiếc là, con cháu của họ cũng thể hiểu dụng ý , mới dẫn tới việc, điều mà tổ tiên nhà họ Thương sợ nhất xảy đến.

Sét đánh, sét đ.á.n.h ở xà nhà từ đường của bọn họ.

Trong khi đó quỷ hồn sợ lôi hỏa, cho nên khi bọn họ lập đàn mời tổ tiên nhà họ Thương đến thì ai đến cả.

Hơn nữa may tối hôm qua chỉ là mưa rào sấm chớp, chứ nếu sấm nhiều một chút, thì chắc hẳn mái hiên từ đường nhà họ Thương đ.á.n.h rơi hết cả?

Tạ Linh Nhai suy nghĩ thứ trong đầu, về cơ bản thể chắc chắn thứ đang tác oai tác quái.

Và vì tổ sư gia ám chỉ bảo y đích tới thôn Tiểu Bá, bởi vì nơi Ngoan Long, nếu y nuôi nó thì về thể giúp y buff phá công lực!!

.

.

“Xem tổ sư gia của chúng vẫn còn nghĩ đến , chuyện liền nghĩ đến .” Tạ Linh Nhai làm bộ làm tịch lau lau nước mắt, đó gấp chờ nổi : “Sư , chúng bắt rắn thôi!”

Thi Trường Huyền buồn mà liếc y một cái: “Trước tiên, cứ ngủ một lát .”

Tuy rằng Tạ Linh Nhai thức trắng một đêm, nhưng lúc y cảm thấy phấn khởi, hơn nữa chút sợ đêm dài lắm mộng: “Đệ cảm thấy cũng buồn ngủ lắm.”

Thi Trường Huyền bình tĩnh : “Ta tra qua, hai ngày sẽ mưa gió gì .”

“Được lắm.” Lúc Tạ Linh Nhai mới miễn cưỡng xuống, Thi Trường Huyền cũng lên giường, che đôi mắt của y .

Trước mắt Tạ Linh Nhai tức thì tối sầm , bên tai chỉ tiếng gà gấy của vùng nông thôn, bao lâu cơn mệt mỏi ập đến, y cũng ngủ .

Mãi cho đến buổi chiều, hai mới ngủ dậy. Tạ Linh Nhai đói chịu nổi, thở hổn hển bò đến nhà chính ăn mấy cái bánh quy mới xem như sống , đó lập tức tìm ông lão họ Thương bàn bạc một chút.

Lúc ông lão họ Thương đang ở từ đường giám sát thôn dân tu sửa nóc nhà, Tạ Linh Nhai với ông : “Chúng cháu xác định là thứ gì quấy phá .”

Ông lão thì phấn khích thôi: “Là cái gì ?”

“Không thể tiết lộ.” Tạ Linh Nhai chỉ chỉ bên trong: “Nếu sẽ thấy.”

Ông lão xem như hiểu rõ, gật gật đầu: “Vậy bây giờ làm gì? Ông hãy cho sửa nhanh chút.”

Tạ Linh Nhai nhỏ giọng : " việc ngài cần cùng dân làng thương lượng một chút. Để tránh phát sinh vấn đề khác gây lãng phí..."

Qua hơn một giờ, sắc trời dần tối sầm , ông lão cũng hỏi ý kiến dân làng xong.

Thế là, Tạ Linh Nhai cùng Thi Trường Huyền từ đường, Thi Trường Huyền cẩn thận kiểm tra vị trí, đó dùng mái tranh che vỗ vỗ một cây xà nhà.

Tạ Linh Nhai , lộ nụ khá kỳ lạ, tối hôm qua, y chính là ở bên cạnh, đó thiếu chút nữa sét đ.á.n.h xuống mái ngói đ.á.n.h trúng. Bây giờ khi vô tình nhớ đến, lúc thể trách lôi điện nể mặt tổ sư gia của , tối hôm qua nếu ở bên cạnh, thì chỉ sợ luồng sấm sẽ đ.á.n.h thẳng căn xà nhà mới đúng?

Vì để sửa mái nhà, các thôn dân di chuyển những khối gỗ, đá phiến từ nơi khác tới, trèo từ mái nhà lên .

Thương Ngũ cũng theo tới, nhưng vì là do ông khởi xướng lên việc tu sửa, để giờ từ đường trong làng như vầy, nên ít nhiều ông cũng xem thường, chỉ xếp cho việc mua ít gỗ, đá phiến và đều là để cho ông nhận sai của .

Tạ Linh Nhai đem hùng hoàng để sơn đen trung dung, đó bôi lên ba tầng phía xà nhà. Lúc , các thôn dân cũng ở cao c.h.é.m đứt xà nhà, mấy cùng , đỡ xà nhà đặt xuống đất. Dầm là trụ chính chịu trọng lượng nên trọng lượng của mái nhà cũng tự nhiên rơi xuống khối gỗ mà họ tạm thế - lúc họ còn tìm một cây cổ thụ lớn kích thước tương tự cây xà cũ để làm xà nhà.

Lại , khi xà nhà hạ xuống xong, thì một chùm ánh sáng phóng , thấy đều kinh hãi thôi.

Khi làm từ đường, đều sẽ lựa chọn những cây gỗ nhất, khi xử lý đặc biệt, theo lý mà dẫu để hàng trăm năm chúng cũng sẽ mục nát và côn trùng đục khoét trú ngụ. lúc xà nhà một cái lỗ lớn bằng tách . ! Và vì trời tối nên bao nhiêu con bọ!

Mặc dù bây giờ chỉ ông lão họ Thương mới rõ vì xà nhà chặt tại xảy việc , nhưng những khác cũng ngu ngốc, họ nhanh chóng đoán chuyện gì đang xảy , nên cũng sôi nổi kính sợ liếc hai Tạ Linh Nhai.

Trong khi đó, Thương Ngũ càng kích động hơn, dáng vẻ cắc hẳn bên trong cây cột thứ gì . là như lời đó, chuyện liên quan gì đến cả? Tổ tiên là bởi vì từ đường trì chú, nên mới tức giận gây rắc rối!

Tạ Linh Nhai xem trong lỗ đó phản ứng, ông lão họ Thương cũng hỏi y bổ , nhưng y lắc đầu, chỉ Bàng Nguyên cầm đến một cái sừng trâu, đặt ở miệng hang.

vẫn phản ứng, thấy Tạ Linh Nhai cầm một đống ngải cứu, bậc lửa đặt ở miệng hang, đó dùng một chiếc quạt hương nhỏ, quạt làn khói nhỏ hang.

Mọi khẩn trương chằm chằm một màn , đặc biệt là Thương Ngũ quả thực chớp mắt.

Khoảng chừng một phút , bọn họ ngơ ngác về phía cửa hang, lúc một đầu rắn tròn hiện , mảnh khảnh nhỏ nhắn, chỉ cỡ một ngón tay thô của trưởng thành và quanh bao phủ một lớp màu sắc sặc sỡ.

Những trong sảnh đại khái cũng phần nào, tuy nhiên khi họ đến nó, tuy nhưng cũng sẽ sinh cảm giác sợ hãi, sôi nổi lui về phía một bước.

Mặc dù bọn họ Ngoan long là gì, nhưng họ rằng loài động vật tà ác nhất trong nhân gian, ngoài chồn, cáo, chuột và nhím, thì còn cả rắn nữa! Vì loài dễ làm yêu!

Con rắn nhỏ chui khỏi hang, lộ đầu, đó chui trong sừng trâu bên trong chiếm cứ chỗ ở mới!

Tạ Linh Nhai nâng sừng trâu, : “Mấy ngày nay chính là bởi vì nó, chờ khi xà nhà xong, các vị thỉnh sư công tới tố pháp, trấn an tổ tiên một chút, thì chuyện sẽ thôi.”

Hơn chục thôn dân ở đây thở phào nhẹ nhõm, Thương Ngũ cũng hưng phấn : “Đại sư, ngài , là bởi vì nó? Vậy là chuyện Đình Phong Thuỷ liên quan đến ?”

Tạ Linh Nhai : “Không liên quan gì đến ngài cả, Đình Phong Thuỷ quả thật hợp phong thuỷ lợi, những huyệt đạo quan trọng thực đều ở trong từ đường, nơi đây là đầu rồng, kim tự tháp bên ngoài là sừng rồng. Đây cũng là lý do thôn dân cảm thấy phía Đình Phong Thuỷ làm cho vận khí của cả thôn hỏng, nhưng thật chuyện là do việc xây dựng đào lấp ở Đình Phong Thuỷ gây mà là do việc sét đ.á.n.h trâu c.h.ế.t, làm cho con rắn ẩn trong sừng trâu bên trong thoát , chui từ đường.”

Thương Ngũ thiếu chút nữa nhịn mà ngửa mặt lên trời hô to, cuối cùng cũng giải oan .

Trong khi đó, các thôn dân cũng ngượng ngùng lời xin với ông : “Lão ngũ, chuyện đúng là liên quan đến các , thật xin trách oan.”

Thương Ngũ cũng rơi nước mắt như mưa, quyết định tự gửi tặng thêm cho đại sư phong bao lì xì.

“Đại sư, cái nên xử lý như thế nào đây?” Ông già họ Thương chỉ sừng trâu trong tay Tạ Linh Nhai hỏi.

Tạ Linh Nhai : “Không gì, cái cháu sẽ mang về nuôi, các vị cần lo lắng.”

Trong lúc nhất thời, đều bọn họ với ánh mắt phức tạp, hổ là đại sư, đến cả loại yêu nghiệt cũng dám nuôi.

Ngay lúc Tạ Linh Nhai định mang sừng trâu lấy về, thì Liễu Linh Đồng nức nở : “Có thể thể thể để nó xa chút , sợ ——”

Liễu Linh Đồng mà sợ rắn ? là nhát gan mà, vì theo lý thuyết, đầu gỗ sẽ sợ rắn, nhưng cũng thể là thói quen của sinh hồn. Tạ Linh Nhai vội đổi tay cầm, đó nhỏ giọng an ủi hai câu.

……

Và bởi vì vội vã sắp xếp chỗ ở cho Ngoan Long, nên Tạ Linh Nhai quyết định đêm nay sẽ chạy trở về.

Ông già họ Thương vội vội vàng vàng bỏ hai cái phong bao lì xì cho bọn họ, khi thành khẩn : “Chúc cho hai vị đại sư tương lai về sẽ càng ngày càng thuận lợi, càng ngày càng rực rỡ.”

Tạ Linh Nhai: “…”

Tạ Linh Nhai: “… Cảm ơn.”

Sau khi y đón nhận lời chúc phúc chất phát của ông già họ Thương, Thương Ngũ xung phong nhận việc lái xe đưa họ khỏi làng đến ga tàu.

Tạ Linh Nhai đem chiếc sừng trâu đang cầm trong tay lên trong, Ngoan Long chăng chỉ to bằng cánh tay của một đứa trẻ, dài thon gọn, đang sâu bên trong sừng trâu, thấy Tạ Linh Nhai trong xem, nó cũng ngẩng đầu phun chiếc lưỡi của .

Sua đó, Ngoan Long còn trườn tới, làm cho thể của nó lắc lư qua .

Không , Tạ Linh Nhai sợ nó sẽ c.ắ.n , thậm chí y còn duỗi tay sờ soạng một chút. Chỉ thấy Ngoan Long thuận tay cũng bò quấn cổ tay của Tạ Linh Nhai, cái đuôi còn ở ngón giữa của y quấn thành một vòng tròn, cổ tay y cọ cọ.

Sự lời lúc đầu của Ngoan long một ý nghĩa kỳ lạ và bất thường, nhưng khi trong tay Tạ Linh Nhai, nó dường như cũng nghĩa là lời.

Thương Ngũ từ kính chiếu hậu thấy, thi mồ hôi lạnh tuôn như mưa, chảy ròng xuống .

Tạ Linh Nhai bắt tay tới gần sừng trâu, Ngoan Long xuống, thoạt , đối với nó mà tay của Tạ Linh Nhai còn lực hấp dẫn hơn cái sừng trâu .

Thi Trường Huyền cũng ở một bên mỉm , nhỏ giọng : “Xem bộ nó quấn tay , còn an hơn.”

Tạ Linh Nhai nhớ lời sư phụ : “Tất nhiên , là vì hồn phách ……” Y đến một nửa thì dừng , hiểu , ha ha : “Mịa nó, ai mà mê hồn phách của chứ!”

Bảo Ngoan Long phản kháng, Tạ Linh Nhai nâng tay lên : “Chuyên tâm theo thầy Tạ để thêm buff, thầy Tạ sẽ giúp mày!”

Loading...