Phi Chức Nghiệp Bán Tiên - Chương 90: Chỉnh hình thai quỷ

Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:37:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay Hải Quan Triều tan làm khá muộn, bởi vì Trịnh Mẫn Mẫn dẫn theo con tới phòng khám của , Phương Triệt phát hiện .

“Hình như là tới tìm đó” Phương Triệt với Hải Quan Triều “Để giúp mở mắt âm tạm thời nhé”

Hải Quan Triều cam chịu để Phương Triệt mở mắt âm cho , khi mở mắt nữa thì thấy một nữ quỷ tóc dài bay bay đang ngay cửa, bên chân còn một đứa bé nhỏ xíu trần truồng đang ôm lấy, cơ thể của nó gầy còm trắng xanh, hai mắt đen thui tròng trắng, thoạt cực kỳ âm u làm chân của Hải Quan Triều mềm nhũn.

“…chào…buổi tối lành”, Hải Quan Triều cố nén sợ hãi chào hỏi.

Trịnh Mẫn Mẫn cũng cực kì khách khí mà chào , con cô tuy rằng ở gần đây nhưng nếu chuyện gì sẽ khỏi nơi ở, bình thường sống tiếp xúc nhiều với âm vật cực kỳ , cô luôn ghi nhớ ân tình của Hải Quan Triều nên đương nhiên hại .

Lần Trịnh Mẫn Mẫn tới đây là để hỏi một vấn đề của con , Hải Quan Triều c.ắ.n răng lấy bình tĩnh tiếp chuyện.

Chờ khi Trịnh Mẫn Mẫn mà Hải Quan Triều vẫn còn kinh hồn bạt vía, bé con là một quỷ nhi đó, tuy bọn họ sẽ làm hại nhưng thấy ghê quá .

Người khác như thế nào thì Hải Quan Triều nhưng đối với loại quỷ nhỏ như thế là loại sợ nhất.

Hải Quan Triều đóng cửa về nhà, do đạo quan hiện tại khá giả nên phòng ngủ cũng nhiều, và Phương Triệt còn ở chung phòng nữa nên tạm biệt Phương Triệt xong một trèo cầu thang lên phòng.

Âm nhạc quãng trường phía đạo quan ngừng tự bao giờ, khu vực ban ngày còn ồn ào náo nhiệt mà bây giờ im phăng phắc, gió đêm từ hành lang và ngoài cửa sổ thổi tới mang đến cảm giác vô cùng lạnh lẽo.

“Ô ô ô …”

Không từ bỗng truyền tới tiếng nức nở của con nít, tiếng chứa đầy u uất làm giật thót.

Là nhà nào đang đ.á.n.h con ? Trong đầu Hải Quan Triều hiện lên suy nghĩ như , nhưng nhanh cảm thấy gì đó sai sai, tiếng …quá thê thảm, hơn nữa còn trầm thấp, loại gào ăn vạ như trẻ con bình thường mà là nhỏ giọng, đứt quãng.

Lại một cơn gió thổi tới làm da gà Hải Quan Triều dựng .

Mà chuyện kinh khủng khiếp hơn nữa là khi cẩn thận lắng mới phát hiện tiếng phát ở chỗ cách xa.

Mồ hôi lạnh tuôn ướt áo, Hải Quan Triều nhớ mấy câu chuyện ma quái mà Tạ Linh Nhai từng kể cho bọn họ , trong miếu hoang con búp bê nhựa kéo chân cho

Còn , Tạ Linh Nhai cũng từng qua, những địa phương như chùa chiền và đạo quan thì tuy rằng buổi tối bên trong cực kỳ an nhưng bên ngoài thì chắc. Yêu ma quỷ quái thì dám làm càn làm bây mặt thần phật nhưng mà họ còn tới kêu oan, siêu độ các kiểu là những quỷ hồn rình lén búp bê thần báo bên tai các thứ, khả năng đều ở bên ngoài . Đặc biệt là những lức làm phát sự cầu siêu gì đó sẽ càng nhiều ma quỷ tụ tập. Giúp như quỷ nữ Trịnh Mẫn Mẫn chẳng hạn, cô cũng đến cửa đạo quan cầu cứu đó.

Nghĩ tới Trịnh Mẫn Mẫn liền nhớ tới đôi mắt đen thui tối om của con trai cô , Hải Quan Triều rùng ớn lạnh, mặt mũi trắng bệch, run chân cố bò lên cầu thang, quyết định tới phòng của Tạ Linh Nhai để giúp thêm gan.

À mà, bây giờ tới phòng của Tạ Linh Nhai khả năng gặp Thi Trường Huyền, chẳng sẽ chói mù mắt chóa …mà thôi, kệ nó , lúc lo nhiều như .

Hải Quan Triều bước nhanh hơn, bước lên tầng thấy cuối hành lang là một cô nhóc mặt váy liền màu vàng, mang giày búp bê hồng phấn đang dựa lan can, cô bé cao, là chân cách mặt đất cao, cả hai mươi centimet chứ đùa…

Từ miệng cô bé phát tiếng u âm sâu kín, dường như tiếng bước chân của nên ngẩng đầu qua, lộ một gương mặt nhỏ tái mét.

“dcm, tao xxx…”, Hải Quan Triều giật b.ắ.n về một đoạn, thiếu chút nữa té cầu thang , may mà nhanh tay nắm lấy tay vịn mới xảy chuyện đó.

Hình như trái tim của ngừng đập mất , thở dồn dập lên, lúc Hải Quan Triều vận sức kêu gào thì thấy cửa phòng Tạ Linh Nhai mở , cầm một cây thước bằng gỗ đào , gõ gõ xuống tay nhỏ “Ê, cho nhóc ngoài hóng gió giải lao chút thôi mà lâu nhe, mau trở làm bài tập

Hải Quan Triều “???”

Thấy Tạ Linh Nhai thì trái tim của Hải Quan Triều đập trở , lúc mới nhớ , quỷ thể ở bên trong đạo quan chứ? mà tiểu quỷ thấy mà, nhóc quỷ chui từ ? Hôm nay tiểu Tạ dự lễ kết hôn của bạn , còn rảnh rỗi bắt quỷ nữa hả?

Tạ Linh Nhai đầu qua thấy Hải Quan Triều đang ngày cầu thang thì giơ tay chào hỏi.

Hải Quan Triều thất hồn lạc phách tới thấy tiểu quỷ bụm mặt tình nguyện mà phòng – Thi Trường Huyền cũng ở bên trong.

“Nhóc là ai đây?” Hải Quan Triều hỏi “Tôi cmn xém chút hù c.h.ế.t , quỷ lúc nửa đêm, cái dm nhà nó”

Tạ Linh Nhai nắc nẻ “Ai bảo về trễ như chớ, , giới thiệu một chút, đây là tiểu bút tiên tên Sa Nhụy, buổi sáng lúc dự lễ kết hôn thì nhóc đến kiếm chuyện nên xách về đây dạy dỗ một chút”

Hắn phòng, thật , Sa Nhụy đang ghế rưng rưng làm bài tập, Thi Trường Huyền bên cạnh canh chừng, thấy cô nhóc làm sai thì kêu dừng , giảng cho hiểu hơn.

Hải Quan Triều “…” cạn lời.

Hải Quan Triều rét mà run, biện pháp giáo d.ụ.c kỳ quái gì đây?

“Làm bài cho , làm hết cho ”, Tạ Linh Nhai dựa cửa .

Tiểu bút tiên “…”

Nhóc con làm bộ nức nở hai tiếng, thấy thể phản kháng nên ủy ủy khuất khuất cắm đầu làm bài, thi thoảng tức giận ngẩng đầu lên liếc Tạ Linh Nhai một cái.

Thi Trường Huyền kế bên gõ gõ ngón tay xuống bàn “Tập trung”

Hải Quan Triều trong chốc lát thì phì , cảm khái “Tiểu Tạ đúng là cách chơi…”

Tạ Linh Nhai cực kỳ đắc ý, kéo hộc tủ lấy nguyên bộ đề thi Olympic, “ , coi nè, môn nào môn đó, từ lớp 3 đến lớp 6 đủ. Chúng độ quỷ cũng phương phát khác , thể chỉ đe dọa với đ.á.n.h đ.ấ.m mà còn giáo d.ụ.c nữa. Thay vì bỏ tiền mua giấy vàng tiền giấy thì bằng mua một quyển đề thi ha, đúng ? Quỷ ngốc nghếch, nhóc cố gắng làm bài nha, làm xong hết nhiêu đây đảm bảo tiêu trừ hết oán khí, tri thức mở rộng, thực lực tăng một bậc liền”

Sa Nhụy “…”

Hải Quan Triều “…”

Hải Quan Triều cạn lời, đ.á.n.h giá qua mấy , giật giật khóe miệng “Vậy mấy làm tiếp , giống y như một nhà đó, lâu thấy… ấm áp”

Tạ Linh Nhai tủm tỉm “Sư gia một chút để hưởng thụ niềm vui của gia đình hở?”

Hải Quan Triều “…Tôi cảm ơn cả nhà , chú cần”

Hải Quan Triều nữa, bỗng thấy mắc , nỗi sợ hãi dành cho tiểu quỷ cũng biến mất tăm”

Sa Nhụy lóc vạ “Anh trai bụng ơi, buông tha cho em , em thề sẽ bao giờ quấy nữa”

Hiện tại chạy Bão Dương Quan cũng , còn ép buộc làm bài thi nữa, nó cảm thấy sống bằng c.h.ế.t, thành quỷ ròi cũng yên .

Tạ Linh Nhai “Không , cho em cơ hội đó chứ, nhưng đề thi cũng mya , làm

Thương Lục Thần vui sướng khi gặp họa “hi hi hi, ha ha ha …”

Tiểu quỷ vốn cực kỳ thích cái loại thần báo bên tai nhỏ nhỏ đáng yêu như thế , nhưng khi nhạo lập tức vui, thầm nghĩ, bạn bè của thần báo bên tai mà nuôi đều hư hỏng như

Tại Linh Nhai tủm tỉm Thi Trường Huyền đang liệt kê công thức toán học cho Sa Nhụy thì vui lắm, càng ngày càng cảm thấy hài lòng với sư “Có thầy giáo như Trường Huyền dạy 1 kèm một thig nhóc nên trộm vui thầm , ai cũng như đó”

Sa Nhụy cúi đầu thấp hơn, cả toát vẻ vui, cực kỳ âm u.

Thi Trường Huyền thì liếc mắt Tạ Linh Nhai một cái đầy thâm sâu.

Tạ Linh Nhai giật , nhớ hôm khi đang làm ‘gì ’, Thi Trường Huyền kêu sư thì lập tức ‘hóa thú’, trong lòng nhạo đúng là muộn tao, sáp gần thì thầm to nhỏ với .

Thi Trường Huyền xong thì đặt bút chì xuống, đặt tay cổ kéo gần , ngậm lấy cánh môi của hôn liếm.

Tạ Linh Nha tập kích bất ngờ thì mềm chân, thể lui về một chút, nhưng nhanh lấy tinh thần giơ tay ôm lấy bả vai của Thi Trường Huyền, hé miệng thè lưỡi nhảy múa cùng lưỡi . Một bàn tay rảnh rỗi khác canh ngay đầu nhỏ đang tò mò lén của Sa Nhụy ấn xuống.

“Nè…” Sa Nhụy xoay qua xoay cũng thóa khỏi ma trảo của thì bỏ cuộc, thèm chống nữa mà thuận thế úp lên mặt bàn luôn.

Tạ Linh Nhai hôn thở hổn hển, một lúc thật lâu mới tách , hai mắt đào hoa ướt át Thi Trường Huyền, hôn thêm mấy cái lên hai má nữa.

Đến lúc Tạ Linh Nhai mới buông tay đang đè đầu Sa Nhụy , xách cô nhóc lên “Tiểu khả ái với tiểu bảo bối giúp chằm chằm tiểu ngôc làm bài tập nhé, việc gấp quan trọng cần làm liền”

Sa Nhụy bĩu môi, tình nguyên giữa hai thần báo bên tai làm bài thi. Bài thi đủ làm khó nhóc lắm , còn Thương Lục Thần lải nhải nữa, đúng là khác gì hình phạt đáng sợ nhất thế giới mà.

Tạ Linh Nhai phát rồ kéo tiểu bút tiên về làm đề thi mấy hôm, mỗi ngày nhóc con đều lóc ỉ oi nhận sai, thề thốt chắc chắc sẽ là một con quỷ , một chút hận ý cũng thì Tạ Linh Nhai mới tha cho.

“Để đưa nhóc về, mấy đề thi làm xong cũng cho nhóc luôn nè, về cũng cố gắng làm nha”, Tạ Linh Nhai dùng cành liễu đan thành một cái rổ nhỏ, đó châm lửa đốt.

Rỗ bằng cành liễu cháy hết xuất hiện trong tay của Sa Nhụy, cô nhóc gom bài thi làm xong bỏ rổ nhỏ, bỏ từng chút tới khi xong thì cao gần như che hết khuôn mặt của nhóc luôn “Cảm ơn thầy Tạ”

“Đi thôi”, Tạ Linh Nhai cực kỳ lòng dẫn Sạ Nhụy cổng, còn đặc biệt bụng đưa về nhà luôn nữa.

Sa Nhụy dám phản đối, ôm theo rổ nhỏ chấc bài thi cao ngất nhắm mắt theo đuôi Tạ Linh Nhai.

Tạ Linh Nhai xe buýt bộ thêm một đoạn đường ngắn nữa, khi ngang qua một đoạn đường Sa Nhụy bỗng nhiên lủi lưng trốn.

Tạ Linh Nhai ngẩng đầu thì bắt gặp quen, là Ninh Vạn Lại và Trình Hân. Hơn nữa, Ninh Vạn Lại đang ở trong trạng thái xuất hồn, cũng Trình Hân thể thấy nữa, nhưng ngẫm thì Ninh Vạn Lại làm vô thường sống thời gian dài , học mấy chiêu của đồng nghiệp cũng kỳ lạ.

Gặp hai thì Sa Nhụy sợ hãi cũng dễ hiểu. Ninh Vạn Lại là vô thường sống, tay xích khóa hồn, còn Trình Hân thì khỏi là cảnh sát mang một chính khí nên ma quỷ sợ hãi.

“Hai làm gì đó, đang cùng phá án ?”, Tạ Linh Nhai chào hỏi.

“Thầy Tạ?”, Ninh Vạn Lại bay tới gần, thoáng qua Sa Nhụy lưng , cảm thấy là là, nhóc con bưng một rổ giấy cao ngút chi cà, bất quá thấy nhóc sợ nên cũng hỏi nhiều, chỉ trả lời Tạ Linh Nhai “Cũng vụ án gì, Trình Hân đang giúp em tìm , , tìm quỷ ạ”

“Hả, quỷ hồn mất tích ?”, Tạ Linh Nhai kinh ngạc hỏi .

“Không , , là đang tìm nhân viên mới ạ”, biểu tình của Ninh Vạn Lại vô cùng phức tạp, “Em chuẩn tìm quỷ hồn thích hợp nhận việc, té xỉu kế bên Trình Hân nên giúp em tìm luôn đó”

Chính bản mạnh mẽ ‘mời’ nhận việc, là sinh hồn nữa cho nên tránh khỏi đồng tình với nhân viên mới .

Tạ Linh Nhai cảm thấy hứng thú cực kỳ “Nhân viên mới? Là vô thường sống nữa hả?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phi-chuc-nghiep-ban-tien/chuong-90-chinh-hinh-thai-quy.html.]

Ninh Vạn Lại thở dài “Nếu là vô thường sống thì dễ , hiện tại âm ty thiếu một cái chỉnh hình t.h.a.i quỷ cho nên phân nhiệm vụ cho em, kêu em tìm một thích hợp”

Tạ Linh Nhai mơ hồ hỏi “Chỉnh hình t.h.a.i quỷ là cái gì?”

Mấy cái thuộc về bí mật của địa phủ, làm việc ở đó nên xem nhiều điển tịch liên quan, vì cũng nhiều về mấy thứ lắm.

Ninh Vạn Lại giải thích “Em vốn dĩ cũng , chỉ chỉnh hình t.h.a.i quỷ chính là giúp quỷ sửa mặt”

“…sửa mặt?”, biểu tình của Tạ Linh Nhai bối rối, “Ý của em là chỉnh mặt hả? Nghề nghiệp hiện nay của địa phủ rộng rãi luôn á, sống ở còn thể chỉnh dung luôn?”

Ninh Vạn Lại “…”

Ninh Vạn Lại “Cũng . Em , sửa mặt cho quỷ đều làm ngay khi đầu thai, nắn xong gương mặt của kiếp lập tức đầu t.h.a.i ngay, dĩ nhiên cũng nắn mặt . Em cũng trường hợp giúp sống sửa mặt nữa, đó là những âm đức sâu dày nên địa phủ khai ân, cho nên gương mặt của những sẽ đổi dần theo thời gian”

Nói như thế thì Tạ Linh Nhai thể hiểu , khó trách gọi là ‘chỉnh hình t.h.a.i thai’ quỷ.

Sa Nhụy thì tò mò duỗi đầu nhỏ ngóng, tuy còn nhỏ nhưng phụ nữ ai mà yêu cái .

“Vậy em đang tìm ‘chỉnh hình t.h.a.i quỷ’ thích hợp ? Tìm ?”, Tạ Linh Nhai hỏi.

“… nữa ạ”, Ninh Vạn Lại buông thõng hai vai, “Chủ yếu là làm cho đại thiện đại đức, cho nên Vương ca dặn em thật kỹ, tìm một tiêu chuẩn thẩm mỹ thật , nên em mới lang thang ở đây nè”

Nhân viên công vụ của địa phủ đều lâu mới đổi mới một , hồi Ninh Vạn Lại xem mấy khuôn mẫu nắn t.h.a.i quỷ, cũ xì lạc hậu lắm.

Tạ Linh Nhai nhin qua bên đường, ha, bên là một bệnh viện phẫu thuật thẩm mĩ.

Tạ Linh Nhai tươi rói, thằng nhóc làm việc tâm quá ha “Sao? Chưa tìm thích hợp hả? Hay là chọn tuổi thọ quá cao, tới c.h.ế.t?”

“Không ạ”, gương mặt của Nình Vạn Lại kiểu ‘một lời khó hết’, “Hai chúng em chạy chạy bao nhiêu cái bệnh viện đó, nhưng mà nhiều ca phẫu thuật lắm , tất cả đều cùng kiểu lai tây, như mắt to hai mí, nâng mũi tiêm cằm, giống y hệt luôn. Anh xem, nếu sử dụng khuôn mẫu cho mấy quý nhân tích âm đức thì khen thưởng cho họ đang trừng phạt họ chứ?”

Tạ Linh Nhai “…”

Ninh Vạn LẠi thở ngắn than dài “Thẩm mỹ của thành phố Nữu Dương miếng nào, em thấy mấy thành phố lớn chắc là hơn, chứ cái loại giống hệt như thì thôi ạ, haizz, đáng tiếc…hiện giờ em rầu quá hà”

Tạ Linh Nhai cảm thấy tức “Em tìm sai cách , ai ‘chỉnh hình’ cho quỷ nhất định là bác sĩ thẩm mỹ, em tới trường nghệ thuật , tìm một họa sĩ vẽ chân dung hoặc một nhà điêu khắc ? Bọn họ khiếu thẩm mỹ, tay nghề , cũng quen thuộc với kết cấu khuôn mặt bữa”

Ninh Vạn Lại như tìm chân lý, mắt sáng rực lên “đúng đúng đúng, quá đúng, qua học viện nghệ thuật tìm nào!”

Ninh Vạn Lại vội vàng cảm ơn Tạ Linh Nhai rối rít.

Sa Thụy hết thì ngưỡng cổ hỏi “Âm sai đại nhân, khi em đầu t.h.a.i thể nhờ chỉnh hình t.h.a.i quỷ giúp em nắn thành một tiểu ma tiên ?”

Mọi “…”

Tạ Linh Nhai trầm ngâm “Nhóc lo mà học tập cho , lẽ âm ty thấy nhóc ngoan sẽ đồng ý cho nhóc trở thành một tiểu ma tiên”

Sa Ngụy dùng sức gật đầu, giơ rổ đề thi lên đinh đầu, vui vẻ nhảy chân sáo “Thầy Tạ cần đưa về , hiện tại em chạy lẹ về làm tiếp đây!”

Tạ Linh Nhai “…”

Mấy ngày , Tạ Linh Nhai bắt gặp Ninh Vạn Lại ở gần trường học của , nhưng hai cách khá xa mà Ninh Vạn Lại cũng chuẩn nên cũng chào hỏi. Sau đó chợt nghĩ, đến trường chi , chắc kiếm tới kiếm lui cuối cùng kiếm luôn trong trường của đó chứ, học viện Thước Đông của cũng khoa mỹ thuật đó!

Tạ Linh Nhai nghĩ bèn tìm giáo sư Chu hỏi thăm, giáo sư Chu suy nghĩ một lát “Khoa mỹ thuật giáo sư Bạch, ông lớn tuổi , mắc bệnh cũng khá lâu, gần đây viện chăm sóc đó, haiz, mỗi năm ông đều bệnh viện mấy , viện nhiều sẽ còn hiếu t.ử mà, năm nay con nào chăm ông luôn, ngược là mấy học trò của ông phiên chăm sóc”

Tạ Linh Nhai cũng tình hình thế nào nên khi tan học thì nhanh chân chạy đến bệnh viện gần trường.

Là pháp sự lâu nên đối với bệnh viện cảm thấy phúc tạp, vì nơi cũng là sinh sinh t.ử tử, âm hồn vờn xung quanh.

Theo lý thuyết, cho dù Tạ Linh Nhai là con cháu của Thành Hoàng nữa thì âm sai câu hồn nào cũng thể . Dĩ nhiên, nếu lý do đặc biệt hoặc là trùng hợp , chỉ cần lung tung, giữ kín trong bụng cũng sẽ gì.

Tạ Linh Nhai là đưa cách cho Ninh Vạn Lại nên cũng đoán tám chín phần mười là sẽ đến câu hồn của giáo sư Bạch, giáo sư Chu xong thì trong lòng lập tức đoán một chút nên đến đây xem thử.

Tạ Linh Nhai cũng giáo sư Bạch phòng nào nên lung tung trong bệnh viện một lát vẫn thấy, cuối cùng tìm một cô điều dưỡng hỏi thăm, cô tưởng là học trò của giáo sư Bạch thì nhiệt tình chỉ đường.

Giáo sư Bạch trong phòng chăm sóc đặc biệt ICU mà một trong phòng thường, khi Tạ Linh Nhai đến, trong phòng chỉ ông , đang xem một quyển truyện tranh.

“Tiểu Hồ , con đừng gấp…”, giáo sư Bạch ngẩng đầu, dừng lời đang “Cậu trai trẻ, con tim ai?”

Tạ Linh Nhai hổ “Thầy là giáo sư Bạch ạ? Con là sinh viên của học viện Thước Đông, cực kì yêu thích tác phẩm của thầy, thầy đang ở đây nên con mới mạp tới thăm thầy, làm phiền thầy ạ”

Giáo sư Bạch vô cùng gần gũi bình dị, bảo thích tác phẩm của thì vui lắm, kêu xuống ghế trò chuyện.

Tạ Linh Nhai vốn cũng chắc 100% là giáo sư Bạch, khi gặp mặt t.ử khi vờn quanh ông thì mà Ninh Vạn Lại tìm ông thì chỉ sợ cũng đe dọa đến tính mạng.

Chẳng qua giáo sư Bạch là kiểu sống thọ c.h.ế.t tại nhà, tuy cơ thể bệnh cũ nhưng biểu hiện nghiêm trọng bên ngoài, chỉ sợ bác sĩ cũng , thọ mệnh của giáo sư Bạch còn trong một hoặc hai ngày mà thôi, sống c.h.ế.t mà.

xem hiện tại tinh thần của giáo sư Bạch khá , ông trò chuyện với Tạ Linh Nhai vài câu, tranh vẽ chân dung của thì ha ha “Nếu tình trạng sức khỏe hiện tại cho phép thì thầy con tới làm mẫu đó, tiểu t.ử con khí chất thật đặc biệt”

“Cám ơn giáo sư Bạch, thầy ơi, con thể xin thầy một bản vẽ nháp ạ?”, Tạ Linh Nhai hỏi thử.

Giáo sư Bạch đồng ý ngay tắp lự “ thể chứ, cho con một bản nháp nhé, nhưng mấy bức vẽ đều ở nhà của thầy, chờ khi thầy xuất viện thì…”, tới đây thì kẹt , mặt ông lộ vẻ buồn.

Giáo sư Bjach năm nay 73 tuổi , đau ốm liên miên, lúc còn trẻ thì trải qua nhiều khó khăn đau khổ, kỳ thật ông một dự cảm viện chắc thể về nhà .

“Aiz…để thầy gọi điện thoại kêu con gái đem qua đây nhé”, giáo sư Bạch thở dài, lấy điện thoại tủ đầu giường bấm gọi cho con.

Tạ Linh Nhai liền “Đã phiền thầy ”, đó trò chuyện luyên thuyên với ông thêm một lát, lúc một trẻ tuổi trở , là học trò của ông , mới căn tin của bệnh viện mua canh về.

Giáo sư Bạch uống mấy ngụm canh thì uống nổi nữa, hơn nữa nãy giờ chuyện nhiều nên mệt, từ từ xuống “Tiểu Hồ, tiểu Tạ, hai con xem, khi c.h.ế.t thì sẽ như thế nào? Thầy c.h.ế.t vẫn tiếp tục vẽ tranh, ở địa phủ điều kiện nữa?”

Tiểu Hồ cực kỳ khó chịu, c.h.ế.t là hết chứ cái gì mà địa phủ nhưng nên an ủi thầy “Giáo sư, thầy đừng nghĩ nhiều như , thầy sẽ khỏe lên thôi mà, đến lúc đó chúng sẽ cùng vẽ thực vật, còn vẽ Bão Dương quan nổi tiếng đó ?”

Giáo sư Bạch buồn bã gật đầu.

Tạ Linh Nhai “Giáo sư Bạch, âm phủ cũn điều kiện vẽ tranh ạ, hơn nữa họa sĩ nổi tiếng giống như thầy bọn họ chắc chắn sẽ sắp xếp một công việc liên quan đến vẽ tranh cho thầy. Thầy xem, hiện tại thầy sắp về hưu nhưng xuống chắc sẽ giống như tụi con thôi, tiếp tục làm, tiếp tục bận rộn”

Tiểu Hồ trừng mắt với Tạ Linh Nhai.

Giáo sư Bạch cực kỳ vui mừng, thở dài “Nếu thật thì quá …”

Tạ Linh Nhai chợt đầu thoáng qua, là Ninh Vạn Lại ngay cửa.

Ánh mắt của ngạc nhiên, ngờ Tạ Linh Nhai cũng ở nơi .

Sắc mặt của Tạ Linh Nhai biến đổi, ở cửa quanh một lát tiếng giày cao gót vang lên, một phụ nữa tóc xoăn cầm một cuộn giấy , tùy ý liếc Tạ Linh Nhai một cái phòng bệnh, gật đầu “Ba”

Giáo sư Bạch lập tức vui vẻ “Tiểu Quyên tới , con đem bức tranh đưa cho trai trẻ , là…là cái gì , , fans của ba đó”

Bạch Quyên đưa bức vẽ cho Tạ Linh Nhai, xuống mép giường của ba “Ba, canh hợp khẩu vị ? Sắc mặt của ba lắm, uống thêm chút ?”

“Không , chúng chuyện chút nhé, khó khăn lắm con mới tới thăm ba”, giáo sư bạch nắm tay con gái, chút vui sướng.

Sắc mặt của Bạch Quyên lắm, hốc mắt cũng ướt, đúng , viện lâu ngày sẽ còn hiếu tử, ba cô bệnh lâu , cũng thích biểu hiện yếu ớt mặt cô, sợ gây phiền phức cho cô.

Bây giờ ba như thì Bạch Quyên lập tức cảm thấy áy náy, đồng thời cũng cảm giác kỳ lạ, giờ ba ba từng mấy lời như “Hôm nay con ở với ba ba nhé, con sẽ tới đây nhiều hơn…ba ba…”

Giáo sư Bạch mỉm “Mẹ con sớm, đây ba chỉ lo làm việc ít thời gian cho con, cũng mang con là độc lập khả năng…”

Ông bắt đầu nhắc những chuyện năm xưa, Bạch Quyên nắm tay ba , nghiêm túc lắng .

Tạ Linh Nhai liếc qua chỗ của Ninh Vạn Lại, thấy đồng hồ liên tục, đó lấy xích khóa hồn.

Giáo sư Bạch đang bỗng nhiên im lặng, ngoẹo đầu sang một bên gióng như ngủ gật.

Bạch Quyên cũng cảm giác tay ba đang nắm tay buông thõng, đợi qua năm giây mới đột nhiên phản ứng “Ba, ba ba?!”

Tiểu Hồ cũng nhanh chân gọi bác sĩ tới nhưng sự .

…Giáo sư Bạch yên bình.

Bạch Quyên thành tiếng, trong thời gian cô thật sự quá bận, tới bệnh viện thăm ba mấy , thật sự quá bất hiếu, hơn nữa ba đột ngột như , nghĩ nếu ba ba gọi điện kêu mang bức tranh tới chỉ sợ cô gặp ba cuối nữa.

Không ai chú ý tới Tạ Linh Nhai rời từ lúc nào, sắp xếp xong Bạch Quyên cũng nhớ nhưng chỉ cho rằng rời khỏi khi hai ba con cô chuyện .

Lúc Ninh Vạn Lại dẫn giáo sư Bạch khỏi thì gặp Tạ Linh Nhai ở hành lang, khom lưng chào tạm biệt hai họ.

Từ đây về , giáo sư Bạch là âm sai vẽ chinh hình thao quỷ trẻ tuổi nhất.

Hồn phách của giáo sư Bạch dường như hiểu gì đó, gật đầu mỉm với Tạ Linh Nhai “Cảm ơn nhé trai trẻ”

Tạ Linh Nhai theo hai , bỗng nhiên nhớ tới gì đó thì chạy gọi theo họ, nghiêm túc hỏi “Con chuyện hỏi ngài một chút, lão gia tử, ngài xem《XXXX tiểu ma tiên 》?”

Giáo sư Bạch ngẩn ngơ “…đó là cái gì?”

“Không ạ”, Ninh Vạn Lại ôm vai của giáo sư Bạch dẫn “Chỉ là khi dễ học sinh tiểu học thôi”

Loading...