Phi Chức Nghiệp Bán Tiên - Chương 89: Đại cát đại lợi

Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:37:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Linh Nhai ôm gà trống, một bên dịu dàng vuốt ve lông ở cổ nó, một bên nhìm chăm chú di động bàn, những khác thấy một màn như , đều tự nhủ, gà cứu mạng thật sự đối xử đặc biệt hơn.

Mà Thi Trường Huyền đoán ý định của y, do dự “…thôi bỏ ?”

Dù gì thì cũng là ân nhân cứu mạng của họ, lăn lộn như lắm thì .

Mặc dù Quách Tinh gà cứu mạng, nhưng cũng chút cảm thông “Anh coi nó dám động đậy luôn kìa”

Tạ Linh Nhai đang định trả lời, chợt di động reo lên, y bắt máy mấy câu “Ưm, , thôi, ? Oke, thành vấn đề…”

Trước đó Văn Tĩnh trả lời y, vợ quả thật đồng ý đổi ngày kết hôn, cách điện thoại cũng thể tưởng tượng dáng vẻ cụp đuôi ủ rũ của . Tạ Linh Nhai cũng đoán , nên cho những biện pháp khác để tránh Sát, kêu suy nghĩ làm theo.

Sau đó, Văn Tĩnh gọi điện thoại tới thu phục nhà. Vì đổi ngày kết hôn nên cùng bàn bạc nhiều , mấy chuyện nhỏ như đổi chăn mấy cái nhỏ nhỏ khác đều chịu, vợ của hỏi mấy cách thực hiện xong, cảm thấy thành vấn đề, cũng đồng ý. Dù hiện đại mê tín, nhưng một ít phong tục tập quán của địa phương thì vẫn làm theo.

“Tới ngày đó tới làm phù rể cho tớ nhé?” Văn Tĩnh hỏi.

Tạ Linh Nhai “ờm” một tiếng đồng ý.

Văn Tĩnh dặn dò “Nhớ đừng trai quá nha”

Tạ Linh Nhai “…”

Sau khi cúp điện thoại, Tạ Linh Nhai “Thành công – vẫn giữ nguyên ý kiến, giỏi thì nhiều việc, vả kinh nghiệm phong phú mà, nếu đổi thành con gà khác, mấy xem, khi lấy m.á.u xua sát, thì để nhà Văn Tĩnh ăn để chúng đem về nuôi?”

Mọi tức thì cạn lời.

“Tôi chỉ lấy một chút m.á.u thôi ” Tạ Linh Nhai loi nhoi hình dung, vuốt vuốt cổ gà “Yên tâm nha”

Anh gà “…”

Những khác của Bão Dương Quan khi đem theo xua sát, đều xúm khuyên gà lấy đại cục làm trọng, Hải Quan Triều còn tự làm thêm món ngon “Chịu khổ chút nha, lúc hứa mang mày cùng hưởng phúc, ngờ gặp chuyện điên khùng như thế …”

Tạ Linh Nhai nhướn mày “Anh đừng nha, sự giác ngộ của nó còn cao hơn đó”

Hải Quan Triều “A phi! Em xem gà mắc nghẹn luôn kìa”

Tới ngày đám cưới, Tạ Linh Nhai đem thứ đều bỏ vô ba lô, đó đem gà bỏ vô luôn, chỉ chừa một lỗ nhỏ cho nó thở.

Y xe buýt tới nhà của Văn Tĩnh, đường gà luôn nhoi tới nhoi lui.

Cô gái bên cạnh thấy, vui vẻ hỏi “Anh trai, trong ba lô của là mèo ? Hay là chó?”

Tạ Linh Nhai thuận miệng đáp “Là kê kê”

Cô gái “…”

Người nọ liền đỏ mặt trong chớp mắt, từ đỏ thành đen, khuôn mặt thể tin về phía Tạ Linh Nhai.

Tạ Linh Nhai liền nhận lời làm hiểu sai, lập tức mở ba lô , kéo đầu gà lên, “Tôi là gà trống”

Cô gái “…”

Mọi xe nhao nhao , thầm nghĩ đây là trào lưu hiện đại ? Người trẻ tuổi đang thịnh hành việc nuôi gà làm thú cưng hả?

Tạ Linh Nhai cõng theo gà tới nhà của Văn Tĩnh, khi chào hỏi nhà , họ hàng của khi y những là phù rể, mà còn là tới giúp đám cưới tránh sát thì thái độ cực kì .

Bản Văn Tĩnh đang mặc đồ chú rể, khi thấy Tạ Linh Nhai tới liền chạy qua chào hỏi “Lão Tạ tới, thử xem bộ quần áo ?”

Lúc chỉ hỏi size áo của y, đó đặt mua, thử qua nào. Không ngờ khi thử xong còn thấy , y hiếm khi mặc loại quần áo nghiêm trang như thế , ngày thường đều mặt áo thun hoặc hoodie, quần jean, bây giờ mặc như lập tức khác biệt.

Do hôm nay y tới làm phù rể, y đem Liễu Linh Đồng theo, thì phù rể mà mang búp bê vai, làm khéo y sẽ trở thành nổi bật nhất trong đám cưới.

Hai phù rể khác là hai em trai của Văn Tĩnh, đang bên , sắp tới nơi “Anh ơi, bẫy tụi em thế?”

“Anh cũng bằng mà…” Văn Tĩnh giả bộ lau nước mắt, .

Toàn bộ quá trình tổ chức lễ kết hôn đều chụp hình và phim, quá trình thử quần áo, chọc ghẹo chú rể, nhóm phù rể, đợi tới giờ lành, cùng chuẩn đón dâu.

Chương trình của lễ kết hôn là chú rể tới nhà gái đón cô dâu, đưa phòng tân hôn chuyện một chút, đó cùng chào hỏi khách đến dự lễ, đó mời đến nhà hàng đặt ăn tiệc cưới.

Khi mới tới nhà gái, dĩ nhiên sẽ mấy phù dâu chặn ngoài cửa, làm khó một chút, đó mới cho , yêu cầu tìm giày của cô dâu mà họ giấu mới cho đón dâu .

Một chiếc giày còn chơi giấu váy của cô dâu. Lúc chú rể làm khó, nhóm phù rể giúp tìm một chiếc giày. Các phù dâu le lưỡi trêu chọc, một chiếc giày khác ở ngay trong phòng thôi.

, cả ba phù rể đều tìm , Văn Tĩnh trả lời xong vấn đề, vội la lên “Lão Tạ , tới lúc tay đó!”

Tạ Linh Nhai nghĩ thầm. chỉ đến xua sát thôi phỉa ?

Văn Tĩnh nhỏ “Đi quyến rũ mấy cô nàng chút

Tạ Linh Nhai “…”

Tạ Linh Nhai “…Tớ yêu

Trò chơi nhỏ cũng để làm khó chú rể gắt quá, nên nhờ sự ám chỉ điên cuồng của họ hàng nhà gái, chú rể đoán chiếc giày còn , chắc hẳn treo ở chụp đèn.

Văn Tĩnh nhào qua đó tìm kiếm, nhưng hồi lâu vẫn thấy gì, buồn bực “Sao đùa nhây như thế ?”

Họ hàng nhà gái cũng bối rối “Hồi nãy em thấy rõ ràng mấy cô giấu ở đó mà, đổi chỗ giấu lúc nào chứ?”

Người trong phòng khá nhiều, ai ai cũng tới lui, đặc biệt là hồi nãy, lúc đóng cửa chặn chú rể, lộn xà lộn xộn, ai nào đổi chỗ giấu .

Văn Tĩnh kéo một phù dâu “Em gái ruột của ơi, em mau cho rể mà”

Phù dâu ha hả “Em cũng , hồi nãy nó còn ở chụp đèn mà”

Văn Tĩnh trái “Phòng chỉ lớn chừng thôi, thể giấu ở chứ, các em, lên nào, cùng tớ phá luôn trần nhà

Sau đó thật sự nhấc ghế chuẩn tìm trần nhà.

Mấy phù dâu nhỏ giọng với “Mọi giấu ở ?”

“Không , đổi chỗ ?”

“Không mà, tớ đổi, tớ còn tưởng là hai nữa đó”

“Không lẽ là dì giấu đó chứ?”

Các cô , chuyện gì xảy .

lúc các cô hỏi họ hàng xung quanh, thì Văn Tĩnh thật sự đem một tấm la phông gỡ , bất ngờ một chiếc giày rớt xuống.

Tạ Linh Nhai đang vịn ghế cho thuận tay chụp .

“Oa, mấy cô thật sự giấu trần nhà ?”

“Ôi má ôi, rốt cuộc ai giấu ở đó ?”

“Đậu xanh, tui ấn tượng gì hết trơn , ai đem bỏ lên đó…”

Trong phòng lập tức vang lên tiếng đùa giỡn ầm ỉ, Tạ Linh Nhai cầm đôi cao gót đỏ mà ngẫm nghĩ, y cảm nhận chiếc giày lắm, một mùi hôi thối phảng phất, đôi giày – dính đầy âm khí.

Còn để y nghĩ quá nhiều, Văn Tĩnh đón lấy chiếc giày, qua mang cho cô dâu.

Tạ Linh Nhai thu suy nghĩ, mặc kệ hôm nay chuyện gì xảy , gà ở đây, ai thể làm loạn.

Văn Tĩnh nắm tay cô dâu xuống lầu, đưa cô dâu lên xe chạy về phòng tân hôn của họ, Tạ Linh Nhai mang theo ba lô, bên trong đựng gà, cùng mấy phù dâu, chung xe với cô dâu chú rể.

Vợ của Văn Tĩnh tên Khương Kỳ Kỳ, hôm nay là đầu tiên gặp mặt Tạ Linh Nhai.

Tạ Linh Nhai đặt chân, thấy Khương Kỳ Kỳ đầu hoài, còn tưởng để ý gà.

Khương Kỳ Kỳ chạm ánh của Tạ Linh Nhai, e thẹn, “Hôm bay làm phiền

Tạ Linh Nhai đáp “Không

Khương Kỳ Kỳ “May mắn cách, thì vì chuyện đổi ngày cưới mà cãi với . Tớ làm đám cưới liền, thời gian tới chúng tớ đều bận công việc, nếu lùi đám cưới thì cũng ít nhất hai tháng nữa tớ mới thời gian..” Cô dừng một chút, chợt nhớ Tạ Linh Nhai là thuộc “phái mê tín”, còn là đưa đề nghị đổi ngày cưới, liền đổi đề tài “Tóm làm phiền

Tạ Linh Nhai ý kiến gì với những điều hết, chỉ bất ngờ do trong điện thoại lúc y Khương Kỳ Kỳ giọng lớn tiếng, nhưng mặt ngoài nhỏ nhẹ dịu dàng, đúng là ngờ .

“Chuyện nhỏ như con thỏ mà, ngày cưới của hai vui vẻ mới là điều quan trọng” Tạ Linh Nhai .

Văn Tĩnh yên tâm lắm, tuy rằng như , nhưng đám cưới là một buổi tiệc lớn, chỉ sợ chuyện sơ suất nào đó, dù thì sáng giờ vẫn tính là khá yên , cũng thể thở phào một chút.

, chờ đến buổi tối, mới thể thả lỏng .

Xe tới cửa nhà, thợ phim chạy tới, do dự dám .

Văn Tĩnh hỏi “Làm ?”

Thợ phim đưa camera tới cho xem, nhỏ giọng “…Tôi chụp hình đường , khi mở xem thấy một mặc đồ tang trắng”

Sắc mặt Văn Tĩnh lập tức trắng bệch, tim “Cái, cái gì?”

Thợ phim của công ty chuyên phục vụ đám cưới, do kinh nghiệm tham gia nhiều đám cưới, nên sự hiểu đối với phong tục tập quán cũng ít, một chút về truyền thuyết Hỉ Thần. Trong lúc chụp để ý lắm, nhưng hồi xem phst hiện ngay, hơn nữa lớn tuổi trong nhà thầm cái gì mà hôm nay là ngày phạm tam sát, càng nghĩ càng thấy ớn, nên chạy đưa hình cho họ xem liền.

Thợ phim tua tấm hình , là ở một khúc cua, một mặc đồ tang trắng, tay cầm gậy trúc ở ven đường, theo chiếc xe thể thao mà cô dâu chú rể , mà đúng hơn là lướt theo.

Người khoác đồ tang trắng cúi đầu, mái tóc dài che hơn nửa khuôn mặt, rõ mặt mũi, chỉ là hai mắt luôn chằm chằm theo xe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phi-chuc-nghiep-ban-tien/chuong-89-dai-cat-dai-loi.html.]

Sát, ban ngày vẫn thể hiện hình, cho nên bình thường vẫn thể thấy nó.

Văn Tĩnh cứng , bấy giờ Khương Kỳ Kỳ cũng bu qua xem, ban đầu nghi ngờ, nhưng lập tức cứng đơ, lấp bấp “…chắc trùng hợp thôi”

“Không , nhà ” Tạ Linh Nhai bình tĩnh .

Họ hàng thuộc gần đó cũng , đang quanh xem tấm hình đó, Tạ Linh Nhai , yên lặng theo. Gặp trường hợp như thế , họ nên lời chuyên môn thì hơn.

Tạ Linh Nhai đem gà từ ba lô lấy , dùng con d.a.o nhỏ rạch một đường bé tẹo đùi của , hứng m.á.u chén. Anh gà rừng đau la lên quang quác, nhưng cũng giãy giụa như lúc núi tuyết, chắc là chấp nhận phận .

Cô dâu là nữ, thuộc âm, do đó cô là mục tiêu của Hỉ Tang Quỷ, vì phần lớn Hỉ Tang Quỷ là cô dâu hóa quỷ biến thành.

Tạ Linh Nhai ngay cửa, mời cô dâu của, tại lúc cô bước lập tức thảy gà bay qua đầu cô .

“Quách quách quách ——” gà rừng giương cánh bay qua đỉnh đầu của Khương Kỳ Kỳ.

Cùng lúc đó, Tạ Linh Nhai cất cao giọng hô “Cát thần đến cửa, đại cát đại lợi”

Anh gà rơi xuống đất, Văn Tĩnh nắm tay Khương Kỳ Kỳ dắt trong, họ hàng thuộc hai bên cũng cùng nhà.

Trong đó một bé trai tầm tuổi học sinh cấp hai ngang qua, tiếp lời của Tạ Linh Nhai “Đại cát đại lợi, đêm nay ăn gà”

Tạ Linh Nhai “…”

Anh gà rừng “…”

Tạ Linh Nhai vỗ vỗ cánh của nó, ôm lên, giúp nó xử lý vết thương đùi “Quỷ nghịch ngợm bậy bạ thôi, ăn cái gì mà gà chứ”

Anh gà giơ chân run bần bật, khi thắt cho nó cái nơ con bướm thì y thả nó ba lô, kéo khóa , giúp nó xây dựng một gian an . Thuận tay lấy một cái gương bát quái, treo lên cửa , đây là cách dân gian dùng để tránh từ đuổi quỷ.

Vừa trong thấy , giường cưới để đầy táo đỏ, hạt sen, ngụ ý sớm sinh quý tử.

Tạ Linh Nhai cũng theo, đem ngũ cốc mà bản chuẩn đó đem , rải lên mặt chăn, ngũ cốc dành cho sống, cũng mang ý nghĩa trừ tà tránh sát. Người hiểu thấy gì, gì cũng chỉ cho rằng ngũ cốc tương tự như hạt sen táo đỏ, đều mang ý nghĩa may mắn, Tạ Linh Nhai là phù rể cho nên khiến chú ý.

Lúc , Văn Tĩnh mò bên cạnh y, nhỏ giọng “Lão Tạ, thợ phim chụp tấm hình của Hỉ Tang Quỷ thấy ghê thiệt, tớ xem một cái thôi mà bây giờ vẫn còn nổi da gà nè, hồi nữa xóa hình đó thì đúng ?”

Tạ Linh Nhai gật đầu, “Không , đúng là Hỉ Tang Quỷ, vô tình chụp thì chỉ cần xóa

Hại là bản thể của nó, chứ hình chụp.

“Cậu làm những cái , nó sẽ xuất hiện nữa đúng ?” Văn Tĩnh thấp thỏm hỏi.

“Không mà, cứ yên tâm ” Tạ Linh Nhai thấy tấm hình hù sợ nên an ủi mấy câu.

Văn Tĩnh mang tâm trạng lo sợ kế bên Khương Kỳ Kỳ, cùng trò chuyện cùng họ hàng hai bên, ăn lót một chút, đợi tới giờ lành, chuẩn đến nhà hàng để tiếp khách.

Tạ Linh Nhai cũng theo hai vợ chồng mới cưới, cùng mấy phù dâu khác xe tới nhà hàng. Bên nhà hàng, tiệc cưới cũng chuẩn sẵn sàng, ở cửa hội trường cũng treo một cái gương bát quái, nên nhiệm vụ của y xem như thành công một nửa. Không chắc chắn 100% thì cũng chắc 99%, thành vấn đề.

Bỗng nhiên, di động của Văn Tĩnh đổ chuông, thoáng qua, nhíu mày “Thợ phim?”

Tạ Linh Nhai cũng tò mò xán gần, màn hình di động.

Văn Tĩnh bắt máy, lo lắng hỏi “Có chuyện gì chú?”

Đầu dây bên , lắp bắp “Hồi nãy, lúc đang chụp, mau, mau cửa sổ mà xem bên đường kìa, thấy một cô gái mặc đồ tang trắng, tay cầm gậy trúc ? Y chang chụp lúc …”

Mấy đầu qua, tất cả đều sửng sốt, bởi vì họ đều thấy bên cạnh bồn hoa là một cô gái tóc dài, đầu cúi gầm, mặc một bộ đồ tang trắng bệch, mặt xoay hướng nơi . Mặt cô chỉ lộ một phần ba, rõ mặt mũi, nhưng đều cảm nhận , cô đang chăm chú nơi đây!

Người thật và hình ảnh khác xa, loại thở âm âm trầm trầm , còn đồ tang, còn gậy trúc, tất cả mang đến cho thất một cảm giác vô cùng quỷ dị.

“Aaa…!” Khương Kỳ Kỳ cùng mấy cô phù dâu thét lên một tiếng. Khương Kỳ Kỳ xoay ôm cứng Văn Tĩnh.

Tài xế xe cũng run tay, chiếc xe liền lạn hình chữ s đường, nhanh chóng vọt qua khỏi cô gái mặc áo tang , đầu , cô đang đuổi theo xe của họ!

Tạ Linh Nhai nhíu mày, y sợ nhưng thấy lạ “Sao Hỉ Tang Quỷ vẫn còn ở đây?”

“Cô theo chúng ? Cô thật sự theo chúng !” Khương Kỳ Kỳ hoảng loạn, nắm chặt quần áo của Văn Tĩnh “Cô là hỉ cái gì tang…”

Tạ Linh Nhai cắt ngang lời cô “Ngày cưới, hãy gọi cô là Hỉ Thần”

Khương Kỳ Kỳ bất an gật đầu, nhưng sâu trong lòng cô vẫn tin cái gọi là Hỉ Tang Quỷ, cố gắng dùng khoa học để thuyết phục bản , nhưng mặc kệ là Hỉ Tang Quỷ con thật sự, cô vẫn theo xe đám cưới của họ cũng đáng sợ!

“Lão Tạ” Văn Tĩnh ôm Khương Kỳ Kỳ, vẻ mặt van xin.

Tạ Linh Nhai còn đang tự hỏi, gọi thì giật , “Hỉ Thân theo để g.i.ế.c cô dâu chú rể, nếu nó xuất hiện, ai đuổi cũng sẽ . Trước xe ngựa, hiện đại xe mà, cô theo kịp , cho nên mới ở ven đường theo.

Mọi còn đang sợ hãi “…”

Y đang cái quái gì , bộ thấy cái con Hỉ Thần đang chạy như điên theo xe ?

Trong đầu tự nhiên hiện ý tưởng lạ lùng như làm cho cũng còn sợ như ban nãy nữa.

theo lý thuyết, những biện pháp thể khiến cho Hỉ Thần thể theo nữa mới đúng, cũng thể tới gần nhà hoặc nhà hàng mới đúng” Tạ Linh Nhai “Đây là chuyện gì chứ…mấy làm gì tui dữ , bác tài , chú chạy xe cẩn thận chút , yên tâm nào, để lát nữa xuống xe cho. , mau gọi điện thoại nhắc mấy ở trong nhà hàng , nhắc cẩn thận một chút, đặc biệt là đàn ông”

Hỉ Tang Quỷ sẽ tìm cách nhập những đám cưới, nếu ai nhập, nếu là đàn ông, khả năng sẽ nó hút luôn hồn phách mất, còn , phế luôn khả năng sinh hoạt vợ chồng. Chẳng những , còn để di chứng , mỗi một năm đúng giờ đó sẽ phát điên.

Xe cưới chạy đến cửa nhà hàng, Tạ Linh Nhai xuống xe đầu tiên, bao quát xung quanh, thấy bóng dáng của Hỉ Tang Quỷ hết, đó mới gọi những khác xuống xe.

Một chú của Văn Tĩnh đón, chú thuộc kiểu tin tâm linh, hồi nãy nhận cuộc gọi nhắc nhở cẩn thận với Hỉ Tang Quỷ gì gì đó, mơ mơ hồ hồ hỏi “Không gì chứ? Cái con Hỉ Thần Quỷ gì đó ?”

Tạ Linh Nhai “…Dạ”

Y suy nghĩ một chút cũng sửa , ngay đám cưới mà nhẵ “Hỉ Tang Quỷ” nhiều cũng ho, đều gọi là Hỉ Thần cũng , y cũng tiện sửa tên gọi, làm thỏa càng dễ phạm cấm kỵ.

Ha, con Hỉ Tang Quỷ tên sửa tùm lum chắc cũng tức dữ lắm, chừng c.h.ử.i đê ma ma luôn chứ…

Mọi kéo nhà hàng, từ cổng đến nơi tổ chức tiệc cưới còn một đoạn ngắn, cổng quẹo qua một ngã sẽ tới liền, tự nhiên một cô gái mặc đồ tang trắng, tay cầm gậy trúc lù lù mặt của họ.

ngẩng đầu lên, chỉ thấy gương mặt của cô đầy bi thương, nhíu mày, biểu hiện như trong lòng tràn ngập sầu bi, cộng thêm bộ đồ tang , thật xui xẻo.

Đây là…Hỉ Thần ? Là thứ trong truyền thuyết dân gian, là một tồn tại thể xúc phạm!

Mọi dừng đột ngột, dồn thành một cục, nuốt nước bọt cái ực, ai dám tiếp, cũng dám lên đuổi .

Cái con của nợ , đụng vô là điên liền.

Họ cảnh báo từ , những lớn tuổi cũng ít nhiều, Hỉ Thần sẽ xen lẫn trong khách dự đám cưới, ngàn vạn đụng chạm. Bây giờ gặp nguyên con, họ hàng thiết hai bên gia đình đều sững sờ tại chỗ.

phục vụ lên phía hỏi xem cô làm , Tạ Linh Nhai kéo .

“Tiên sinh?” Người phụ vụ nọ ngạc nhiên hỏi y, Tạ Linh Nhai giơ tay hiệu đừng lên tiếng, dọa một chút, nhưng đúng là dám lên nữa.

Tạ Linh Nhai liếc Hỉ Tang Quỷ mặt, bỗng nhiên thở dài một cái, “Chúng đổi đường, vòng cửa khác mà , cửa phòng tiệc treo gương bát quái, nào”

Mọi như tìm cứu tinh, vội vàng chạy theo đường khác , một bên chạy một bên đầu xem cái con Hỉ Thần rượt theo học .

Tạ Linh Nhai vẫn tại cỗ, y chằm chằm Hỉ Tang Quỷ.

Hỉ Tang Quỷ qua, tự nhiên cho lắm.

Trong lòng Tạ Linh Nhai càng khẳng suy đoán của y, y tiến lên xách cái của nợ lên, túm một góc.

Hỉ Tang Quỷ Tạ Linh Nhai túm lấy nên dám động đậy, y tiện tay giựt lấy cây gậy trúc của nó “Sát thần cũng sợ tao?”

Y lục trong túi còn một nắm ngũ cốc, liền lấy chụp nhanh lên n.g.ự.c của Hỉ Tang Quỷ.

Hỉ Tang Quỷ lảo đảo một chút, khí đen bốc lên, mắt thường thể thấy nó lùn một đoạn lớn, biến thành một bé gái mặc quần áo vàng rực.

Gậy trúc trong tay y cũng biến thành một cây kẹo mút.

Cái con nhỏ ma , là cái con bút tiên mà bạn cùng phòng của Quách Tinh gọi lên hồi hôm bữa.

Bé gái rúc trong góc tối, bây giờ là giữa trưa, nhóc cảm thấy thoải mái.

Tạ Linh Nhai suy nghĩ một lát thì rõ ràng chuyện “Giày cũng là do nhóc giấu chứ gì?”

Bút tiên ôm đầu, vô cùng đáng thương gật đầu.

Giày mà Tạ Linh Nhai nhắc tới là chiếc cao gót đỏ mà cả mấy cô phù dâu cũng giấu ở , đó còn vương âm khí, thì là do quỷ nhỏ giấu. Cái con hàng chắc ghi thù y, bây giờ tới kiếm chuyện quậy phá y.

Hỉ Tang Quỷ đúng là xuất hiện, nhưng những biện pháp đuổi quỷ đuổi , đó quỷ nhỏ mượn sát khí, nên mới thể hiện hình giữa ban ngày ban mặt mặt nhiều như . Tạ Linh Nhai đuổi sát khí , tất nhiên là hiện nguyên hình .

Quỷ nhỏ đều như cả, thù dai cực kỳ, cũng thích quậy phá. mà nhóc quỷ chỉ thể hù dọa thôi , một chút sát khí ít ỏi chủ đủ cho nó hiện lên giữa ban ngày thôi, còn khuya mới thể gây hại cho khác.

Tạ Linh Nhai hồi phục tinh thần, bút tiên đang cố chui kẽ hở trong vách tường, hù nó “Hồi hôm bữa thèm để bụng mấy trò đùa dai của nhóc, bây giờ nhóc còn dám theo phá , ha hả..”

Bút tiên hoảng sợ Tạ Linh Nhai, càng rút trong vách tường.

Tạ Linh Nhai trở phòng tiệc, Văn Tĩnh và Khương Kỳ Kỳ dám lung tung, thấy y vô tới thì bay hỏi thăm.

“Không , ngoài tiếp khách thôi” Tạ Linh Nhai .

Khương Kỳ Kỳ chọt Văn Tĩnh một cái, hiểu ý hỏi “Không là thế nào, mà, cho tớ yên tâm chút”

Vẻ mặt Khương Kỳ Kỳ cũng vô cùng khẩn trương, nếu còn ngoài ở đây, cô ôm chồng hu hu , hiện tại khát khao moi ba lô của Tạ Linh Nhai mà bắt con gà lấy thêm bát m.á.u bôi lên .

“Thì xong ” Tạ Linh Nhai “Kế tiếp, sẽ chuyện gì xảy nữa , , tớ ngoài làm một việc, xíu nữa sẽ

Văn Tĩnh hỏi “Làm cái gì?”

Tạ Linh Nhai trời “Tớ mua một cuốn đề thi Olymoic toán, tớ phát hiện đề thi toán bình thường dành cho học sinh tiểu học đủ đô…”

Loading...