Phi Chức Nghiệp Bán Tiên - Chương 100: Chọn sinh cổ

Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:40:04
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong khi đó Tiểu Lượng cũng từ lầu cầm pháp khí xuống, phá vỡ bầu khí lúng túng lúc .

Tạ Linh Nhai cảm thấy rằng bất cứ ai tung tin đồn bên ngoài, chung quy đều sẽ gián tiếp hủy hoại danh tiếng của y.

Ngưu sư phó ngờ tính toán sai như , liên tục chằm chằm các bộ tro cốt bên ngoài.

“Thầy Tạ, thấy Bì Đà La bên ngoài…” Vốn dĩ Tiểu Lượng đang coi sóc Quách Tinh, thì thấy bên ngoài cửa sổ các bộ xương, sợ tới mức chạy nhanh xuống.

Tạ Linh Nhai giảng cho Tiểu Lượng những lời dạy của Phật giáo và kể cho nhiều về những kinh nghiệm của bản . Nên Tiểu Lượng rõ bọn họ đang đuổi bắt Hồng Dương Đạo và khi gặp gỡ Thi Đà Lâm. Liên Đàm từng giải thích qua, vốn dĩ Thi Đà Lâm là thứ tà ác, nhưng dùng Mẫu Đà Ma Nô Sa thi pháp với nó, đến lúc các bộ xương đúng là quỷ Bì Đà La mới thực sự hại .

Trong Phật giáo, nhập thiền hoặc nhờ một pháp sư giữ bùa cứu mạng để thể rút lui khỏi quỷ Bì Đà La. Tiểu Lượng điều đó, chỉ coi thường nó và vội vàng chạy xuống giúp đỡ.

Và cũng nhờ Tiểu Lượng mà Ngưu sư phó mới , những thứ là do Tạ Linh Nhai đưa tới: “Cái gì mà Bì Đà La, đó là cái gì? Là hướng về phía mà tới ?”

Mẫu Đà Ma Nô Sa pháp ở Phật môn cũng là cấm thuật, nên Ngưu sư phó cũng đây là cái gì.

Tạ Linh Nhai để tâm tới ông , nhưng ở đây còn những khác, nên y nhanh chóng tranh thủ thời gian với những khác: "Đây là bùa chú triệu hồi ma quỷ. Hai vị thể thỉnh Phật gia thiên thần phù hộ, thứ chúng nó sợ chính là ngọn lửa.”

Nói xong y đem lệnh bài lấy tới, đem Tam Bảo Kiếm ném đến, Tiểu Lượng duỗi tay bắt .

Tạ Linh Nhai : “Đợi lát nữa nếu loạn lên, hãy bảo vệ Quách Tinh.” Sau đó y với Phó Tri Nghiệp và hai chị em họ Bao: “Bao cùng bao nữ sĩ, xin hai hãy bảo vệ ngài Phó và cha của ngài —— thật là ngại quá, hẳn là kẻ thù của tìm đến trả thù, liên lụy .”

Giờ đang là lúc náo loạn, Phó Tri Nghiệp dẫu bực bội trong lòng cũng sẽ thể , cứ nghiêm túc theo bên hai chị em Bao Vấn San, nhưu thể dùng dây thừng trói chặt bà mới cảm thấy an .

Hai chị em họ Bao cũng hiểu rõ gật đầu một cái, họ lúc gì cũng còn ý nghĩa, bởi vì nếu để Tạ Linh Nhai chậm trễ việc , thì e là cả bọn họ cũng thể tránh chuyện phiền phức. Bao Vấn Kỳ lấy một cây roi dài, Bao Vấn San cũng rút hai thanh đoản kiếm, nem sang hai bên, ánh sáng lạnh lẽo lóe lên, động tác trông cực kỳ lưu loát.

—— Pháp thuật Tát Mãn, ngoại trừ việc thể sử dụng vũ đạo cùng thần linh câu thông với bên ngoài, võ công cũng yếu, thậm chí thể mời đến các dũng sĩ qua đời theo bảo hộ.

Còn về phần Ngưu sư phó, lão chút cam lòng mà thoáng qua Phó Tri Nghiệp, cảm thấy lúc thể làm chút gì đó giúp Phó Tri Nghiệp để mối quan hệ giữa cả hai lên, nhưng tiếc là Phó Tri Nghiệp xem bộ càng tín nhiệm Tạ Linh Nhai hơn.

Rồi đợi cho Ngưu sư phó kịp thêm chút gì, những bộ xương lướt qua sân, bộ thì hướng lên lầu bò, bộ thì phá cửa sổ sát đất…

……

Tiểu Lượng rút kiếm lên lầu, canh giữ ở phòng của Quách Tinh.

Quách Tinh lúc khôi phục ý thức, xoay đỡ tủ đầu giường nôn khan mấy , dậy Tiểu Lượng vội vàng chạy , mơ hồ : “Sao cảm giác như đang chạy bên ngoài ? Lạnh quá..."

“Không mơ, mà đúng là dùng thuật gọi hồn gọi ngoài.” Tiểu Lượng cắt ngang lời .

Quách Tinh còn kịp phản ứng lời Tiểu Lượng , chợt thấy một thanh âm vang lên, đến khi đầu , thì thấy một bộ xương khô đang bám suối nước chảy ở bên ngoài, một bàn tay đ.á.n.h vỡ cửa kính, xương tay đóng mở vài cái.

“Mịa nó!” Quách Tinh suýt chút nữa là ngã mặt đất, tè quần, vội chạy về phía , ôm lấy cánh tay Tiểu Lượng: “Thầy Tạ ! Thầy Tạ ! Thầy Tạ !”

“Ở bên ngoài.” Tiểu Lượng đỡ Quách Tinh, lúc chân Quách Tinh mềm nhũn, vài bước mà giống như là cố hết sức, Tiểu Lượng kêu xuống: “Được , đừng chuyện nữa.”

Quách Tinh run bần bật, liếc : “Anh Lượng, , …”

Cậu Tiểu Lượng cũng nhập đạo bao lâu, hiện tại vẫn chỉ là một đạo đồng.

Tiểu Lượng vững vàng : “Dẫu cho gia nhập lâu, nhưng cũng sẽ giữ , ?”

Quách Tinh Tiểu Lượng ở bên cạnh, nữa.

Lúc bộ xương khô cũng tiến về phía , bò , thịt thối cánh tay rơi đầy mặt đất, hốc mắt tối om của nó “Nhìn chăm chú” bọn họ, đó tạo thành tư thế bò, mặt đất bò về phía .

“Sắc mệnh đến, lôi hỏa theo!” Tiểu Lượng vung Tam Bảo Kiếm lên, c.h.é.m xuống đầu lâu!

Phía cánh cửa chợt vang lên một tiếng động lớn, Quách Tinh đầu , là Bao Vấn San đang bảo hộ ở Phó Tri Nghiệp, hai tay cầm hai thanh đoản kiếm găm lên n.g.ự.c quỷ Bì Đà La, đó bà lộn ngược và vững vàng rơi mặt đất, sức mạnh ở eo bà thật đáng kinh ngạc, bà múa may đoản kiếm trong tay, trong miệng cao giọng : “Ca ngày A Tây tô mộc!”

Trên đoản kiếm bốc cháy lên ngọn lửa màu trắng, đây là phép thuật triệu hồi lửa của Tát Mãn.

Ngọn lửa hừng hực thiêu đốt những bộ xương trắng, từ một bộ lan sang nhiều bộ, giống như chúng thể cảm nhận đau đớn, ngẩng đầu lên, trong miệng phát âm thanh cập cập.

Phó Tri Nghiệp thấy âm thanh , cũng cảm thấy răng của giống như đang kêu lên cập cập.

Bao Vấn San đá xương cốt lửa đốt xuống lầu, lôi kéo Phó Tri Nghiệp lên tầng khác. Chỉ thấy Bao Vấn Kỳ canh giữ ở bên giường cha Phó, bụng cha Phó sưng to, vốn ngủ , giờ trong mắt lạ càng thêm nhiều nỗi lo sợ, ông trơ mắt Bao Vấn Kỳ ở bên giường , chân xếp bằng, roi da trong tay liên tục quất đ.á.n.h thứ gì đó: “Cách ngày nhiệt!”

Cùng với tiếng sốt ruột, Bao Vấn Kỳ cũng hiện lên một luồng ánh sáng vàng mờ nhạt, một bộ xương định siết cổ ông, nhưng khi tay nó chạm thì làn da trong nháy mắt, héo rút thành tro bụi!

Lại thêm mấy con quỷ Bì Đà La đang từ cửa sổ bò , Bao Vấn San đá chúng nó xuống, ở phía cửa sổ bên ngoài.

đến sân phơi ở lầu hai, Ngưu sư phó đang ở đó, trong tay cầm lão cầm cờ làm phép, vẫy vẫy nó về phía quỷ Bì Đà La. Chợt một bàn tay xương từ khe hở lan can thò , nắm lấy mắt cá chân của Ngưu sư phó, và cố sức kéo ông xuống.

Ngưu sư phó vội dùng một chân khác dẫm qua, giẫm nát tay bộ xương khô thành 2 khúc, nhưng cũng vì mà lão mất thăng bằng, tiến về phía một mét và ngã từ tầng hai xuống t.h.ả.m cỏ.

Bao Vấn San chút nỡ vội sang nơi khác, đó bà hoảng hốt nhớ Phó Tri Nghiệp đang cầu khấn thần tiên cứu giúp cha .

Phía , Phó Tri Nghiệp ở mép giường, nắm tay cha : “Cha, đừng sợ, gì, hai vị Bao sẽ bảo vệ cha.”

Bao Vấn Kỳ canh giữ ở cửa, đầu hỏi chị : “Sao chị?”

Bao Vấn San một kiếm đ.â.m đỉnh đầu của quỷ Bì Đà La đang bò lên cửa sổ, chằm chằm phía : “Người đó rừng …”

Người đó mà Bao Vấn San chỉ là Ngưu sư phó, mà là Tạ Linh Nhai, Phó Tri Nghiệp cũng run rẩy đến gần, ngoái đầu ngoài, quả nhiên thấy Tạ Linh Nhai đang một chạy như bay cánh rừng, quỷ Bì Đà La cũng tức tốc đuổi theo, dọc đường tạ Linh Nhai tay đ.á.n.h bay ít quỷ Bì Đà La, điều làm cho lòng Phó Tri Nghiệp khỏi cảm thấy lo lắng.

Mặc dù Phó Tri Nghiệp hiểu pháp thuật, nhưng cũng Tạ Linh Nhai như tìm hang ổ của quỷ Bì Đà La, để triệt phá tà thuật .

“Mày thể đừng trốn nữa !” Tạ Linh Nhai đang trách cứ Ngoan Long, con rắn nhút nhát cứ cố sức chui trong cánh tay y, đó còn ý định chui về phía n.g.ự.c y. Và đây chẳng qua cũng chỉ là mấy bộ xương khô thôi, thể dọa cho Ngoan Long sợ đến thất hồn lạc phách như , khiến y cảm thấy thật tuyệt vọng.

Đã Liễu Linh Đồng theo cũng cố ý lớn, vốn dĩ nó sợ quỷ Bì Đà La gì cả, nhưng nó sợ Ngoan Long, nên khi thấy Ngoan Long đang hướng đầu đến và đang cách gần, dã nhịn la toáng lên.

Tạ Linh Nhai đau khổ c.h.é.m lôi phù, làm nổ tung ba năm con quỷ Bì Đà La.

Sau khi đầu tiên thấy Thi Đà Lâm, Tạ Linh Nhai mới phát hiện rằng Thi Đà Lâm lớn như thấy, và quỷ Bì Đà La cũng là bí mật triệu hồi đến. Và quỷ Bì Đà La, từ cây bò xuống.

Chúng nó từng bộ xương vỏ cây bao vây lấy, tay xé rách vỏ cây, giống như đang lột áo ngoài, đó từ nhánh cây trèo xuống .

Tạ Linh Nhai nhanh chóng nghĩ đến, nơi trấn Thanh Khâu , vẫn còn một ít dân tộc thiểu sống và sinh hoạt ở đây, nên sẽ một chút ít tập tục văn hoá khác du nhập đây. Những dân tộc thiểu , từ lâu truyền thống chôn cất, nên khi một c.h.ế.t, đó sẽ bọc cẩn thận và treo cây, để phong hóa theo ý chứ chôn lòng đất.

“Thật ngại quá, quấy rầy vong linh các vị …” Tạ Linh Nhai tự mặc niệm trong lòng một lúc, quỷ Bì Đà La mới xuất hiện , cùng với tập tục hạ thổ của dân tộc nơi đây dường như cũng khác là mấy, chỉ là cách thức qua sẽ kinh dị hơn một ít.

Tạ Linh Nhai khi nhận thuật pháp mới , y trầm tư một lát, đó y lộ vẻ mặt tức giận quát lớn với Liễu Linh Đồng và Ngoan Long, nhắc chúng thô lỗ, khoanh chân ngay tại chỗ, tay làm pháp quyết, chuyên tâm thì thầm: “Lửa nóng phong chưng, bốn cảnh khai sáng. Ngô phụng chân thần, sai khiến vạn linh. Cửu thiên sắc mệnh, tốc tức hiện hình!”

Cách đó xa, Phó Tri Nghiệp ở lầu dùng sức xoa xoa hai mắt của .

Anh thực hoài nghi những gì mà tận mắt chứng kiến.

Đặc biệt là các bộ xương trắng cây trong nhà, khiến cho hoảng sợ vạn phần. Cảnh tượng mắt đúng là phá vỡ quan điểm của về cuộc sống và khiến nghi ngờ rằng vẫn còn đang mơ.

Gần nhà Phó Trí Nghiệp cây đào nào, nhưng thấy ở mặt đất bên cạnh Tạ Linh Nhai mọc lên những nụ hoa, chốc lát phát triển thành một cây nhỏ, với các tảng lá xanh um, nó dần dần cao lên, đó đột nhiên nở hoa đào!

Gió đông thổi qua, hoa đào rung rinh, một chút đỏ rực như lưỡi đao sắc bén, thổi bay xương trắng.

Hoa đào bệ lớn tỏa tứ phía, khiến Phó Tri Nghiệp thấy hình dáng của gió, hoa đào quấn trong đó cũng bay lên lầu——

Cánh hoa màu hồng nhạt dính xương trắng như tuyết, còn quỷ Bì Đà La thì dính hoa đào, thể yếu ớt ngửa mặt đất, mất sức lực để di chuyển.

Năng lượng ma quỷ trong cơ thể Thi Đà Lâm cũng hoa đào xua tan, đúng là lúc , một sợi nắng sớm từ phương đông phá tan bóng tối, chiếu lên ánh sáng của sắc trời rạng đông.

Khoảnh khắc ánh nắng chiếu mặt Phó Tri Nghiệp, hoa, cây, xương giống như tháp Hải Thị dần trở nên trong suốt và biến mất thấy tâm .

Nếu hương thơm ngọt ngào thoang thoảng xộc mũi, thì lẽ Phó Tri Nghiệp sẽ cho rằng đây chỉ là một giấc mơ đẽ lạ lùng mà thôi!

Tạ Linh Nhai lảo đảo dậy ánh nắng ban mai, đôi chân tê dại và cơ thể y dát lên một lớp viền vàng.

Phải mất một lúc lâu, Phó Tri Nghiệp mới hồi phục tinh thần . Mặc dù đây là một loại thủ thuật che mắt khó hiểu, nhưng cũng đủ khiến xem kinh ngạc cảm thán. Và mỗi khi đến các sách vở ghi chép, miêu tả về thuật pháp chấp trượng thành rừng nào đó, Phó Tri Nghiệp đều sẽ cảm thấy đó chỉ là những tưởng tượng phong phú, nhưng giờ, khi tận mắt chứng kiến, thán phục.

……

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phi-chuc-nghiep-ban-tien/chuong-100-chon-sinh-co.html.]

Tạ Linh Nhai cầm trong tay con rắn doạ cho ngất xỉu, , một con quỷ Bì Đà La ngã xuống lúc nện ở y, làm cho con rắn nhát gan ngay lập tức mềm nhũn, đến khi y lấy nó khỏi n.g.ự.c thì mới phát hiện con rắn ngất .

Tạ Linh Nhai sắc mặt đen tối tới, thấy Ngưu sư phó đang quỳ mặt đất, lẩm bẩm, lưng dính đầy cát sỏi, lão thều thào: “Kêu xe cứu thương…”

Tạ Linh Nhai trợn mắt, né tránh tiếp xúc với lão .

Đám Phó Tri Nghiệp cũng xuống , nhưng khi đến gần mới phát hiện, tay Tạ Linh Nhai mà còn một con rắn, con rắn đó bọn họ từng thấy qua.

“Con rắn xử lý thế nào? Thầy Tạ thiêu nó ?” Phó Tri Nghiệp còn tưởng rằng đây cũng là tà vật gì đó.

“Không , đây là sủng vật mà nuôi.” Tạ Linh Nhai .

Mặc dù Phó Tri Nghiệp cảm thấy nuôi rắn chút quỷ dị, nhưng khi trải qua cảnh tượng , vẫn giữ thái độ tôn trọng: “Thì là do thầy nuôi, sức quá, nên giờ mới mệt như ? Thầy tìm thứ gì đó để ăn bồi bổ ?”

“Không , chỉ cần nghỉ ngơi một chút là .” Tạ Linh Nhai cũng ngượng ngùng , con rắn quả thật giúp gì, doạ cho ngất , đó y cầm cái ly đến, đem Ngoan Long cuốn bỏ trong và đổ một chút nước.

Tạ Linh Nhai nữa xịn : "Trước đây khi điều tra tà đạo, hình như để sót một ít trong chúng, nên bọn chúng mới theo dõi và giở trò ở đây, thật ngại quá làm phiền , thực xin .”

"Không , dù chúng cũng ai thương.” Bao Vấn San vui vẻ : “ nhờ mà chúng mới tận mắt chứng kiến cảnh thầy thi phép, đúng là phúc phận lắm mới thấy màn thi phép độc đáo của thầy, xem như mở mang tầm mắt.”

Mọi ở đây đều cách thi phép khác , nên cũng giống như Tạ Linh Nhai từng thấy qua cách thi phép của Tát Mãn, Tát Mãn cũng từng thấy đạo sĩ dùng sắc lệnh mộc linh để là phép, nhưng Tát Mãn vẫn tin vạn vật linh tính, bởi họ đối với việc thi pháp càng tôn sùng hơn và cũng đ.á.n.h giá cao về tài năng của Tạ Linh Nhai.

Trời hừng đông, Tạ Linh Nhai trong thoáng chốc cũng thể ngủ , Phó Tri Nghiệp vội vàng đưa Ngưu sư phó đến bệnh viện và sắp xếp cho cha Phó nghỉ ngơi thật , tiếp đến, cho xử trí việc cửa sổ trong nhà phá, trong khi đó, Tạ Linh Nhai ở bên cũng liên hệ Tỉnh Đạo Hiệp, bày tỏ nghi ngờ về tàn dư của Hồng Dương Đạo, đang chạy trốn đến Thước Sơn tới, với ý đồ trả thù .

Tỉnh Đạo Hiệp cũng coi trọng, lập tức sẽ tra xét rõ chuyện .

.

Rất nhanh đến buổi tối của ngày hôm , những đồ vật Tạ Linh Nhai Phó Tri Nghiệp chuẩn , cũng đầy đủ hết, trong khi đó, chú của hai chị em họ Bao cũng vì cách quá xa, mà thể đến .

Hai chị em họ Bao khi xem Tạ Linh nhai thi pháp tối qua, trong lòng đều cảm thấy, lẽ tiền thưởng sẽ thuộc về y.

vì xuất phát từ việc tôn trọng đối với gia chủ, nên bọn họ cũng lập tức thu dọn đồ đạc rời , với bọn họ và Tạ Linh Nhai cũng coi như hợp ý, nên cả hai đều ở xem và trao đổi với Tạ Linh Nhai về phương pháp chữa bệnh cho cha Phó.

Chọn Sinh Cổ nếu đau từ lên, thì sẽ khiến cho thư ếm đau bụng —— Còn nếu Chọn Sinh Cơ thì sẽ đau ngực, đến lúc ếm cần dùng bảy lạng vàng và ba lạng vải thiều, xay thành bột mịn, hoà với nước ấm uống.

Cha Phó uống nước t.h.u.ố.c bao lâu, lúc đầu sắc mặt ông vẫn vô cảm, thậm chí bụng càng thêm đau, thể khô gầy ở giường lăn qua lộn , phát từng tiếng kêu đau đớn, như tiếng gà gáy.

Phó Tri Nghiệp đau lòng, ôm bả vai cha , liên tục hỏi han: “Cha! Cha chứ?”

Cha Phó giãy giụa, nhưng bởi vì bệnh lâu ngày sức khỏe giảm sút, nên thể vùng , cuối cùng giữa yết hầu phát ựm ựm, làm như nôn.

Tạ Linh Nhai bưng một cái chậu rửa mặt đến, kêu Phó Tri Nghiệp tránh .

Phó Tri Nghiệp tránh , cha Phó liền về phía một bước, áp đầu giữa chậu rửa mặt nôn thốc nôn tháo. Mới đầu ông chỉ phun chút nước chua, đó, từ giữa yết hầu của ông phát tiếng ô ô, ông la lên một tiếng, đột nhiên oẹ một tiếng, phun một vật, rớt giữa chậu rửa mặt.

Phó Tri Nghiệp ở bên cạnh chỉ thấy trong chậu rửa mặt thêm chút máu, vội đỡ cha dậy, nhưng đến khi cha Phó ngước mặt lên, mới lộ thứ ở giữa chậu rửa, cục thịt to như bàn tay , còn chút co giãn, nếu , cũng cha Phó làm cách nào mới nôn thứ to lớn nữa.

Chưa hết, nó còn dính đầy m.á.u me nhầy nhụa, trông cực kỳ ghê tởm, Phó Tri Nghiệp chán ghét thôi, đến khi thấy cục thịt cựa quậy, sợ tới mức vội lùi một bước lớn, ngã giường.

Tuy nhiên hai chị em họ Bao, Tiểu Lượng và Quách Tinh chút hưng phấn, bọn họ thứ , cho nên thích thú mà chằm chằm nó.

Tạ Linh Nhai đem chậu rửa mặt đặt xuống đất, đó sang Bao Vấn San mượn thanh đoản kiếm của bà, từ cục thịt rạch xuống, chỉ thấy ở trong cục thịt m.á.u me còn một sinh vật đang động đậy, nó đầu đuôi, qua giống như một con gà con, đầu cũng mào gà thể thấy rõ ràng, chỗ đôi mắt mơ hồ chút màu đen, màng thịt bao trùm.

Phó Tri Nghiệp nghĩ đến lời Tạ Linh Nhai từng , nếu con gà trưởng thành, thì cha sẽ vô phương cứu chữa, khi c.h.ế.t hồn phách còn cổ sư mặc nhiên sử dụng, tức thì, cảm thấy ghê tởm và sợ hãi tột độ. Nếu để thêm một buổi tối nữa thì là con gà con sẽ mở mắt trưởng thành !

Sau khi cha Phó phun cổ độc, bụng cũng hề cảm thấy đau đớn nữa, nhưng thể vẫn còn suy yếu, thở thoi thóp con gà con còn mở mắt thành hình, sợ hãi : “Chính là nó…Nó ở trong bụng cha động đậy.”

Giọng ông nghẹn ngào bất lực, nhưng tràn đầy tự tin.

Hốc mắt Phó Tri Nghiệp nóng lên: “Ai…”

“Cha ngài cổ độc tra tấn lâu, thể huỷ hoại nhiều, ngài chuẩn thêm những d.ư.ợ.c liệu khác nữa, để giúp ngài dưỡng thương và bồi bổ thêm cho ngài khoẻ .” Tạ Linh Nhai . Sau đó cho Phó Tri Nghiệp tìm d.ư.ợ.c liệu, chủ yếu là hai loại , còn dùng để giúp cho bệnh nhân bồi bổ cơ thể.

Chọn Sinh Cổ, hoặc là các ác cổ khác, nhất là ở giai đoạn , cùng việc trục xuất cổ ngoài đều quan trọng như , chính là nếu bệnh khi loại bỏ nó mà chăm sóc điều trị, cổ độc hại , dẫu đuổi cổ , thì tuổi thọ cũng sẽ giảm xuống.

Phó Tri Nghiệp vui mừng khôn xiết, liên tục đồng ý.

Tạ Linh Nhai đun nóng một ly rượu vàng —— công thức cũ quy định rõ ràng nên dùng rượu khan, nhưng rượu khan thực chất là rượu vôi. Người xưa thêm vôi rượu để ngăn chặn rượu chua. Còn hiện đại tất nhiên những lo lắng , trực tiếp sử dụng rượu vàng.

Sau đó lấy nhân sâm và bạch linh mài nhỏ bỏ rượu vàng, đỡ cha Phó dậy uống.

Cha Phó khi uống xong, ông cảm thấy bụng ấm áp thôi, cũng thêm nhiều chút sức lực, than thở một tiếng, miễn cưỡng : “…Cảm ơn thầy.”

“Ngài đừng , đây là trách nhiệm của .” Tạ Linh Nhai lên tiếng với Phó Tri Nghiệp, mấy ngày nữa nên cho cha Phó uống rượu t.h.u.ố.c thêm, cứ đều đặn uống. Một điều nữa là cục thịt khi nôn cần đốt bằng lửa chôn ở một nơi xa xôi và vì trong đó vẫn còn quá nhiều chất độc, nếu chôn đủ sâu, động vật khác ăn cũng sẽ trúng độc.

Phó Tri Nghiệp cẩn thận ghi nhớ.

Anh tận mắt thấy cha khi uống t.h.u.ố.c xong thở vững vàng hơn nhiều, trong lòng càng ơn Tạ Linh Nhai nhiều hơn, luôn miệng lời cảm ơn, tuy nhiên lúc chút nghĩ mà sợ, đó Phó Tri Nghiệp chỉ nghĩ đến việc giải cổ, hiện tại giải xong đ.â.m sầu lo: “Ừm, vị pháp sư ác độc … Có khi nào, khi việc chúng giải cổ , tiếp tục tới tìm cha gây phiền toái ?”

Nghe qua thì phong cách hành sự của những làm phép tà ác ngang ngược và vô lý, mặc dù Phó Tri Nghiệp tiền, thể mời nhiều bảo vệ, nhưng cũng hiểu sâu sắc rằng, về phương diện , nếu thầy pháp thi pháp thì bình thường khó thể phòng .

“Nếu pháp thuật của đó thất bại, nọ sẽ phản phệ, còn sức lực, thông thường cũng sẽ dám đến gây phiền phức nữa. Và cho dù đó phục, thì cung sẽ theo quy tắc giang hồ, tìm phá phá giải pháp thuật của .” Tạ Linh Nhai nhàn nhạt .

Trong lòng Phó Tri Nghiệp thầm nghĩ, lẽ, những bộ xương khô cũng là vì đó Tạ Linh Nhai đấu pháp cứu , nên đối phương phục mới đến tìm y gây phiền toái, đây là kiểu đem việc của gia chủ ôm , tiếp đến. Phó Tri Nghiệp cảm thấy chút vui mừng, chân thành : “Thật sự… Rất cảm ơn thầy.”

Vì dù góc độ lấy tiền làm việc, giúp đỡ dân vô tội thì điều cũng khiến gia chủ cảm thấy ơn, Tạ Linh Nhai cũng đáp lễ: “Ngài quá .”

Quách Tinh ở bên cạnh y, mặc dù còn suy yếu, nhưng thấy phiền muộn của gia chủ hóa giải, thì tâm tình cũng trở nên nhẹ nhàng, thoải mái, vì giúp .

.

Tạ Linh Nhai nhận một phong bì từ tay Phó Tri Nghiệp, bên trong là tiền thù lao của y. Và mặc dù hai chị em họ Bao chữa khỏi bệnh cho cha Phó, nhưng vì tối hôm qua bọn họ vẫn dốc lực bảo vệ cho ông và Phó Tri Nghiệp, nên Phó Tri Nghiệp cũng cho bọn họ chi phí vất vả.

Vốn dĩ Tạ Linh Nhai chia một ít tiền cho hai chị em họ Bao, vì dù chuyện tối qua cũng liên lụy đến họ, nhưng hai chị em họ Bao cứ khăng khăng công, sẽ nhận thù lao và cứ chối từ luôn mãi. Tạ Linh Nhai cũng phiền đẩy tới đẩy lui, y ngỏ ý làm quen, lưu phương thức liên hệ, về cơ hội sẽ giới thiệu việc cho họ.

Sau khi chia tay những bạn mới, Tạ Linh Nhai mang theo Quách Tinh và Tiểu Lượng cùng lên đường trở về.

Trên đường, Tạ Linh Nhai nhận cuộc gọi của Tống Tĩnh, rằng cha Tạ tới Nữu Dương để kiểm tra sức khoẻ, nên bà gửi Tư Tư đến chỗ Tạ Linh Nhai, mong y thể ở nơi đó chăm sóc cho cô bé một chút. Vì dù , chăm một bệnh với một đứa nhóc cũng cực, hết, nếu chăm bệnh nhân chăm sóc thêm cho cô bé, thì thật là bất tiện.

Tạ Linh Nhai thẳng, chuyện chăm sóc cô bé thì y thể lo , nhưng bao lâu thì cả hai sẽ đến đón cô bé.

Tống Tĩnh do dự một chút, mới với Tạ Linh Nhai, cha Tạ Tạ Linh Nhai và Thi Trường Huyền đang ở cùng , nếu y đến đây thì Thi Trường Huyền cũng sẽ đến, ông hai trắng trợn cho xem cảnh mật, nên giờ cũng thấy…

Tạ Linh Nhai: “…”

Tạ Linh Nhai: “Không , sớm muộn gì cha cũng quen thôi!”

Tống Tĩnh khó khăn : “…Linh Nhai, gần đây ba con ngủ ngon, con để ông thời gian suy nghĩ .”

Giọng điệu như Tạ Linh Nhai đang ngược đãi cha nhà giống như đang ở tay y ăn vạ, Tạ Linh Nhai bình tĩnh một chút, : "Được , đợi trở về đón Tư Tư.”

Sau khi cúp điện thoại, Tạ Linh Nhai hỏi Quách Tinh: "Cậu vẻ trầm lặng, là khi suýt gọi mất linh hồn khiến vẫn hồi phục . Hay là đang suy nghĩ gì khác?"

Quách Tinh cử động, : " . Mặc dù linh hồn của suýt gọi , nhưng điều làm ấn tượng nhất là dáng vẻ của cha Phó, ông từ tuyệt vọng và đau đớn đến sự chuyển biến ... Thầy Tạ, thầy vẫn kiên trì làm việc , cũng là vì xuất phát từ cái tâm hại lộ dáng vẻ vui mừng khi diễn biến đúng .”

Mặc dù phần thưởng của việc chữa bệnh cho cha Phó cao, nhưng làm phép cũng gánh vai những nguy hiểm to lớn, và thường xuyên còn những thầy pháp ác trả thù. Chẳng trách thầy Tạ ngài đừng lo lắng nhiều.

Nghe lời Quách Tinh , Tạ Linh Nhai: “…”

Hả… Mục đích ban đầu của y vẻ khác so với những . Vì ngay từ đầu, y chỉ làm để kiếm tiền thôi…

nếu điều đả kích Quách Tinh ? Xem đến cả Tạ Linh Nhai khi cũng suy xét xem lời của xem quá đáng .

Vì thế Tạ Linh Nhai kiên định gật đầu: “Ừm !!”

Quách Tinh cảm động : “Tôi ngay mà!”

Trong khi đó Tiểu Lượng rõ chân tướng: “…”

Loading...