Phi Chức Nghiệp Bán Tiên - Chương 1: Nhập tinh cốt
Cập nhật lúc: 2026-04-15 08:04:23
Lượt xem: 0
Thành phố Nữu Dương tháng sáu càng nóng bức hơn năm , nhiều ngày mưa, gió nhẹ thổi qua cũng mang theo nóng.
Lúc , một sinh viên lao từ khu dạy học 3 học viện Thước Đông vùng ngoại thành Nữu Dương, y mặc áo khoác hai màu đỏ đen với quần jean, ngũ quan tuấn tú, màu da trắng nõn, ngấn mắt làm y thoạt như hai mắt mang , khiến vô cùng dễ sinh lòng thiện cảm.
Mới chạy đến chỗ bồn hoa tòa nhà, cửa sổ lầu hai liền thò , hô với sinh viên đó: “Tạ Linh Nhai, chuồn , tới mời ăn cơm nha!”
Sinh viên gọi là Tạ Linh Nhai đầu : “Nhà em việc, thầy Phương, mời ăn lẩu cay!”
Thầy Phương thấy Tạ Linh Nhai chạy mất, còn mang theo ý mà xoay .
Hôm nay, là ngày bảo vệ luận văn nghiệp của sinh viên học viện Thước Đông chuyên ngành quản lý tài vụ, cả ngành chỉ Tạ Linh Nhai sớm nhất, hình như là trong nhà việc với thầy giáo .
Tuy rằng thầy Phương hướng dẫn luận văn cho Tạ Linh Nhai, nhưng cũng từng dạy y, ông mới từ phòng học kế bên đây, lúc hứng thú thuận miệng hỏi: “Mà hình như Tạ Linh Nhai thực tập nhỉ, em luận văn thế nào?”
Thói quen của họ là đem thực tập và luận văn nghiệp kết hợp với , để trong lúc thực tập, sinh viên chọn luôn đề tài liên quan đến đơn vị thực tập. Tuy rằng mang tính cưỡng chế, nhưng phần lớn học sinh đều sẽ như thế.
Giảng viên hướng dẫn của Tạ Linh Nhai lộ vẻ mặt kỳ quái, lấy báo cáo thực tập , đẩy đến mặt thầy Phương, : “Luận văn tồi, đơn vị thực tập……”
Thầy Phương tò mò duỗi đầu con dấu đơn vị phía , tức khắc hỗn độn: “Bão Dương quan thành phố Nữu Dương tỉnh Thước Sơn Hoa Hạ? Làm cái quỷ gì, đến đạo quan thực tập, vầy cũng hả??”
Lại xem sơ sơ, đề tài luận văn quả nhiên cũng liên quan đến Bão Dương Quan, dựng riêng một ngọn cờ trong đám đề tài hoa hòe loè loẹt của đông đảo sinh viên.
Giảng viên hướng dẫn vò đầu : “Ngay từ đầu cũng nghĩ như , còn nghĩ đạo quan con dấu , nhưng xác thật là chính thức, đầy đủ thứ, cũng thể cung cấp cương vị. Khoa kế bên một sinh viên, đơn vị thực tập ngay ở siêu thị cổng trường còn kìa, đạo quan . Hơn nữa hỏi một chút, hình như của em chính là ở đạo quan.”
Thầy Phương dở dở , “Tạ Linh Nhai …… khẳng định là làm việc, tùy tiện tìm một đơn vị thích, em thi lên thạc sĩ thành công, chuẩn tái chiến ?”
“Tôi cũng nghĩ .” Bên cạnh còn sinh viên chờ, hai cũng nhiều, cứ như kết thúc đề tài.
...
Bệnh viện Trung Tâm thành phố Nữu Dương.
Tạ Linh Nhai cẩn thận đẩy cửa phòng bệnh , đập mắt là một ông cụ tóc hoa râm giường bệnh, dáng vóc tiều tụy, lúc y liền hít hà một , vài bước vọt tới giường bệnh, “Cậu?”
Ông cụ chính là của Tạ Linh Nhai – Vương Vũ Tập, mười bốn tuổi xuất gia làm đạo sĩ, hiện tại là quan chủ cũng là thành viên duy nhất Bão Dương quan, tự lãnh đạo vượt qua mười năm.
Mấy tháng Tạ Linh Nhai tìm Vương Vũ Tập hỗ trợ, đóng con dấu thực tập, ngờ khi gặp , Vương Vũ Tập giống như già mấy chục tuổi, khiến Tạ Linh Nhai kinh hãi cực kỳ, “Cậu làm ?”
Vương Vũ Tập thấy Tạ Linh Nhai, liền lộ một chút biểu tình an tâm, cố sức xoay mò thứ gì đó. Tạ Linh Nhai chạy nhanh lấy giúp ông, sờ đến một cái hộp gỗ đáy giường, cầm lấy còn quen mắt. Nếu y nhớ lầm, trong hẳn là đựng một thanh kiếm gỗ gần như từng rời khỏi Vương Vũ Tập, là pháp khí cấp đồ cổ mà đạo quan họ truyền xuống, Tam Bảo kiếm.
“Tiểu Nhai, đại nạn của buông xuống.” Vương Vũ Tập mở miệng câu đầu tiên, liền dọa Tạ Linh Nhai tới mức càng thảm, ông chuyện sức lực gì, đè Tạ Linh Nhai ý bảo y .
“Tam Bảo kiếm con cầm, di chúc lập từ sớm, , Bão Dương quan liền chuyển tới danh nghĩa của con. Hiện tại việc học của con thành công, gì để lo lắng, chỉ nhớ mong một chuyện, còn kịp nhận một tử, kế thừa đạo thống, ngày con nhàn hạ thì giúp xem, thể tìm một đồ … phỏng chừng cũng khó.” Vương Vũ Tập tự giễu , “Nửa đời tâm cao khí ngạo, tuổi già sớm, phụ lòng sư trưởng, ngay cả một đồ cũng , hy vọng sẽ c.h.ế.t nhắm mắt.”
Mẹ Tạ Linh Nhai sớm, khi còn nhỏ cha bận, y liền thường xuyên theo kiếm cơm, tình cảm vô cùng , thấy dáng vẻ , nước mắt cũng rơi xuống: “Cậu, đừng làm con sợ, cái gì mà . Nói t.h.ả.m như , nếu thiếu đồ thì nhận con , hiện tại con liền dập đầu với , con là hạt giống để làm thần tiên ?”
Vương Vũ Tập buồn chua xót, mỉm mắng: “Thằng nhóc thối, chỉ con mà còn làm thần tiên hả, cọng xương của con sợ là mọc sai . Cậu nhận con làm đồ , sư phụ sẽ làm gì , nhưng con ở sẽ nhéo sống đó.”
Từ lúc tiểu học Tạ Linh Nhai nghề nghiệp của y, giống với khoa học mà giáo viên giảng, thuộc về bộ phận mà cả chương trình «Tiếp cận khoa học» cũng cưỡng ép giải thích . từ đến nay liệu sự như thần đến ngày c.h.ế.t của , làm y thực hoảng sợ.
Tạ Linh Nhai miễn cưỡng , hỏi: “Cậu, kết quả bác sĩ kiểm tra thế nào? Con kêu ba con tới, chúng chuyển viện, ba con hình như quen một bác sĩ.”
Vương Vũ Tập lắc lắc đầu, “Cậu đây là hết tuổi thọ, hai cháu chúng nắm chặt thời gian thêm mấy câu là .”
Tạ Linh Nhai thể tin : “ mà, đột nhiên…… lúc con gặp , còn lắm mà.”
“Đi xử lí một ít việc, đạo hạnh đủ, cứ như thôi.” Vương Vũ Tập nhẹ giọng , bỗng nhiên chút tinh thần, còn sức lực vỗ vai Tạ Linh Nhai, “Giữ kiếm kỹ nha, đồ từng gặp mặt nếu về may mắn bái môn hạ , con liền truyền cho y nhé, bút ký đều ở chỗ cũ, con đấy.”
“Tiểu Nhai, con còn nhớ , lúc con học lớp 10 phản nghịch, nửa đêm theo bạn học cùng trèo tường, lén trộm Tam Bảo kiếm của đến nhà y trừ tà. Khi đó kỳ thật chút hối hận, với ba con là sẽ thu con làm đồ , nhập tinh cốt thật sự là thiên tư tuyệt hảo hệt như truyền thuyết. Cậu dạy con một chút nào, một chút cũng , con chỉ lén vài , thể sử dụng Tam Bảo kiếm.”
“ vì cái gì, nữa con đột nhiên đổi tính, bắt đầu sức học hành, thành tích từng chút lên, còn thi đại học. Cũng tồi, con , con nít thì học hành nhiều chút.”
“Khi còn nhỏ, cũng là bắt đầu từ lén sư phụ làm việc, nhưng mà khi đó bằng con……”
……
Vương Vũ Tập về chuyện xưa, càng tinh thần, mặt thậm chí lộ vài phần hồng nhuận, trái làm nổi bật sắc mặt càng ngày càng trắng của Tạ Linh Nhai.
Hồi quang phản chiếu xuất hiện trong đầu Tạ Linh Nhai, y duỗi tay ấn chuông, dậy : “Cậu, con kêu bác sĩ. Cậu yên tâm, về con sẽ đến đạo quan của làm, con thu hẳn mấy chục đồ , ở đủ liền xây thêm……”
Vương Vũ Tập kéo c.h.ặ.t t.a.y Tạ Linh Nhai, sức lực phát trong tích tắc làm y cũng thoát , “Tiểu Nhai, con cho y , thứ mà Tam Bảo tu kiếm, là tâm.”
“Hắn” , chỉ thể là về đồ còn ở phương nào của Vương Vũ Tập.
Tạ Linh Nhai gào , đáp: “Con nhất định!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phi-chuc-nghiep-ban-tien/chuong-1-nhap-tinh-cot.html.]
.
.
Chỉnh thể phong cách kiến trúc đường bộ Kim Quế thành phố Nữu Dương vô cùng thống nhất, từ đầu đường đến đuôi phố, mặc kệ là cửa hàng trang phục, cửa tiệm hàng mỹ nghệ là nhà hàng, thuần một sắc tường ngoài xanh xám, bảng hiệu nâu đỏ, góc mái nhòn nhọn, đều là hình thức giả cổ cực kỳ tâm.
Bên cạnh đường bộ Kim Quế là quảng trường Lê Minh, ở chỗ giao , một cánh cửa lớn nhỏ, bảng hiệu hình thức tương đồng, cùng phong cách với đường bộ, đề ba chữ to: Bão Dương quan.
Kỳ thật nếu xa một chút kỹ, thì sẽ phát hiện trừ tường ngoài là giả cổ, kiến trúc nóc nhà loáng thoáng lộ bên trong hướm niên đại, nhưng nguyên nhân chính là vì cánh cửa giả cổ giống với bốn bề xung quanh nó, làm cho qua nơi dạo phố tuy rằng nhiều, nhưng sinh nổi chút xíu hứng thú nào với nó.
Mấy tháng qua, Bão Dương quan đều là đóng chặt cửa lớn, cho tới bây giờ, Tạ Linh Nhai với cha cùng mở khóa cửa. Bọn họ mới xong xuôi tang sự Vương Vũ Tập, dựa theo ý nguyện sinh thời của Vương Vũ Tập, vô cùng đơn giản.
Bên trong Bão Dương quan lớn hơn từ bên ngoài, chủ yếu là bởi vì ở cửa một chỗ cho khác thuê, sửa thành cửa hàng báo chí nho nhỏ, nên cánh cửa thoạt nhỏ hẹp hơn nhiều, thực tế chiều rộng hơn mười lăm mét, hơn nữa trong còn thể rộng hơn một chút.
Khác với cánh cửa xưa nay, bên trong Bão Dương quan cảm giác lịch sử, mặt đất đều là phiến đá xanh lát thành, tiến liền tựa như trốn một thế giới khác.
Hiện tại, sở hữu nơi là Tạ Linh Nhai. Cũng thật lâu tới nơi , đang đ.á.n.h giá khắp nơi.
Ba Tạ để hành lý của Tạ Linh Nhai xuống xong, cũng chỉ hành lý của Tạ Linh Nhai mà thôi, ông công tác ở huyện thành, xin nghỉ đây, còn trở về làm, ông hỏi: “Quyết định xong hả?”
Tạ Linh Nhai ba y một chốc, : “Ba, ba yên tâm , con khẳng định sẽ xuất gia, con còn thi lên thạc sĩ mà. Chỉ là ở nơi tiện cho con giúp thành tâm nguyện.”
Khóe miệng ba Tạ co rút hai cái, khó tránh khỏi chút chột , “…… Ba chỉ là sợ con khó xử, chỗ của con hương khói quạnh quẽ, dễ nhận .”
Tạ Linh Nhai : “Cái thì đúng, hiện tại tuyển hòa thượng đạo sĩ đều là yết giá rõ ràng tính lương trích phần trăm, con nỗ lực.”
……
Tiễn ba Tạ , Tạ Linh Nhai thu dọn phòng Vương Vũ Tập một chút, đem Tam Bảo kiếm đặt ở trong phòng của . Vừa thấy nó, Tạ Linh Nhai liền nhớ tới từng câu từng chữ của , đáy lòng đau buồn.
Bút ký mà Vương Vũ Tập nhắc tới, Tạ Linh Nhai cũng sửa sang một chút, đó là do mấy thế hệ sư môn Vương Vũ Tập lưu , ngày đồ từng gặp mặt của Vương Vũ Tập nhập môn học tập, liền dựa mấy cái đó.
Trước khi lâm chung Vương Vũ Tập cũng đến, nên Tạ Linh Nhai xem —— nếu xem thì y cũng thể nào giúp Vương Vũ Tập tìm đồ .
Bút ký nhiều, hơn nữa nhiều như , sở học cực kỳ lung tung, cũng may lúc Vương Vũ Tập chép còn từng sửa sang đ.á.n.h dấu .
Tạ Linh Nhai tiện tay lật đến một chương giảng về tướng thuật, câu đầu tiên là: “Người yển cốt ở ngực, gọi là nhập tinh cốt.”
Cảm giác quen thuộc khiến Tạ Linh Nhai thất thần.
Lần đó hai chữ “yển cốt”, là lúc Tạ Linh Nhai học lớp 10 tìm đường c.h.ế.t, Vương Vũ Tập cẩn thận , làm Tạ Linh Nhai n.g.ự.c yển cốt.
Cái gì là yển cốt?
Người yển cốt ở ngực, gọi là nhập tinh cốt. Yển cốt, còn kêu là nhập tinh cốt. Nói thế , lý luận của Đạo giáo, nhập tinh cốt, chính là tên sổ thần tiên, tiên duyên!
Nói lẽ quá hư vô mờ mịt, nhưng ngược dòng về mấy trăm ngàn năm , phàm là nhập tinh cốt từng ghi , ai là kẻ trâu bò khai tông lập phái, dắt bay môn trong đạo môn.
Lúc Vương Vũ Tập cũng từng cảm khái, ông : “Sư phụ từng với , đời kẻ tu đạo cả đời, nhốt ở ngoài cửa; đả tọa mấy chục năm ngộ đạo; còn cả mười sáu bước thành tiên giả!
“Càng nhập môn, càng chú ý thiên phú, tiểu Nhai thiên phú như , khó trách thầy dạy cũng hiểu!”
“Hiểu cái gì mà hiểu, một câu tiếng Anh nó cũng trôi!” Ba Tạ mắng tát cái bốp lên đầu Tạ Linh Nhai dào dạt đắc ý khi lời Vương Vũ Tập .
Tự nhiên, đây là thời đại mới, tu đạo bằng thi đại học.
Sau khi Tạ Linh Nhai phiêu phiêu như tiên một đoạn thời gian, gặp một ít việc, nhào đầu trong biển học thức, liền lén của y làm hoạt động mê tín nữa.
Trước thành tích của Tạ Linh Nhai nát đến rớt cả cặn, điều lãng t.ử đầu quý hơn vàng, liều mạng học một năm, thi đậu trường nguyện vọng hai ở bản địa.
Hơn nữa dường như Tạ Linh Nhai còn học màu sắc, lên đại học cũng đắm chìm trong biển tri thức, thật lâu thể tự thoát , miễn bàn nghĩ cái gì mà nhập tinh cốt với đạo thuật.
……
Tạ Linh Nhai phục hồi tinh thần , chút thổn thức, y nắm bút ký thầm : , yên tâm , căn cốt trâu bò như con lẽ thế gian hiếm , nhưng con nhất định sẽ giúp thông báo tuyển dụng một căn cốt tận lực giống con nhất!
Đệ t.ử Vương Vũ Tập làm truyền nhân y bát của ông, khẳng định làm quan chủ, việc kỳ thật cũng xung đột với phận sở hữu tài sản của Tạ Linh Nhai. Hơn nữa Tạ Linh Nhai nghĩ, nếu đối phương xác thật đáng tin cậy, y sẽ chuyển quyền sở hữu qua luôn.
Cơ mà cha y cũng đúng, Bão Dương quan hương khói quạnh quẽ, phỏng chừng khá là khó nhận .
Tạ Linh Nhai xem qua sổ sách, thu chi của Bão Dương quan vô cùng đơn giản, đây ngẫu nhiên còn một ít thu nhập khác, còn thu nhập cố định chỉ tiền thuê sạp báo, trừ chi phí điện nước hương nến ăn uống, còn ít.
Trong quan nhiều chỗ cần tu sửa, vẫn luôn gác , cũng là vì tài chính hạn.
Tạ Linh Nhai cất kỹ con dấu đạo quan, nghĩ thầm cũng biện pháp gì thể mở rộng tài nguyên……