Pheremone Của Nam Thần Có Độc - Chương 50 Khoe khoang

Cập nhật lúc: 2026-05-10 12:17:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vụ việc "thám hiểm tòa nhà thực nghiệm" tóm tận tay khiến Lâm Thược trong ký túc xá trừng mắt với Chu Diễn và Tiêu Dịch: "Hai đứa thấy trẻ con hả? Lớn tướng còn tin mấy chuyện ma quỷ thần hồn nát thần tính ?"

 

Chu Diễn lập tức đáp: "Không tin ạ, bọn em chỉ xem góp vui thôi."

 

"Cậu còn lý cơ ?" Lâm Thược lườm .

 

"Em sai ." Chu Diễn nhận cực kỳ ngoan ngoãn, xong quên bào chữa cho Tiêu Dịch: " chuyện liên quan đến Tiêu Dịch, là em nhất quyết kéo đấy."

 

Lâm Thược thấy bộ dạng khép nép của Chu Diễn mà vẫn quên che chở cho Tiêu Dịch, bực : "Cần đến lượt chắc?"

 

Chu Diễn lẩm bẩm: "Em mà , mắng tiếp theo chẳng ?"

 

Lâm Thược nghẹn họng, mắng mắng cũng chẳng xong, cuối cùng chọc cho tức .

 

Tiêu Dịch vốn dựa phía , lúc khẽ nhướng mắt ngẩng đầu, nhếch môi vỗ vỗ vai Chu Diễn. Hắn sang hỏi Lâm Thược để đổi chủ đề: "Cô Lâm, thời gian đấu bán kết chốt ạ?"

 

Chuyện đột nhập tòa nhà thực nghiệm ban đêm vốn Lâm Thược cũng thật sự định truy cứu, thấy Tiêu Dịch hỏi, cô liền ngay: "Cụ thể định, nhưng chắc cũng nhanh thôi. Kỳ thi cấp đối với em thì thi lúc nào chắc cũng vấn đề gì lớn nhỉ? Sao ? Em mà cũng khẩn trương ?"

 

"Hắn mà khẩn trương ?" Chu Diễn thuận miệng tiếp một câu, thấy Lâm Thược sang, lập tức chữa cháy: "Em khẩn trương, em khẩn trương ạ."

 

Lâm Thược lườm một cái: "Khẩn trương mà còn lông bông thế ? Lần bán kết bắt đầu qua đấy nhé."

 

"Dạ?" Chu Diễn ngẩn , đó là bắt buộc qua.

 

"Dạ cái gì mà ?"

 

Chu Diễn vô tội sang Tiêu Dịch, đây tính là tự đào hố chôn ?

 

Tiêu Dịch khẽ : "Có đây ."

 

Tiêu Dịch , Chu Diễn vốn hiểu theo ý là ở đây, trường Hành Trung thế nào cũng thể giống các trường khác loại trực tiếp. ngờ đó, chỉ nội dung đồng đội Tiêu Dịch dẫn dắt bọn họ dẫn đầu vượt xa các nhóm khác, mà điểm tích lũy cá nhân cũng vững vàng ở vị trí một.

 

Nhờ Tiêu Dịch, tốc độ tiến bộ của Chu Diễn đáng kinh ngạc, từ huấn luyện cơ bản đến nâng cao, dường như thể tự đảm đương một phía.

 

Trong phòng học, bài huấn luyện thực nghiệm do giáo viên giao Tiêu Dịch một nữa giành hạng nhất.

 

Xung quanh vang lên một mảnh than vãn.

 

Lương Đồng túm lấy Chu Diễn than thở: "Thế còn là ? Có để cho bọn sống nữa ?"

 

Chu Diễn dứt, lập trường vô cùng rõ ràng: "Là '', 'bọn ', chú ý cách dùng từ nhé."

 

"Cái đồ cầm thú ! Hai ngươi rõ ràng là rắn chuột một ổ. Bộ đề lý thuyết hôm qua trực tiếp nhảy vọt top 10, mau! Có Tiêu Dịch đoán đề cho ?"

 

Da mặt Chu Diễn dày kinh khủng, Tiêu Dịch giành hạng nhất mà còn vui hơn chính hạng nhất. Cậu cố ý trêu Lương Đồng: "Đoán đề thì , chẳng qua mỗi tối nửa tiếng bổ túc ý chính thôi, nào? Ghen tị ?"

 

Lương Đồng nghẹn đến trừng mắt nửa ngày nên lời, cuối cùng phun một chữ: "Đù!"

 

Người khoe bạn trai, khoe bạn cùng phòng mà cái đuôi sắp vểnh lên tận trời đấy. Lương Đồng tức đến đau tim, nháy mắt thèm quan tâm đến nữa.

 

Tiêu Dịch vặn từ bục giảng xuống, Chu Diễn đến mức rạp bàn, để lộ nửa cái trán cọ tay áo tạo thành vài vệt đỏ nhạt. Tiêu Dịch gõ gõ mặt bàn, hỏi Lương Đồng hàng ghế : "Các làm gì đấy?"

 

Khóe môi Lương Đồng nhếch lên đầy mỉa mai: "Cậu tự mà hỏi ."

 

Tiêu Dịch sang Chu Diễn đang dậy. Chu Diễn ngẩng đầu, ý trong mắt tan, Tiêu Dịch : "Buổi tối ngoài ăn cơm nhé?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/pheremone-cua-nam-than-co-doc/chuong-50-khoe-khoang.html.]

"Được." Tiêu Dịch xuống từ cao, " đột nhiên ngoài ăn?"

 

"Chúc mừng giành hạng nhất mà."

 

Tiêu Dịch vân vê đầu ngón tay, vẻ mặt đổi sắc, chỉ hàng mi về phía Chu Diễn là khẽ rung động. Hắn quen với những tình cảnh thế , dù hạng nhất nhưng cũng thấy gì đặc biệt. Đây là đầu tiên với rằng, vì giành hạng nhất nên đặc biệt chúc mừng.

 

Dường như một cuộc thi Vật lý bình thường, một đợt tập huấn phổ thông, một bài thực nghiệm đơn giản đối với đều trở nên mang ý nghĩa sâu sắc.

 

Bên hiện tại khỏi cổng trường dễ, xin giấy phép của giáo viên. Lâm Thược luôn tin tưởng Tiêu Dịch, gần đây biểu hiện của Chu Diễn càng đáng khen ngợi, nên cô vung tay một cái, đồng ý luôn.

 

Cậu kéo theo Lương Đồng và mấy bạn dạo chơi khá cùng ngoài ăn một bữa. Nói là chúc mừng, thực chất cũng là tìm đồ ngon. Mấy nam sinh đùa nghịch ồn ào, cạnh tranh là chuyện cạnh tranh, tình cảm giữa học sinh các trường vẫn . Tối đó tiết, cả nhóm quậy đến tận đêm khuya tĩnh lặng mới về trường.

 

Vào phòng ngủ, Chu Diễn xoa cái bụng căng cứng với Tiêu Dịch phía : "Xong đời , no quá, nghi là giờ mà xuống chắc phun luôn mất."

 

Tiêu Dịch liếc một cái: "Đã bảo là đừng ăn uống nước, bữa hôm nay ngươi nốc ít nhất hai bình nước đấy."

 

Chu Diễn phịch xuống giường, nhíu mày: "Ai bảo đồ ăn quán đó cay quá làm gì."

 

Bọn họ ăn món xào khô, Lương Đồng mấy còn "tự hủy" gọi loại siêu cay. Chu Diễn ăn cay nhưng hạng cừ khôi, còn để ý thấy tối nay Tiêu Dịch ăn nhiều. Đến lúc vẫn thấy dày nóng ran, quan trọng là trướng đến khó chịu.

 

Tiêu Dịch bên cạnh, tùy tay lấy từ trong túi thứ gì đó đưa cho . Chu Diễn ngơ ngác nhận lấy, lật lật mới rõ, đó bật : "Thuốc tiêu hóa? Anh lấy thế?"

 

"Lúc ở quán ăn ghé hiệu t.h.u.ố.c bên cạnh mua."

 

"Hiệu thuốc?" Chu Diễn lẩm bẩm: "Sao để ý nhỉ?"

 

Sau đó mới nhớ lúc tính tiền xong, hình như Tiêu Dịch ngoài một lát, lúc đó mải đùa giỡn với mấy nên chú ý.

 

Tiêu Dịch đưa cả hộp t.h.u.ố.c kèm túi nilon cho : "Cậu nửa tiếng hãy tắm."

 

Chu Diễn "ừ" một tiếng nhận lấy. Khoảng một tiếng , ký túc xá tắt đèn.

 

Tiêu Dịch giường lướt điện thoại, trả lời tin nhắn "chào" sáng trưa chiều đúng giờ của Triệu Húc, mới để ý thấy giường bên cạnh vốn mỗi ngày chơi điện thoại một tiếng ngủ hôm nay yên tĩnh lạ thường.

 

Tiêu Dịch nhíu mày. "Ngủ ?" Hắn hỏi.

 

Trong bóng tối, cái bóng cuộn tròn giường cử động, giọng Chu Diễn nghèn nghẹt trong chăn vọng : "Chưa."

 

Tiêu Dịch chuẩn dậy, chống nửa cánh tay: "Dạ dày vẫn thoải mái ?"

 

"Ừm, nhưng cũng ." Nghe tiếng thì Chu Diễn trở ngửa, giọng rõ ràng hơn: "Mấy viên t.h.u.ố.c tiêu hóa của vẻ nhạy thật, đỡ hơn lúc đầu nhiều ."

 

Tiêu Dịch chần chừ hai giây: "Ừ, chuyện gì thì gọi ."

 

"Được."

 

Đêm khuya, cũng rõ là lúc nào, bốn phía là một màu đen đặc quánh. Tiêu Dịch ngủ khá nông, chợt tỉnh giấc bởi một nhịp thở bình thường. Mùi hương trong khí trở nên chút , Tiêu Dịch lập tức xoay dậy.

 

Hắn cầm điện thoại tủ đầu giường xem thử, hai giờ sáng. Hắn nhíu mày bật đèn pin điện thoại, chiếu về phía chiếc giường bên cạnh. Chu Diễn động tĩnh gì lớn, đang lưng về phía , chỉ lộ đỉnh đầu với vài sợi tóc rối lòa xòa.

 

"Chu Diễn." Tiêu Dịch lên tiếng gọi.

 

"Ừm..." Một tiếng đáp vô cùng mơ hồ, qua là trạng thái hề tỉnh táo.

 

Cảm nhận của Tiêu Dịch thể sai , mùi chất dẫn dụ (pheromone) của Omega trong khí tuy nồng nhưng dễ nhận . Hắn nhíu mày tới, vỗ vỗ lớp chăn đang cộm lên: "Chu Diễn, tỉnh dậy ."

 

Chu Diễn khẽ nhích vai nhưng phản ứng. Tiêu Dịch hết cách, trực tiếp tay kéo chăn thấp xuống một chút, xoay bả vai lật . Chu Diễn ánh sáng đột ngột chiếu mặt, nhíu mày theo phản xạ điều kiện.

Loading...