4.
Sau khi lên núi ngắm bình minh, cuộc sống yên vài ngày.
Cho đến khi gọi điện tới, rằng chị cả ly hôn.
Nhân lúc Kỳ Thịnh đang làm việc trong phòng sách, cầm một điếu thuốc, ngoài ban công hút.
Ở thời đại , phụ nữ nông thôn ly hôn gần như là còn đường sống.
Miệng lưỡi trong làng… mỗi câu như một cái đinh.
Có thể đóng c.h.ế.t họ ngay tại chỗ.
Không thể để chị cả ở quê, đón chị lên Bắc Kinh.
đón lên thì ?
Ngay cả bản còn lo nổi.
Trong lòng nghẹn một cỗ u uất. Vừa đưa điếu t.h.u.ố.c lên miệng, phía giật mất.
“Lại hút thuốc? Sức khỏe lắm ? Mới hạ nhiệt độ chút là cảm, thế mà còn hút.”
Kỳ Thịnh như một tên thổ phỉ, đưa tay cướp điếu thuốc.
Tôi xoay cổ tay tránh .
Hôm nay tâm trạng khá , tiếp tục tranh giành với , chỉ ôm lấy lải nhải:
“Đừng hút nữa, hôi lắm.”
“À đúng , mai dẫn em ăn một quán tư phòng, hồi nhỏ ba dẫn tới đó.”
Tôi vốn định đẩy tay , nhưng khựng , chủ động tựa lưng lòng Kỳ Thịnh.
Kỳ Thịnh sững , theo phản xạ ôm lấy : “Sao ?”
Tôi gì, chủ động ấn vai xuống, hôn nhẹ lên khóe môi .
Rồi nhét điếu t.h.u.ố.c đang hút dở giữa môi .
Ánh mắt Kỳ Thịnh chợt tối , giơ tay vứt điếu t.h.u.ố.c , định cúi xuống hôn .
Tôi nhanh tay che miệng : “Giúp làm một việc.”
Kỳ Thịnh vò mạnh mặt , lẩm bẩm đầy ấm ức: “Biết ngay trời tự nhiên rơi bánh xuống.”
Tôi khẽ nhạt, xoay phòng, “rầm” một tiếng đóng cửa .
Kỳ Thịnh lập tức cuống lên: “Bảo bối, chỉ đùa thôi mà.”
Cuối cùng cửa vẫn mở .
Là do Kỳ Thịnh cạy khóa.
Mỗi cánh cửa trong nhà đều chìa khóa.
Mà cho dù chìa, cũng cách mở.
Nửa năm ở căn biệt thự nhỏ , riêng cửa thôi cũng phá hỏng bao nhiêu cái.
Kỳ Thịnh lười biếng xoay chìa khóa đầu ngón tay, tay cầm một mảnh vải màu xanh nhạt mỏng manh, khẽ nhướng mày:
“Việc thì giúp em làm, còn quần áo… mặc cái .”
Lại bắt đầu .
Kỳ Thịnh sở thích với đôi chân, thích mặc những bộ đồ để lộ chân.
là biến thái đến cực điểm.
Trong nửa năm ở căn biệt thự nhỏ đó, ép mặc qua đủ loại quần áo.
vẫn thể nữa sự biến thái của Kỳ Thịnh làm cho chấn động.
Toàn đỏ bừng, tay nắm chặt lấy bộ đồ, hổ tức giận:
“Cái … căn bản thể mặc !”
Kỳ Thịnh đầy trêu chọc:
“Sao .”
Tôi mang tâm trạng như tro tàn mà mặc , đồng thời tranh thủ dặn việc cần làm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phao-hoi-thuc-tinh-bi-nam-chinh-cuong-che-yeu/3.html.]
Nhìn vẻ u ám trong đáy mắt , rõ —
Nếu , lát nữa mở miệng cũng thể câu nào trọn vẹn.
“Chị cả của sắp lên Bắc Kinh mở quán ăn, cử đón chị , tiện thể lo liệu hết thứ cần chuẩn .”
Lúc , đôi mắt phượng của Kỳ Thịnh mở to.
Hắn chăm chú chớp mắt.
Tôi nhíu mày: “Nghe thấy ?”
“Nghe .”
Khóe môi Kỳ Thịnh cong lên, đưa tay kéo phăng áo ngủ, từng bước tiến về phía .
Cơ thể thanh niên cường tráng, từ nhỏ rèn luyện trong đại viện.
Những khối cơ cần đều rõ ràng, mang một vẻ khỏe khoắn.
Chiều cao gần mét chín khiến càng thêm thẳng tắp.
Khi chậm rãi tiến gần, bóng đổ rộng lớn phủ xuống, bao trùm lấy .
Cánh tay Kỳ Thịnh siết chặt lấy eo .
Cơ thể nhấc bổng, để giữ thăng bằng, chỉ thể quấn chân quanh vòng eo săn chắc của .
Hắn giữ gáy , cúi xuống c.ắ.n mạnh xương quai xanh, giọng đè nén:
“Chỉ khi thấy còn giá trị… em mới chịu cho chút sắc mặt .”
Tôi vòng tay ôm lấy cổ , khẽ :
“Không thì ? Quan hệ giữa chúng … chẳng vốn là như ?”
Ý trong mắt Kỳ Thịnh lập tức tan biến.
Hắn cúi xuống chặn môi , giọng trầm thấp vang bên tai:
“Chỉ khi làm đến mức chịu nổi giường… miệng em mới những lời dễ .”
……
5.
Chuyện của chị cả, Kỳ Thịnh xử lý còn nhanh hơn dự tính.
Gần như chỉ trong một ngày lo xong tất cả.
Tối hôm đón chị đến A thị, chúng cùng ăn ở một nhà hàng.
Chị cả uống nhiều rượu, đến khi say mới trút hết uất ức.
Hóa , chị vẫn luôn sống hề .
Người chồng bạo hành, suốt ngày rượu chè cờ bạc; bố chồng thì trọng nam khinh nữ.
Chị vẫn luôn nhẫn nhịn, sợ gia đình lo lắng.
Cho đến khi chồng chị định bán cả con gái …
Chị nhịn nữa.
Trong bữa ăn, Kỳ Thịnh tỏ vẻ đầy phẫn nộ:
“Quá đáng thật! Loại đó đáng tù!”
Chị cả như tìm tri kỷ:
“Anh em , hiểu chị quá!”
Kỳ Thịnh nâng ly chạm với chị:
“Chị , em đương nhiên hiểu chị !”
Chị cả uống cạn một :
“Từ nay chính là em trai chị!”
“Chị!”
“Em!”
……