Ngô Song lúc thì nhìn người này lúc thì nhìn người , cũng im lặng.
Vẫn là Tần Mặc phải lên tiếng: “Cái đó, bọn đều đã ăn rồi, cần lo cho bọn .”
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Tô Khổ gật đầu, cũng khách khí nữa, trực tiếp ngồi xổm xuống, bắt đầu sửa sang lại đống đồ mình mua.
Uông Lập Khôn bên dường như cuối cùng cũng phản ứng lại mà nói một cách đầy châm biếm: “Bên cạnh có đại gia cũng thật tốt, cái gì cũng đều có nguời mua cho.”
Tô Khổ ngẩng đầu hắn, thiếu chút nữa đã bắt chước “Tô Khổ” mà thốt lên “Nếu ghen tị thì cậu cũng tìm đại gia mà bám .” Nếu là trước , cậu khẳng ̣nh sẽ đấm cho hắn một quyền, nhưng bây giờ cậu với thể nhỏ bé này khẳng ̣nh sẽ lợi thế bằng Uông Lập Khôn. Huống chi cậu đã quyết định đổi triệt để mà học hành chăm chỉ.
Nhặt lên túi giấy với logo của trung tâm mua sắm, hướng về phía Uông Lập Khôn, Tô Khổ : “Nhìn kỹ , mấy thứ đều mua ở trung tâm thương mại gần trường thôi, chẳng đáng mấy đồng.” Dù , trong lòng vẫn nghĩ, rốt cuộc thì đây vẫn là tiền của bá tổng… Hy vọng hắn sẽ để ý đến chuyện .
Có lẽ sự đổi bất ngờ của Tô Khổ dọa cho choáng váng, Uông Lập Khôn gì thêm, chỉ “hừ” một tiếng, ném cuốn sách trong tay lên bàn và nhà vệ sinh.
Tần Mặc Tô Khổ một chút, cũng bàn của .
Tô Khổ bắt đầu lấy từng món đồ để sắp xếp, đột nhiên nhận thấy Ngô Song cạnh dường như đang chăm chú .
Khi Tô Khổ sang , Ngô Song bắt quả tang liền đỏ mặt, lắp bắp : “Cái… cái đó… sáng nay thầy giáo môn Kinh tế điểm danh, chỉ là đến… Thầy bảo ngày mai giờ học đến gặp thầy, để giải thích lý do vắng mặt.”
Tô Khổ gật đầu hiệu , đó chẳng chút ngại ngùng mà bắt đầu cởi áo.
Ngô Song tròn mắt Tô Khổ cởi đến mức chỉ còn một chiếc quần lót.
Uông Lập Khôn vệ sinh , thấy hình trắng trẻo của Tô Khổ liền phát một tiếng “địt” kinh thiên động địa.
Tần Mặc âm thanh thu hút , liền thấy Tô Khổ thản nhiên cầm bộ quần áo mới mua mặc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phao-hoi-thu-cung-bach-nguyet-quang/chuong-3.html.]
Uông Lập Khôn như chạy trốn, lao về chỗ của , cảm giác cả chút nào. Trước đây, Uông Lập Khôn và Ngô Song đều cảm thấy khó chịu với việc “Tô Khổ” bá tổng bao nuôi, mà “Tô Khổ” cũng bao giờ đồ mặt họ. Vậy nên hành động thản nhiên của Tô Khổ thực sự khiến hai sốc nặng.
Thay đồ và giày xong, Tô Khổ thở phào một cách dễ chịu. Dạng thô kệch như đúng là chỉ hợp mặc mấy loại áo thun cộc tay, những chiếc áo sơ mi tinh tế thực sự là phong cách của .
Tần Mặc thì bình tĩnh hơn, nhắc Tô Khổ: “Quần áo mới mua nhất là nên giặt qua hãy mặc.”
Tô Khổ tiếp thu lời khuyên: “Tôi , chỉ là đồ khác để mặc nên tạm thời mặc . Còn sẽ giặt.”
Thực đây Tô Khổ quan tâm chuyện , nhưng vì quyết tâm làm mới, quyết định theo lời Tần Mặc.
Tần Mặc lướt qua tủ quần áo của Tô Khổ. Trong đó ít đồ hiệu, thật thì thể gọi là “ đồ để mặc.” quần áo mới mua, vẻ như Tô Khổ định từ bỏ mấy món đồ hiệu . Vì thế, Tần Mặc gì thêm, chỉ gật đầu sách.
Ký túc xá thói quen nghỉ trưa, nhưng thói quen ôn bài học ngay giờ học, dĩ nhiên, bao gồm “Tô Khổ”. Ngô Song và Tần Mặc thích sách, còn Uông Lập Khôn đây nghiện game nhưng ảnh hưởng của hai cũng bắt đầu trở thành một “mọt sách.” Dĩ nhiên, việc từ bỏ game là thể. Chỉ “Tô Khổ” là hầu như bao giờ ở trong ký túc xá.
Tô Khổ hồi tưởng, từ năm nhất đến năm ba, trong thời gian nghèo khó, “Tô Khổ” luôn làm thêm ở khắp nơi. Còn hơn một tháng gần đây, kể từ khi bao nuôi, “Tô Khổ” luôn khắp nơi để tiêu tiền, ngày thường bá tổng cho tiền cũng giữ lạ nhiều. Suy ngẫm từ đầu đến cuối, “Tô Khổ” dành thời gian để học hành. nghĩ đến việc đỗ ngôi trường đại học danh tiếng ở thủ đô , chứng tỏ rằng thành tích thời cấp ba của cũng tệ. Nghĩ đến việc từ lớp 12 học hành đàng hoàng, Tô Khổ cảm thấy bất an, giờ bắt đầu cố gắng còn kịp …
Nhìn Ngô Song bắt đầu nghiêm túc học tập, Tô Khổ quyết định lát nữa dọn dẹp xong sẽ mượn vở ghi chép của .
Cậu lấy hết đống quần áo trong tủ , quyết định giặt sạch hết đồ hiệu, trừ đồ lót. Cậu định đem chúng bán các trang web đồ cũ, dù thì những bộ quần áo mặc lâu nhất cũng chỉ hơn một tháng.
Ôm một đống quần áo bước nhà vệ sinh, lúc ngang qua Tần Mặc, Tần Mặc một cái, y cũng theo .
Tô Khổ đặt quần áo lên máy giặt, định bỏ một phần trong thì Tần Mặc ở cửa : “Những bộ … nhiều cái thể giặt bằng máy .”
Tô Khổ ngại ngùng dừng , nhớ lời nhắc nhở. Trước đây, “Tô Khổ” đem những món đồ đắt tiền tiệm giặt là. Nhớ điều đó, quyết định vẫn nên để những món đồ đó cho chuyên nghiệp xử lý. Nhỡ tay làm hỏng thì bán .
Cậu cảm ơn Tần Mặc, ôm đồ ngoài, lấy mấy món đồ mới mua gom một đống và nhà vệ sinh.
Tần Mặc chịu đựng xúc động thở dài, một nữa ngăn Tô Khổ khi định nhét cả đống đồ máy giặt: “Ngâm qua nước sạch , tránh một đồ phai màu.” Ngừng một chút, y bổ sung: “Ngâm theo độ đậm nhạt của màu sắc.”