Đến tối tan làm, Sở Ngật Thần vẫn về. Tô Khổ dùng phần mềm công việc nhắn tin cho , nhận hồi đáp mới tan làm.
Buổi tối trở về ký túc xá, Tô Khổ kinh ngạc phát hiện Tần Mặc chuyển .
"Cậu chuyển ?"
Ngô Song Tô Khổ, chút bất đắc dĩ : "Còn thể nữa, tất nhiên là dọn ở chung với ông chủ Hàn ."
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Tô Khổ cảm thấy tức giận, hôm nay Hàn Nghị còn đến tìm Sở Ngật Thần, hai cả buổi chiều thấy về. Bây giờ Tần Mặc dọn ngoài ở với , chẳng lẽ để y một đơn độc ở trong phòng? Cái cũng quá t.h.ả.m .
Tô Khổ khỏi ký túc xá, tìm một chỗ vắng vẻ gọi cho Tần Mặc.
"Alo, Tô Khổ, tìm ?"
Bên giọng Tần Mặc vẻ vui vẻ, Tô Khổ đè nén sự bực bội trong lòng, : "Cậu đột nhiên chuyển ?"
"Thực cũng đột nhiên, lên kế hoạch từ lâu ." Giọng Tần Mặc mang theo ý : "Cậu chắc chắn tưởng tượng mong chờ ngày bao lâu !"
Tô Khổ hít sâu một , hỏi: "Anh ở cạnh ?"
Im lặng một chút, Tần Mặc : "Bây giờ thì , bận, lát nữa mới về."
Tô Khổ còn gì đó, nhưng Tần Mặc : "Không chuyện với nữa, nấu cơm . Lâu bếp, tay nghề xuống cấp đây."
Nhìn cuộc gọi cúp máy, Tô Khổ chỉ cảm thấy khó chịu. Cậu thực sự coi Tần Mặc là bạn bè, nhưng thái độ của y luôn kỳ lạ. Vừa nãy định với Tần Mặc rằng hôm nay Hàn Nghị đến tìm Sở Ngật Thần, nhưng cuối cùng thôi. Thực đến mức , cũng còn sợ làm rối loạn cốt truyện nữa, chỉ là cảm thấy lẽ Tần Mặc nhiều hơn những gì y nên , ít nhất là nhiều hơn Tần Mặc trong quyển sách .
Khoảng một tuần đó, Hàn Nghị vẫn đến công ty của Sở Ngật Thần mỗi ngày, thậm chí còn cố bám theo ăn trưa. Tô Khổ suất cơm hộp của , trong lòng đem Hàn Nghị – tên tra nam mà xé xác vô : Tên chắc chắn vấn đề! Cứ đợi , nhất định sẽ màn truy thê hỏa táng tràng!
Hằng ngày công việc bận rộn, thỉnh thoảng còn tranh thủ thời gian tập thể dục, thêm đó là một việc của trường học, Tô Khổ dạo bận đến nỗi thời gian suy nghĩ lung tung.
Tần Mặc suốt thời gian qua hề xuất hiện trong trường, cũng chủ động liên lạc với Tô Khổ và nhóm bạn. Tô Khổ và Ngô Song gì, chỉ Uông Lập Khôn thỉnh thoảng la hét rằng y quá vô lương tâm, trọng sắc khinh bạn. Tô Khổ và Ngô Song liếc , trong mắt cả hai đều hiện lên sự lo lắng và bất lực.
Trưa hôm đó, khi thành công việc, Tô Khổ định ngoài tìm đồng nghiệp ăn trưa thì phát hiện Sở Ngật Thần vẫn ý định rời . Mấy hôm sẽ rời sớm để xuống lầu tìm Hàn Nghị, ngăn chạy lên văn phòng quấy rầy .
Tô Khổ cảm thấy ông chủ của cũng khá đáng thương, ngày nào cũng từ chối Hàn Nghị – kẻ dai như đỉa, nhưng hai họ dù cũng là bạn từ nhỏ đến lớn, bây giờ nhắc đến tình yêu, chỉ về tình bạn, nên Sở Ngật Thần cũng thể cắt đứt quan hệ với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phao-hoi-thu-cung-bach-nguyet-quang/chuong-10.html.]
Tô Khổ ghé gần hỏi: "Sếp, ăn trưa ?"
Sở Ngật Thần rời mắt khỏi màn hình máy tính, : "Đợi một chút, cùng ăn."
Tô Khổ chớp mắt, bắt đầu nghi ngờ tình tiết tiến triển đến đoạn Hàn Nghị bắt đầu nhận tình cảm của với Tần Mặc .
Thấy Sở Ngật Thần vẫn đang bận rộn, Tô Khổ ngoan ngoãn chỗ , lấy điện thoại nhắn tin cho Tần Mặc, hỏi khi nào thời gian thì về trường tụ tập. Không lâu liền nhận tin nhắn hồi đáp.
"Sắp thi cuối kỳ , đến lúc đó gặp . Cậu lo học hành , đừng kéo lùi thành tích của phòng 307 đấy."
Tô Khổ câm nín, ai cũng nhắc nhở làm liên lụy đến khác thế.
Sở Ngật Thần đóng máy tính , liền thấy Tô Khổ đang chằm chằm điện thoại ngẩn . Anh : "Sao thế, tin nhắn của bạn gái ?"
Tô Khổ lập tức tắt màn hình, : "Đâu , vẫn là cẩu độc mà."
Sở Ngật Thần , đầy ẩn ý: "Trùng hợp ghê, cũng nè."
Tô Khổ cảm thấy bầu khí gì đó sai sai, lập tức đổi đề tài: "Đi thôi thôi, ăn cơm , đói c.h.ế.t ."
Nói cũng , đây là thứ hai Tô Khổ ăn cơm cùng Sở Ngật Thần, nhưng là đầu tiên ăn riêng với .
Ban đầu Tô Khổ còn tưởng Sở Ngật Thần sẽ gọi thêm vài đồng nghiệp cùng, ngờ bước khỏi văn phòng, : "Tôi một nhà hàng , nào."
Thế là Tô Khổ ngơ ngác theo, đến một nhà hàng trông vô cùng sang trọng.
Nhìn d.a.o nĩa bàn, Tô Khổ thầm nghĩ: Sếp , tha cho , thích ăn đồ Tây !
dám , dù Sở Ngật Thần cũng sống ở nước ngoài nhiều năm, chọn nhà hàng Tây cũng là điều dễ hiểu.
Sở Ngật Thần ban đầu chuyện về công việc, Tô Khổ lập tức nghiêm túc trả lời từng câu, cuối cùng cũng thấy hài lòng gật đầu.
Thở phào nhẹ nhõm, Tô Khổ nghĩ bụng, ăn cơm cũng chuyện công việc, đúng là bóc lột quá đáng mà.
Trong lúc Tô Khổ đang điên cuồng phun tào ở trong lòng, Sở Ngật Thần vẫn luôn quan sát biểu cảm của .
Từ ngày Tô Khổ làm, Sở Ngật Thần nhận dường như nhiều kịch bản nội tâm, đặc biệt giống – mà hiếm khi gặp. Vì nhịn mà thỉnh thoảng quan sát Tô Khổ, lúc thì cau mày lúc thở dài. Nói thật, trông thú vị.