Pháo Hôi Tầm Thường - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-03-25 19:20:41
Lượt xem: 35

Tôi hoàn toàn không kịp chuẩn bị đã bị quét sạch ra khỏi cửa.

Lục Dĩ Hoài ra tay rất hào phóng, đưa cho tôi một tấm séc một trăm triệu, còn tặng thêm mấy căn biệt thự lớn.

Chỉ là… địa chỉ của những căn biệt thự đó, đều ở nước ngoài.

“Tôi nên hiểu ý anh thế nào đây, Lục thiếu gia?”

Tôi nhếch môi, nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

Lục Dĩ Hoài tránh ánh mắt tôi, giọng điệu bình tĩnh:

“Em muốn thêm gì nữa thì cứ nói.

Nhưng tôi hy vọng… em đừng xuất hiện trước mặt tôi và Nhã Nguyệt nữa.”

Hừ, đồ đàn ông cặn bã.

Lúc cần lợi dụng tôi thì chẳng chút nương tay, bây giờ lại muốn vào ‘hành trình truy thê nơi hỏa táng’ sao?

Sợ tôi nhảy nhót trước mặt Cố Nhã Nguyệt, làm cô ta nhớ lại những chuyện không vui, nên muốn tống tôi đi thật xa à?

Tôi cứ không để hai người toại nguyện đấy.

Cúi thấp mắt, hai bàn tay tôi siết chặt lại.

Khó khăn lắm mới gom đủ dũng khí, tôi lên tiếng:

“Vậy… em muốn ở lại đây thêm một ngày cuối cùng.

Trong ngày này, chúng ta tạm quên chuyện thỏa thuận đi.

Cứ như một cặp vợ chồng bình thường mà sống, được không?”

Lục Dĩ Hoài vốn định từ chối.

Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của tôi, cuối cùng anh ấy vẫn mềm lòng.

“Được.”

Ngày hôm đó trôi qua một cách lặng lẽ đến lạ thường.

Buổi sáng, tôi cùng Lục Dĩ Hoài ra siêu thị mua ít đồ.

Về đến nhà, tôi bắt tay vào nấu ăn.

Anh ấy đứng bên cạnh giúp tôi một tay.

Ăn trưa xong, Lục Dĩ Hoài vào thư phòng xử lý công việc.

Còn tôi thì yên tĩnh ngồi trên sofa đọc sách.

Giữa chừng ngủ quên mất, anh ấy liền cẩn thận bế tôi vào phòng.

Vịt Bay Lạc Bầy

Không có chuyện gì đặc biệt xảy ra.

Giống như một cặp vợ chồng thực sự, cùng nhau trải qua một ngày bình thường nhưng ấm áp.

Buổi tối.

Tôi chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn, dịu dàng khuyên Lục Dĩ Hoài uống hết ly rượu này đến ly khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/phao-hoi-tam-thuong/chuong-7.html.]

Tửu lượng của anh ấy vốn rất kém, gần như có thể nói là không đụng đến rượu bao giờ.

Nhưng lần này, mỗi ly rượu tôi đưa, anh ấy đều không từ chối.

Xem ra, anh ấy vẫn còn có chút áy náy với tôi.

Tôi lạnh lùng nhìn anh ấy uống cạn từng ly một, cho đến khi hoàn toàn say gục, mất hết ý thức.

Người hầu trong biệt thự sớm đã bị tôi tìm cớ đuổi đi.

Bây giờ, trong căn nhà này chỉ còn lại hai chúng tôi.

Cả ngày giả vờ làm một con cừu non yếu đuối để đánh lừa anh ấy, khiến anh ấy mất cảnh giác.

Bây giờ, cuối cùng cũng có thể để lộ nanh vuốt rồi.

Tôi nửa dìu nửa kéo Lục Dĩ Hoài vào phòng ngủ, đẩy anh ấy xuống giường, bắt đầu cởi cúc áo anh ấy.

Bình luận trên màn hình lập tức nhốn nháo:

【WTF nữ phụ định làm gì thế? Buông nam chính ra ngay!】

【Nếu khát quá thì tự cầm dép vỗ vào mặt mình đi, nam chính là của nữ chính!】

【Sao lại làm mờ cảnh quay rồi? Đừng nói là thật sự có chuyện gì xảy ra nhé?】

【Tại sao lại có một tình tiết kinh tởm thế này, tôi chỉ muốn tát bay con điên này thôi!】

Lời chửi rủa tràn ngập màn hình.

Tôi cong môi cười, lắng nghe những tiếng gào thét vì bị chọc tức của bọn họ.

Chậc, thật dễ lừa.

Chẳng lẽ bọn họ không biết, đàn ông mà say đến mức này rồi thì làm gì còn sức mà làm chuyện đó nữa chứ?”

Vẻ dịu dàng giả tạo trong khóe mắt, chân mày hoàn toàn tan biến.

Tôi lạnh lùng cúi người, nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt.

Bờ vai rộng, eo hẹp, tám múi săn chắc—không hổ danh là nam chính trong tiểu thuyết.

Nhưng giờ đây, cũng chỉ là một miếng thịt nằm bất động trước mắt tôi mà thôi.

Tôi chợt nhớ đến câu nói của Cố Nhã Nguyệt không lâu trước đó:

“Đồ bẩn rồi thì tôi không cần nữa.”

Nói cứ như thể tôi là một cái cống rãnh bốc mùi, chỉ cần Lục Dĩ Hoài đứng gần tôi thôi cũng bị lây bẩn vậy.

Cũng chẳng có gì lạ.

Đây không phải lần đầu tiên Cố Nhã Nguyệt mắng tôi bẩn.

Ngay cả khi tôi mặc lại những bộ đồ cô ta không cần nữa, cô ta cũng coi đó là một sự sỉ nhục.

Vẻ mặt tôi không chút cảm xúc, đưa tay dọc theo cơ bụng của Lục Dĩ Hoài, chậm rãi trượt xuống.

Tôi thật sự tò mò—một người đàn ông đã bị tôi chạm vào, cô ta cũng sẽ thấy ghê tởm sao?

Tôi để lại trên người Lục Dĩ Hoài vô số dấu vết của một đêm hoan ái giả tạo.

Tranh thủ trời chưa sáng, tôi vội vàng rời khỏi biệt thự.

Loading...