Editor: Trang Thảo.
Tôi khỏi cau mày, kéo Chu Hữu Trung ngoài.
Trên đường về, và với câu nào. Đêm đó, Chu Hữu Trung đột nhiên mạnh bạo hơn hẳn khi.
Tôi khỏi suy nghĩ lung tung. Chẳng lẽ vì hôm nay gặp Diệp Duẫn nên kích động ? Một nỗi chua xót lan tỏa trong lòng, cố ý cào mạnh lưng Chu Hữu Trung. Hắn đau đến mức rít lên một tiếng, nhíu mày , giọng khàn đặc: "Làm ?"
Tôi chỉ hừ một tiếng. lúc , dày đột nhiên nôn nao khó chịu. Tôi đẩy mạnh , nôn khan vài tiếng.
Chu Hữu Trung rõ ràng sững sờ vài giây. Giọng mang theo vài phần uất ức: "Em bắt đầu thấy ghê tởm ?"
Tôi chớp mắt, chợt nhớ phản ứng của .
Một năm , khi mới gả cho , cam lòng chấp nhận kết cục lấy một vĩnh viễn yêu , nên dùng đủ lời lẽ độc ác để nh.ụ.c m.ạ . Trong đó cả việc khiến ghê tởm, bắt tránh xa . đó đều lời thật lòng.
Tôi vội vàng giải thích: "Không , chỉ là thấy trong khỏe thôi."
Hắn im lặng vài giây: "Vậy ngày mai tìm thầy t.h.u.ố.c đến khám cho em."
Tôi cuống quýt từ chối: "Không cần, cần ."
Chu Hữu Trung , rặn một nụ chua chát, rõ ràng là tưởng vẫn chê bẩn thỉu. Hắn đợi giải thích thêm dậy bỏ .
Chu Hữu Trung mấy ngày liền chuyện với , buổi tối cũng sang phòng nữa.
Đến ngày sinh nhật , ngoài từ sáng sớm.
Khi đang sưởi nắng cửa nhà, một bóng hình quen thuộc xuất hiện. Là trúc mã của , Giang Hoài. Anh cầm chiếc bánh kem bơ mà thích nhất đưa tới.
"A Lâm, sinh nhật vui vẻ."
Tôi liếc , chẳng buồn phản ứng, dậy định nhà. Giang Hoài chịu bỏ qua, cứ lẽo đẽo theo .
"Tiệm bánh xếp hàng lâu mới mua . Trước đây em thích ăn nhất món , nào sinh nhật cũng quấn quýt đòi mua..."
Tôi dây dưa, liền cắt ngang: "Ra ngoài ngay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phao-hoi-song-tinh-va-anh-chong-tho-kech-mndp/chuong-3-nhung-hieu-lam-chong-chat.html.]
Anh thôi, cuối cùng đặt bánh xuống rời . Sau khi , cầm bánh lên, định vứt cho xong, nhưng thấy lãng phí.
Hơn nữa, Chu Hữu Trung chắc gì nhớ hôm nay là sinh nhật . Cho dù nhớ, cũng chẳng đời nào thành mua bánh cho .
Do dự một lúc, mở hộp, cắm nến và tự mừng sinh nhật. Tôi ăn hơn nửa cái thì nuốt nổi nữa. Vừa định đem phần còn vứt thì Chu Hữu Trung xách theo một hộp bánh kem giống hệt trở về.
Trang Thảo
Vừa bước cửa, ánh mắt dán chặt chiếc bánh ăn dở bàn, trầm giọng hỏi: "Ai mua bánh ?"
Không hiểu thấy chột , theo bản năng giấu: "Một bạn cũ trong thành. Anh hôm nay là sinh nhật nên mua bánh đến thăm."
Hắn ngẩng đầu , giọng lạnh vài phần: "Người bạn nào?"
Tôi thuận miệng bịa đại một cái tên. Dù cũng chẳng quen ai. Chu Hữu Trung chằm chằm hồi lâu, rõ tin . Tôi chột tránh ánh mắt , hộp bánh tay để lảng chuyện: "Sáng sớm ngoài là để mua bánh sinh nhật cho ?"
Hắn trả lời, thẳng tay ném hộp bánh thùng rác, lạnh lùng : "Nói dối thú vị lắm ?"
Các dòng bình luận nhảy lên liên tục:
[Pháo hôi ngốc thật, nam phụ đường về gặp nam chính, sớm cái bánh đó là do nam chính tặng.]
[Tức c.h.ế.t , nam chính tặng bánh cho pháo hôi, hai kẻ nên khóa chặt . Thụ chính cứ độc cho .]
[Pháo hôi bớt tự luyến , hôm nay cũng là sinh nhật thụ chính, cái bánh vốn là mua cho thụ chính.]
[Nhìn thấy nam phụ với thụ chính cũng đôi, sáng sớm mua bánh nhưng lấy phận gì để tặng, đành mang về.]
Vốn dĩ định giải thích rõ chuyện cái bánh. khi những bình luận , bánh mua cho , liền đ.á.n.h liều : "Ai tặng bánh cho cũng chẳng liên quan gì đến ."
Chu Hữu Trung siết chặt nắm tay, gân xanh cánh tay nổi lên cuồn cuộn.
Tôi một giấc ngủ hề yên . Trong mơ, con ch.ó cứ đuổi theo c.ắ.n mãi. Tôi c.ắ.n đến mức bật , nó mới chịu buông .
Tỉnh dậy, đến gương, mới phát hiện lốm đốm vài vết đỏ. là lũ muỗi đáng ghét.
Tôi nghiêng , trong gương phần bụng nhô lên. chuyện hôm qua, quan hệ giữa và Chu Hữu Trung rơi xuống mức đóng băng từng . Điều càng khiến khó mở miệng với chuyện mang thai.
Ăn xong cơm trưa, ngoài dạo cho tiêu cơm. Đi ngang qua nhà bác Vương thì bác gọi : "Hạ Lâm, cháu cãi với đàn ông nhà ?"