Pháo Hôi Ở Trường Mỹ Thuật, Lại Thành Nhân Vật Chính Của Một Chuyện Tình - Chương 8: Liệu Trình Đặc Biệt

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:51:36
Lượt xem: 226

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khó khăn lắm mới rời mắt khỏi màn hình , ngẩng đầu lên thấy Kiệt Minh đang nheo mắt chằm chằm.

Phương Trầm thấy chột . Cậu ho khan một tiếng, giả vờ như chuyện gì: "Sao thế?"

"Cậu nên soi gương , mặt đỏ như trái táo kìa." Kiệt Minh nể nang gì mà chỉ .

"..." (Người nước ngoài thẳng thắn thật đấy).

Phương Trầm bản năng đưa tay sờ mặt, lí nhí: "Làm gì ... đang nghĩ chuyện khác thôi."

Kiệt Minh hừ nhẹ: "Tôi là chuyện gì ?" Thấy Phương Trầm vẻ căng thẳng, vỗ vai : "Thả lỏng , dáng Sith tuyệt thế mà, thích cũng là bình thường thôi."

"Không ." Phương Trầm phản bác theo bản năng, nghiến răng, cố tình : "Tôi thích kiểu 'tế cẩu' ( gầy mảnh) cơ."

Kiệt Minh trợn mắt: "Thật á? Thế thì gu của tệ thật đấy."

Tệ thì tệ . Phương Trầm coi như thấy, đầu xách cây lau nhà làm việc để trốn tránh sự truy hỏi của Kiệt Minh.

 

Ngày hôm .

Phương Trầm và Kiệt Minh đợi ở quán cà phê một lúc thì Chuck mới đẩy cửa bước . Hai họ nhiệt tình ôm hôn ngay mặt Phương Trầm. Dù xuyên thư lâu nhưng Phương Trầm vẫn thấy ngại, mắt đảo liên hồi. Mãi đến khi hai xuống, mới khẽ thở phào.

Kiệt Minh nhiệt tình giới thiệu hai bên, Chuck cũng vòng vo, lôi ngay một xấp vé trong túi đặt lên bàn.

"Cậu là bạn của Kiệt Minh thì cũng để giá một ngàn đô một tấm cho ." Chuck vẻ hào phóng.

Phương Trầm mỉm , trả lời ngay mà cầm lấy một tấm vé xem xét, vẻ hứng thú, vô tình đưa tấm vé lên cao một chút. Quả nhiên, góc vé đúng.

Vài giây , Phương Trầm đặt vé xuống, dùng tông giọng đầy kinh ngạc: "Ôi tuyệt quá, Chuck, cảm ơn nhiều nhé."

"Cơ mà, kiếm nhiều vé thế ? Đỉnh thật đấy."

Chuck nhún vai: "Đơn giản thôi, ở trong câu lạc bộ thì lúc nào chẳng vài đường dây nội bộ."

Phương Trầm híp mắt: "Oa! Ngầu quá mất."

Cậu hỏi thêm gì nữa, sảng khoái thanh toán tiền. Sau khi cất đống vé túi, Phương Trầm lâu, dậy cáo từ: "Tôi làm phiền hai hẹn hò nữa nhé. Kiệt Minh, cứ ở đây chơi lâu chút cũng , hôm nay rảnh, sẽ làm phần việc của ở tiệm."

"Ôi bảo bối! Cậu quá mất!" Kiệt Minh liên tục gửi nụ hôn gió cho .

Phương Trầm vẫy tay chào, nhưng ngay khi bước khỏi quán cà phê, nụ mặt dần biến mất.

Mấy tấm vé tạm thời sẽ bán. Nếu thể, đưa cho Sith xem, dù cũng chẳng quen ai khác ở câu lạc bộ cả.

vấn đề là — làm bao đồng quá ? Mối quan hệ giữa và Sith dường như vẫn đến mức đó. mà... Sith mới chuyển cho tận mười vạn đô cơ mà. Nể mặt đồng tiền, quản một chút cũng chẳng ...

Phương Trầm đấu tranh tư tưởng một hồi, cuối cùng vẫn do dự ôm túi về tiệm, vẫn gọi cuộc điện thoại đó cho Sith. Lớn lên ở cô nhi viện từ nhỏ, Phương Trầm quy tắc sinh tồn của riêng : tuyệt đối vượt quá giới hạn.

Đặc biệt là với những vốn chẳng cùng thế giới với .

Phương Trầm kết thúc ca làm của làm ca cho Kiệt Minh, bận đến mức đầu óc cuồng. Khó khăn lắm mới đợi đến giờ tan tầm, định quần áo thì ông chủ gọi giật .

"Trầm, một đơn hàng đột xuất, giao chuyến pizza ."

Phương Trầm mặt mày méo xệch: "Cháu tan làm..."

"Có tiền tăng ca."

"Cháu ! Ông chủ, cháu ngay đây!"

Xách túi pizza lên, Phương Trầm leo lên chiếc motor nhỏ của , địa chỉ điện thoại mà khẽ nhíu mày. Bình thường giao hàng đa là trong trường học, thi thoảng ngoài cũng chỉ quanh mấy tòa chung cư gần đó, nhưng đơn ở tận trung tâm thành phố.

Phương Trầm theo chỉ dẫn của bản đồ, dừng dừng, đường xá vòng vèo lắt léo đến mức cuối cùng chính cũng thấy lú lẫn. Cậu tấp xe lề, gãi gãi đầu, ngửa cổ dãy cửa hàng mặt.

A09 là cái nào nhỉ?

Tìm một hồi, sợ kéo dài thêm nữa sẽ khách hàng khiếu nại, Phương Trầm quyết định tìm qua đường để hỏi. Kết quả đầu , thấy một bóng hình quen thuộc.

Phương Trầm sững , vội vàng né sang một bên nấp kỹ.

"Này, Saisi, dạo kiếm bao nhiêu ?"

"Chút tiền lẻ thôi mà..."

Đợi hai trong tiệm, Phương Trầm mới rón rén ló đầu khỏi cột điện.

Saisi?

Hắn... chẳng tên là Chuck ?

Phương Trầm nuốt nước miếng, tim đập nhanh hơn một chút. Cậu run rẩy móc điện thoại gọi cho Sith.

Người đàn ông bắt máy nhanh: "Phương Trầm?"

"Chuyện kẻ bán vé giả đó, tìm ?"

Sith khựng : "Vẫn ..."

"Hình như phát hiện bọn họ ." Phương Trầm ngắt lời , giọng gấp gáp, "Có hai , , ít nhất là hai ."

Sith trầm giọng: "Gửi vị trí cho . Đừng cử động, tuyệt đối xảy xung đột với bọn họ, đợi qua đó."

Cúp máy xong, Phương Trầm xổm ngay ngoài cửa tiệm, sợ lộ liễu quá nên tìm một góc khuất mà . Cũng may lâu đó, một tiếng động cơ gầm rú vang lên.

Phương Trầm ngẩng đầu, chớp mắt kinh ngạc.

Sith cư nhiên lái motor đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phao-hoi-o-truong-my-thuat-lai-thanh-nhan-vat-chinh-cua-mot-chuyen-tinh/chuong-8-lieu-trinh-dac-biet.html.]

Tất nhiên, khác hẳn với chiếc xe " nát" của Phương Trầm, chiếc xe của đàn ông đen tuyền, cao to, cao gần bằng nửa . Cái xe đáng giá bao nhiêu tiền cơ chứ?

Phương Trầm còn kịp cảm thán xong, đàn ông sải bước tới, vươn tay một cái xách bổng Phương Trầm lên.

Anh cau mày, một lượt từ xuống : "Có thương ở ?"

Phương Trầm ngoan ngoãn lắc đầu, chỉ tay lưng: "Bọn họ chắc vẫn ở trong đó, canh chừng ở cửa suốt, thấy ai cả. Là đội mũ đen, vai hình xăm chim ưng ."

Sith trầm giọng: "Đợi ở đây."

Lại đợi ... Phương Trầm cảm thấy chân xổm đến tê dại .

Người đàn ông nhanh chóng bồi thêm một câu: "Sẽ nhanh thôi."

Phương Trầm ngửa đầu gật một cái. thực chẳng tin lắm, nhanh là bao lâu chứ, chẳng Sith tận phòng để bắt ? Cậu tiếp tục ngoài cửa làm "nấm nhỏ".

đầy hai phút , bên trong vang lên một trận xôn xao. Phương Trầm do dự một chút khẽ khàng tới cửa, ló đầu trong. Đây là một quán bar, nhưng khách đông lắm, lúc ai nấy đều dạt sang một bên, kinh ngạc đang vung nắm đ.ấ.m ở giữa.

Sith định tốn nhiều công sức, chỉ trói mấy tên đợi cảnh sát tới mang .

chẳng ai phối hợp như Phương Trầm cả, bảo trói là trói, chẳng thèm kêu một tiếng, thậm chí còn hận thể tự chìa tay cho trói.

Anh Phương Trầm đợi lâu, lười dây dưa thêm, liền vung chân đá một cái, trực tiếp đá bay tên đập mạnh quầy rượu đối diện. Tiếng chai lọ loảng xoảng vỡ nát đầy đất.

Hóa . Phương Trầm mở to mắt, cảm giác như đang xem phim hành động Mỹ . Người đàn ông tiện tay rút một sợi dây thừng trang trí , trói nghiến mấy tên với , ngước mắt về phía cửa. Băng qua đống hỗn độn đất, hai từ xa.

Xe cảnh sát chạy đến, cửa tiệm tụ tập một đám xem náo nhiệt. So với việc bắt bọn buôn vé giả, tin tức Sith Bolton đ.á.n.h rõ ràng là nổ bùng hơn nhiều. Joy cuống cuồng gọi cho Sith mười mấy cuộc điện thoại nhưng chẳng thèm bắt máy lấy một cái.

"Tôi thật sự lên ?"

"Tất nhiên là ."

"Nó to quá."

Người đàn ông một tay nhẹ nhàng bế bổng Phương Trầm đặt lên chiếc motor.

"Em thể thử chạy một vòng xem ."

"Tôi á?" Phương Trầm vội vàng lắc đầu, "Cái gã khổng lồ kham nổi , chỉ cưỡi loại xe giao hàng nhỏ xíu thôi."

Từ từ! Giao hàng!! Pizza của !!!

Phương Trầm hoảng loạn lôi điện thoại , ngoài dự đoán là cuộc gọi của ông chủ. Cậu run cầm cập gọi , ngoài việc mắng một trận tơi bời, còn nhận "tin vui" là trừ lương.

Thôi bỏ ...! Phương Trầm cách tự an ủi . Coi như mua pizza đó làm bữa khuya , cũng ăn gì. Nghĩ đến đây, ngẩng đầu : "Thời gian còn sớm nữa, về đây."

Sith khoanh tay cạnh xe, "Ừm" một tiếng.

Phương Trầm thấy ngại. Vừa nãy là Sith bế lên, giờ xuống thế nào đây? Cái xe quá cao so với , nhảy xuống thì sợ trẹo chân mất. Dù cũng là một "sinh viên yếu đuối", loại xổm lâu một chút lúc lên là tối sầm mặt mày . bảo chủ động chìa tay bắt Sith bế xuống... càng ngại hơn.

Cũng may Sith cuối cùng cũng mở lời: "Tôi vẫn ăn cơm."

Phương Trầm: "???" Chẳng lẽ nhắm bữa khuya của ?

"Cùng ăn tối , cảm ơn em chuyện hôm nay giúp sức, cũng cảm ơn bữa gà rán em mời."

Phương Trầm lắc đầu: "Chuyện nhỏ thôi mà, ăn ..."

"Tôi một quán đồ Trung vị khá."

"Lên xe !" Mông Phương Trầm lập tức nhích về phía , nghiêm túc Sith: "Chúng xuất phát nhanh thôi nào."

Người đàn ông dường như khẽ , nhanh chóng sải chân bước lên xe, quên trầm giọng dặn dò: "Ôm chặt ."

Vù!!! Cảm giác chiếc motor khác hẳn với chiếc xe máy cọc cạch của , trong tiếng động cơ gầm rú, nó lao vút như một tia chớp. Gió lớn thổi tung tóc Phương Trầm, trông chẳng khác nào một chú cún nhỏ xù lông. thấy vui, chẳng thèm ôm chặt Sith như lời mà ngược dang rộng hai tay, để gió ùa lòng.

Kể từ khi xuyên đến cái nơi xa lạ , Phương Trầm bao giờ thấy vui đến thế. Ngầu quá mất! Bắt bọn vé giả cũng ngầu, xem Sith đ.á.n.h cũng ngầu! Ngồi motor càng ngầu hơn nữa!! Ngửi xem nào, đây chính là mùi vị của tự do...

Khoan ! Hình như gì đó sai sai! Mùi giống mùi đồ nướng (BBQ) hơn thì .

"Muốn ăn cái ?" Sith đầu xác nhận với Phương Trầm.

Phương Trầm gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. Đây là một tiệm nướng vỉa hè ngay cổng công viên, mùi thơm gió cuốn xộc thẳng mũi. là chỉ cần ngửi thôi là thấy sảng khoái cả , ăn một miếng chắc hồn thăng lên mây luôn quá. là hương vị quê nhà mà ~

Sith đương nhiên ý kiến gì, thế là chuyến hành trình tìm quán đồ Trung biến thành vỉa hè ăn đồ nướng.

"Cái cũng là đồ Trung nhé." Phương Trầm lý sự cùn, "Anh châm cứu ? Chúng chính là đang làm 'châm cứu' đấy." Cậu cầm xiên sắt quẹt lửa tóe loe. là một buổi châm cứu đầy sức sống. Cuộc sống thật đúng là một nồi lẩu cay nồng đậm đà mà!

Vì là quán vỉa hè nên bàn ghế đơn sơ, chỉ là mấy cái ghế nhựa. Phương Trầm thì thoải mái nhưng Sith trông vướng víu. Đôi chân dài của gập , lớp quần tây hằn lên vài nếp gấp. Anh cởi khuy măng sét áo sơ mi, tùy ý xắn lên, lộ cánh tay săn chắc. Bình thường chỉ thấy dáng Sith qua ảnh chụp, ngoài đời thì lúc nào cũng ăn mặc chỉnh tề, khuy áo cài sát cổ. Đây là đầu tiên thấy để lộ cơ thể, dù chỉ là cánh tay nhưng Phương Trầm vẫn tự chủ mà liếc mắt sang. Người đàn ông đang mở một chai nước ngọt, ngón tay móc nắp khoen khẽ dùng lực, gân xanh cánh tay nổi lên, phô diễn những đường nét cơ bắp tuyệt .

Miếng đồ nướng trong tay bỗng dưng mất vị ngon ban nãy. Một lon nước ngọt đưa đến mặt, Phương Trầm khẽ hồn, ngước mắt bắt gặp ánh thâm trầm của . Sith im lặng nâng lon nước lên như cụng ly: "Khát ?"

Vĩ thanh (Ngoại truyện nhỏ trách nhiệm)

(Một trổ tài Spa kiểu Trung)

Phương Trầm học cách xoa bóp kiểu Trung mạng, quyết định trổ tài cho Sith xem, quên nổ một chút: "Đây là một loại võ thuật cổ truyền của nước đấy."

Sith phối hợp gật đầu, ghé sát hôn : "Cảm ơn bảo bối."

Phương Trầm dùng sức đẩy đầu , lệnh: "Nằm sấp xuống ngay."

Cậu làm theo các động tác xoa bóp, ấn huyệt trong video, khổ nỗi cơ bắp đàn ông cứng như đá, bóp mãi chẳng thấy nhuyễn chỉ thấy tay Phương Trầm mỏi nhừ. Cậu bực bội dậy đá Sith một cái: "Không bóp nữa!"

Sith chỉ còn cách dỗ dành: "Bảo bối, em cứ dẫm lên lưng , cần xoa bóp , em cứ dẫm dẫm là thấy thoải mái ." Thế là "trổ tài" biến thành "trổ một chân".

Sith cực kỳ thích kiểu "massage" , thường xuyên đòi Phương Trầm để chân trần dẫm lên lưng mỗi trận đấu.

Thậm chí trong một cuộc phỏng vấn đó, còn khoe khoang: "Người yêu tâm lý, em thường xuyên giúp massage thư giãn tại nhà."

Phương Trầm thấy và cảm thấy quá hổ, đành liên hệ với truyền thông để gỡ bỏ bài phỏng vấn đó ngay lập tức.

Loading...