Pháo Hôi Ở Trường Mỹ Thuật, Lại Thành Nhân Vật Chính Của Một Chuyện Tình - Chương 6: Món Quà Ngoài Dự Tính

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:02:34
Lượt xem: 243

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phương Trầm cuống cuồng trong phòng.

Cậu Sith chuyển nhầm tiền , ngặt nỗi điện thoại của để hỏi. May mà vài giây , điện thoại đổ chuông.

Cậu bắt máy thật nhanh, kịp mở lời thì đàn ông bên xin : "Xin , hôm nay chúng trận tập huấn nên kết thúc muộn, giờ mới chuyển khoản cho ."

Có thể đầu dây bên , giọng nam nhân khàn vì vận động mạnh, tiếng thở dốc trầm đục truyền qua ống cứ như thể đang ghé sát tai .

Phương Trầm ngẩn hai giây mới lấy tinh thần, vội : "Không , nhưng chuyển nhầm ? Tôi nhận tận mười vạn đô."

"Không nhầm ."

Sith vốn định chuyển nhiều hơn, nhưng sợ làm hoảng quá mà chạy mất. Trong phòng đồ, nam nhân ghế dài, nửa trần trụi. Mồ hôi trận đấu chảy dọc theo từng múi cơ bụng săn chắc.

"Ngày mai qua tìm tiện ?"

Phương Trầm cảnh giác: "Có chuyện gì thế?"

"Tặng một món quà xin nhỏ."

"Không cần ." Phương Trầm từ chối thẳng thừng, "Anh chuyển nhiều tiền thế là quá đủ ."

Giọng thì bình thản, nhưng thực tế "tiểu nhân" trong lòng đang nhảy múa điên cuồng. Mười vạn đô đấy!!! Cả năm nay cần làm thêm nữa cũng ! là kẽ hở ngón tay của giàu cũng đủ cho tiêu xài dư dả.

"Cần thiết mà." Sith hiểu nghệ thuật đàm phán, giọng quá cứng nhắc cũng thấp kém, chỉ chậm , vô cùng chân thành khiến vô thức theo.

"Không chỉ khiến kinh hãi, mà hôm đó còn trói suốt, thấy áy náy."

Nếu ai thấy những lời chắc chắn sẽ kinh rớt cằm. Sith cao ngạo lạnh lùng bao giờ dùng tông giọng dịu dàng như để chuyện với khác chứ?

Tuy nhiên, giọng điệu là một chuyện, hành động là chuyện khác. Trong khi miệng đang lời xin , tay Sith mở ngăn tủ đồ của — bên trong thình lình đặt một viên bông nhỏ và một chiếc cà vạt nhăn nhúm.

Tiếc là Phương Trầm thể thấy cảnh . Cậu do dự một chút. Dù Sith cũng là đại gia chuyển một phát mười vạn đô, quà mang đến chắc chắn cũng giá trị lắm. Ai chê tiền bao giờ chứ.

"Được , ngày mai ca làm ở cửa hàng pizza cổng trường, chỗ đó ? Chỗ biển hiệu màu đỏ ."

"Tôi ."

"Được." Phương Trầm khựng một chút, cảm thấy sự im lặng chút ngượng ngùng, "Vậy... hẹn gặp ngày mai?"

Sith thấp giọng: "Hẹn gặp ."

Cứ thế mà giao hẹn với một cách khó hiểu, Phương Trầm chằm chằm màn hình điện thoại tắt ngóm, tổng thấy gì đó sai sai. Có Sith thể hiện quá mức bình dị gần gũi ? Hình như giống với lời đồn cho lắm.

Tuần thời khóa biểu của Phương Trầm dày lắm, buổi sáng hầu như tiết nên chạy đến tiệm pizza sớm. Kiệt Minh cũng ở đó. Không gặp chuyện gì mà mặt mày hớn hở, lau bàn ngâm nga hát.

Phương Trầm ghé gần, tò mò hỏi: "Anh trúng ?"

Kiệt Minh hớn hở: "Cũng gần như thế. Hai ngày gặp một cực phẩm trong bữa tiệc, eo lực siêu đỉnh luôn, đêm đó ..."

Phương Trầm vội vàng hiệu: "Stop!"

Biết Phương Trầm phóng khoáng như , Kiệt Minh nhún vai, bỏ qua đề tài chuyên sâu, hào hứng tiếp: "Quan trọng nhất là thuộc câu lạc bộ quyền WK! Anh hứa sẽ cho vé xem trận đấu của Sith!"

Nghe đến cái tên "Sith", Phương Trầm rùng một cái.

" Tiểu Trầm, chiếc đồng hồ đó bán ?"

Phương Trầm chột ho khan một tiếng: "Bán ." Bán tận mười vạn đô.

Thấy Kiệt Minh định hỏi tiếp, Phương Trầm vội đẩy : "Thôi thôi, làm việc , lát nữa trừ lương bây giờ."

Thường thì đến giờ cao điểm buổi trưa Phương Trầm mới giao hàng, lúc khách thì phụ giúp trong tiệm. Cậu ghi xong hai đơn thực đơn, điện thoại trong túi bỗng rung lên. Người liên lạc với hôm nay chỉ thể là Sith.

Phương Trầm hiểu mạc danh cảm giác chột , lén lút đến góc khuất mới máy.

"Đang bận ?" Trong điện thoại, giọng nam nhân trầm thấp như rót thẳng tai, "Tôi đang ở ngoài cửa hàng, tiện tìm ?"

"Không, để ngoài tìm !"

"Được, vẫn là chiếc xe hôm ."

Cúp điện thoại, Phương Trầm tháo tạp dề, nhân lúc ai chú ý liền lẻn ngoài. Xe của Sith đậu ngay đối diện đường, Phương Trầm chạy nhanh tới, mở cửa xe, , đóng cửa, động tác liền mạch lưu loát.

Giây tiếp theo, một túi giấy đưa đến mặt .

"Coi như là quà ." Sith , "Lại nữa xin vì chuyện ngày hôm đó."

"Anh xin nhiều mà." Phương Trầm ôm túi giấy, ngẩng đầu lên, "Tôi mở xem ?"

"Mời."

Túi giấy nhẹ bẫng, Phương Trầm thầm đoán xem bên trong là gì. Không ngờ mở là mấy tấm vé xem trận đấu xếp cùng .

"Đây là..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phao-hoi-o-truong-my-thuat-lai-thanh-nhan-vat-chinh-cua-mot-chuyen-tinh/chuong-6-mon-qua-ngoai-du-tinh.html.]

"Có đường đột quá ?" Ánh mắt Sith sâu thẳm, "Tôi thể mời đến xem thi đấu ?"

"Tôi lấy vài tấm vé, tặng khác bán đều , chỉ mong giữ một tấm để đến xem thi đấu."

Phương Trầm nghẹn lời, nhất thời nên lời. Cậu chẳng thể ngờ quà của Sith là cái , thậm chí còn hối hận vì tối qua đầu óc nóng lên mà đồng ý dễ dàng như thế.

"Cái ..." Phương Trầm do dự, dáng vẻ lúng túng, "Có quá quý giá ?"

Sith mắt , : "Chỉ là vài tấm vé thôi, tiện tay lấy mà."

Đồ đưa tận tay, trả thì vẻ lịch sự, Phương Trầm chỉ đành c.ắ.n răng : "Cảm ơn nhé, nhận ."

Hai hẹn gặp chỉ để tặng đồ, giờ quà nhận, Phương Trầm nhất thời gì thêm, cứ ôm túi giấy cảm thấy khí thật sượng sùng. May mà Sith cũng nhận , giữ lâu. Anh đồng hồ, Phương Trầm nhân cơ hội : "Vậy cứ bận , trong tiệm cũng còn việc, xin phép ."

Đang chuẩn mở cửa xe, bỗng Sith gọi tên .

"Phương Trầm."

Lần , phát âm tên gần như còn chút gượng gạo nào nữa. Phương Trầm kinh ngạc đầu, thấy Sith nhếch môi với : "Lần thế nào?"

Phương Trầm đờ mất hai giây mới khô khốc đáp: "Rất tuyệt."

Lời khuyên của là: Dù Sith cũng thiếu tiền, chi bằng thuê giáo viên dạy tiếng Hán, còn hơn là cứ lặp lặp tên để luyện tiếng Trung. Kỳ quặc c.h.ế.t .

Trở tiệm pizza, Phương Trầm ôm chặt túi giấy nhanh phòng nhân viên, nhét thẳng túi xách của . Dù một tấm vé cũng giá 3000 đô. Tính sơ sơ thì đây cũng là một khoản tiền khổng lồ.

Buổi trưa giao xong cơm hộp, Phương Trầm lấy cớ buổi chiều tiết để xin nghỉ, thực chất là bay nhanh về ký túc xá. Vừa về đến phòng là chui tọt phòng ngủ, lôi đống vé bày la liệt bàn. 3000 đô, 6000 đô... tổng cộng tận tám tấm vé!

Mắt của tiểu tham tiền sáng rực lên. Được , hứa với Sith là xem, còn thừa bảy tấm. Kiệt Minh dạo giúp đỡ khá nhiều, tặng một tấm. Cho dù , Phương Trầm tính toán sơ qua cũng bán gần hai vạn đô. Cậu mỹ mãn ghế đung đưa chân, cầm điện thoại chụp ảnh mấy tấm vé treo lên nền tảng bán .

Mới mấy ngày thôi mà tiền túi nhiều như . Phương Trầm ngã giường, cầm một tấm vé lật qua lật xem. Đây là Sith, đây rõ ràng là Thần Tài của mà!

Tấm vé trong tay đung đưa, Phương Trầm bỗng khựng , nheo mắt kỹ. Ánh sáng bên ngoài hắt làm một góc tấm vé trở nên bán trong suốt, mờ ảo hiện lên một dấu điểm đỏ.

Đây là gì? Dấu chống hàng giả ? Phương Trầm nhớ lời Sith về việc kẻ bán vé giả. Nếu bán thì tất nhiên làm giống thật, liệu cái dấu chống giả bắt chước ?

lúc đó điện thoại vang lên, Phương Trầm để tấm vé sang một bên. Là Kiệt Minh nhắn tin rủ tối ăn cơm. Phương Trầm nghĩ bụng vặn thể tặng vé cho Kiệt Minh, chắc chắn sẽ vui lắm, nên vui vẻ đồng ý ngay.

Vì cả hai đều là hội nghèo rớt mồng tơi nên chỉ ăn nổi thức ăn nhanh, bữa tối chốt ở một tiệm burger. Trong lúc chờ đồ ăn, hai đồng thanh: "Tôi món quà tặng /!"

Cả hai đều ngẩn cùng . Kiệt Minh giành : "Tôi kiếm hai tấm vé xem quyền , chúng cùng xem nhé!" Anh lấy vé , đập bộp xuống bàn một cách đầy khí thế.

Sắc mặt Phương Trầm kỳ lạ. Cậu lặng lẽ lấy vé từ trong túi : "Thật , cũng định tặng vé cho ."

Hai im lặng một giây cùng bật . Vừa nhét miếng khoai tây chiên đẫm sốt cà chua miệng, Phương Trầm tò mò hỏi: "Là cái kể tặng ?"

" thế, chính là ." Kiệt Minh nhướng mày, "Anh tên Chuck, chúng đang hẹn hò ."

Phương Trầm nhíu mày: " hai mới quen mà, hiểu rõ ?"

Kiệt Minh hất cằm: "Chỗ đó dùng ."

"..."

"Ôi dào." Kiệt Minh khuyên , "Cậu nên cởi mở một chút, làm nhiều chuyện vui vẻ mà tận hưởng nhân sinh, ?"

"Tốt... ?"

"Nếu , thể giới thiệu cho vài , đảm bảo sẽ làm sung sướng. Such a long!" (Dài lắm luôn!)

Phương Trầm vội lắc đầu: "Thôi thôi cần ."

Kiệt Minh tiếc rẻ nhún vai. Trong mắt , điều kiện của Phương Trầm như — một bé châu Á tóc đen mắt đen, nhỏ nhắn xinh xắn, chắc chắn sẽ ưa chuộng. Chỉ tiếc là nhỏ quá, cảm giác sẽ dễ thương. Dù chuyện nam-nam lúc nào động tác cũng thô lỗ.

"Thế vé của ?"

Phương Trầm đang uống Coca, Kiệt Minh hỏi thì sặc sụa, suýt thì phun hết ngoài. Ở ? Sith Bolton tặng đấy. Nói chắc Kiệt Minh tưởng tâm thần mất.

Cậu ấp úng: "Tôi... cũng là một bạn cho."

Kiệt Minh nhận thấy điểm bất thường, nheo mắt định tra hỏi tiếp. Phương Trầm vội lảng sang chuyện khác: "Anh cái Chuck đó làm ở bộ phận hậu cần ? Thế vé lấy là miễn phí đúng ? Dù cũng , tấm dư cầm bán lấy tiền ."

"Anh tên Chuck!" Kiệt Minh chống cằm, " đây là quà tặng, mang bán thì bất lịch sự quá ?"

Kẻ bán một lúc sáu tấm vé như Phương Trầm chột : "Chắc ..."

"Thôi cất vé kẻo mất."

Phương Trầm đưa vé qua, khi tay đang lơ lửng giữa chừng thì ánh đèn cạnh bàn ăn hắt , khựng . Kiệt Minh đưa tay định lấy thì thấy Phương Trầm "vèo" một cái rút vé , đưa lên mắt soi kỹ.

"Cậu làm cái gì thế?"

Phương Trầm gì, chân mày nhíu chặt. Kỳ lạ quá, tại tấm vé khác với đống vé Sith đưa cho ? Góc vé khi soi sáng hề trong suốt, cũng cái điểm đỏ .

Chẳng lẽ... đây là vé giả?

Loading...