Pháo Hôi Ở Trường Mỹ Thuật, Lại Thành Nhân Vật Chính Của Một Chuyện Tình - Chương 4: Con Cừu Nhỏ Ngon Lành

Cập nhật lúc: 2026-02-20 02:42:25
Lượt xem: 247

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ký ức của Sith hề sai, chạy tiếp dọc theo con đường nhỏ mười phút, một nhà xưởng bỏ hoang cũ nát hiện mắt.

Anh dừng xe, tắt máy.

Liếc thiếu niên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch bên cạnh, ngắn gọn : "Xuống xe."

Chiếc cà vạt ném sang một bên. Sau khi cho ăn uống đơn giản, tiếp tục trói thiếu niên nữa.

Sith tuyệt đối thừa nhận mềm lòng, chẳng qua cho rằng đối phó với con mồi yếu ớt thế , cần thiết tốn công tốn sức.

Phương Trầm nhúc nhích.

Cậu nhà xưởng đổ nát chìm trong bóng đêm mắt, bóng lưng cao lớn của đàn ông, một nỗi sợ hãi mãnh liệt trào dâng. Cậu thà ở trong xe còn hơn là bước cái nơi trông như hiện trường vụ án mạng trong phim kinh dị thế .

Sith vài bước, thấy tiếng động phía liền dừng , xoay , chân mày nhướng lên đầy vẻ mất kiên nhẫn.

Phương Trầm run rẩy : "Tôi... thể ở trong xe ?"

Sith nhảm với , sải bước , một tay xách cổ áo kéo ngoài như xách một con mèo nhỏ.

"Muốn ở xe để chờ c.h.ế.t ngạt, chờ sét đánh?" Giọng trầm thấp, mang theo sự đe dọa thèm che giấu.

Phương Trầm xách đến lảo đảo, chân chạm đất cảm thấy gió lạnh lùa qua ống quần ngắn, khiến rùng một cái. Cậu dám phản kháng, lủi thủi theo Sith trong nhà xưởng.

Bên trong nhà xưởng bốc lên mùi rỉ sét và bụi bặm nồng nặc. Sith bật đèn pin điện thoại, ánh sáng yếu ớt quét qua những chiếc máy móc cũ kỹ bỏ hoang, tạo thành những bóng đen kỳ quái tường.

Sith tìm một góc tương đối sạch sẽ, phủi lớp bụi một bệ xi măng xuống. Anh ném cho Phương Trầm một cái lãnh đạm: "Lại đây."

Phương Trầm như một cái đuôi nhỏ, rón rén tới, dám quá gần nhưng cũng dám quá xa. Cậu ôm lấy đầu gối, thu dọn chân bệ xi măng, cố gắng giảm bớt sự tồn tại của .

Bên ngoài, sấm chớp bắt đầu nổi lên, tiếng mưa rơi tầm tã đập mái tôn rách nát của nhà xưởng tạo nên những âm thanh chói tai.

Sith thiếu niên đang cuộn tròn thành một cục chân . Cái đuôi cừu bộ đồ mặc ép đến dẹp lép, trông tội nghiệp nực .

"Cậu tên gì?" Sith bỗng nhiên mở miệng.

Phương Trầm giật thót, lí nhí đáp: "Phương... Phương Trầm."

"Tên Trung Quốc?" Sith nhướng mày. Anh một chút về tiếng Trung, cái tên vẻ khá thanh nhã, giống với cái nghề "lừa đảo" mà đang làm.

Phương Trầm gật gật đầu, dám thêm gì nữa. Cậu cảm thấy ánh mắt của Sith cứ như d.a.o mổ, lướt qua là chỗ đó đau đến tê dại.

Sith hừ lạnh một tiếng: "Phương Trầm? Cái tên đấy, nhưng thì cả. Mới bao nhiêu tuổi học lừa đảo?"

Phương Trầm c.ắ.n môi, uất ức dâng lên cổ họng. Cậu lừa đảo, chỉ là ép đến đường cùng thôi. lời liệu gã đàn ông tin ? Hay sẽ nhạo ?

Căn phòng rơi im lặng, chỉ còn tiếng mưa gió rít gào bên ngoài.

Một lúc , nhiệt độ trong nhà xưởng hạ thấp dần. Phương Trầm mặc bộ đồ hóa trang mỏng manh, thêm quần đùi ngắn nên bắt đầu run cầm cập. Cậu nhịn mà hắt một cái thật to.

Sith , đôi mắt xanh xám ánh đèn pin mờ ảo hiện lên vẻ phức tạp. Anh cởi chiếc áo khoác ngoài của , ném thẳng đầu Phương Trầm.

"Mặc . Nếu c.h.ế.t vì lạnh ở đây, sẽ phiền phức."

Phương Trầm cái áo khoác đắt tiền trùm kín đầu, mùi hương nam tính pha chút mùi gỗ tuyết tùng xộc thẳng mũi. Cậu vội vàng mặc áo , cái áo quá lớn so với dáng gầy nhỏ của , vạt áo dài xuống tận đùi, trùm kín cả chiếc quần ngắn cũn cỡn.

Được ấm bao bọc, Phương Trầm cảm thấy dễ chịu hơn một chút, nhưng sự căng thẳng vẫn hề vơi bớt.

Sith nhắm mắt , tựa lưng tường nghỉ ngơi. Anh đêm nay sẽ còn dài.

Mọi thứ đều khớp với tưởng tượng của .

Nhà xưởng bỏ hoang, tên sát nhân biến thái...

Trên mặt Phương Trầm còn một giọt máu, cả lạnh băng run rẩy. Những cảnh tượng m.á.u me ngừng hiện trong đầu, gắt gao c.ắ.n răng, hận thể ngất xỉu ngay lập tức.

Người đàn ông xuống xe, cách lớp cửa kính chút biểu cảm, như thể đang âm thầm thúc giục.

Trong xe tĩnh lặng đến mức thể rõ tiếng tim đập thình thịch — từng tiếng từng tiếng một, suýt chút nữa là nhảy vọt khỏi cổ họng.

Phương Trầm sắp thở nổi, yết hầu khô khốc, gian nan nuốt nước miếng nhưng chỉ cảm thấy vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. Cậu run rẩy mở cửa xe, chân mới dò dẫm bước xuống đất liền mềm nhũn, suýt chút nữa ngã khuỵu.

May mắn là một đôi bàn tay lớn vươn tới, vững vàng xách lên. Trên đỉnh đầu vang lên giọng trầm thấp của nam nhân: "Đứng còn vững?"

Đầu óc Phương Trầm choáng váng, ngẩng lên liền đối diện với đôi mắt xanh xám đang đạm mạc . Cậu kịp mở miệng thì giây tiếp theo, cả đột nhiên hẫng — nam nhân thế mà bế bổng lên.

Phương Trầm hoảng sợ, bản năng khiến bám chặt lấy áo vì sợ ngã: "Anh... định làm gì?"

"Chờ lề mề thì mưa lớn ập đến mất."

Hắn bế Phương Trầm như bế một món đồ chơi nhỏ, sải bước trong một cách dễ dàng. Ngược , Phương Trầm căng thẳng đến mức cứng đờ, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Vừa bước nhà xưởng, bên ngoài chợt vang lên một tiếng sấm rền. Phương Trầm kịp phòng , giật nảy , theo bản năng càng siết chặt lấy áo nam nhân hơn.

Sith cúi đầu một cái, gì.

Thế mà cũng sợ sấm ?

Sith, lớn lên trong các sàn đấu quyền , thể hiểu nổi tại nhát gan và yếu ớt đến thế. Cậu thanh niên trong lòng mảnh khảnh đến mức dường như trọng lượng.

Phương Trầm trố mắt màn đêm tia chớp xé toạc, ngay đó là mưa như trút nước.

Mưa thật . Cậu ngẩn một chút.

Hóa đưa đây thật sự chỉ để trú mưa?

Trong lúc đang thẫn thờ, nam nhân bế sâu trong, tìm một đất trống nhàn nhạt lên tiếng: "Cậu định ôm như cả đêm ?"

Phương Trầm bấy giờ mới sực tỉnh, phát hiện nam nhân buông tay, chỉ là vẫn đang bám chặt lấy . Cậu luống cuống leo xuống khỏi .

Nhớ lúc nãy, khi dán sát lồng n.g.ự.c , cảm giác cứng như đá, bao nhiêu khối cơ bắp nữa. Phương Trầm ưu sầu nghĩ: Hắn sẽ định dùng làm bao cát để tập đ.ấ.m đấy chứ?

"Đêm nay mưa lớn xe chạy , đây một đêm." Nam nhân , "Tôi sẽ trói , nhưng nhất nên ngoan ngoãn một chút."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phao-hoi-o-truong-my-thuat-lai-thanh-nhan-vat-chinh-cua-mot-chuyen-tinh/chuong-4-con-cuu-nho-ngon-lanh.html.]

Nghe câu , Phương Trầm lập tức gật đầu như gà mổ thóc, hai cái tai cừu đầu cũng vung vẩy theo.

Nam nhân thêm hai giây tùy ý xuống một bên, lười nhác dựa tường, khoanh tay nhắm mắt .

Phương Trầm dám thở mạnh. Mãi đến khi thấy nam nhân dường như ngủ, mới khẽ thở phào, cân nhắc nửa ngày chọn một vị trí cách xa một chút để xuống.

Chỉ là thế nào cũng thấy thoải mái. Phương Trầm cứ xoay tới xoay lui, đưa tay m.ô.n.g túm lấy cái đuôi cừu. Mấy tiếng qua xảy quá nhiều chuyện kinh tâm động phách, chẳng còn tâm trí để ý vẫn đang mặc bộ đồ con cừu .

Mặc thì mặc, nhưng cái áo cái đuôi đính mông. Lúc co rúm xe thì , nhưng mặt đất bằng phẳng thế thì cực kỳ cộm.

Cậu túm vài vẫn dứt , bỗng thấy giọng nam nhân lãnh đạm vang lên: "Mông đau ? Ngồi yên?"

Phương Trầm giật , mới phát hiện nam nhân mở mắt từ lúc nào, ánh mắt nặng nề chằm chằm .

"Không, ." Cậu nhỏ giọng, "Quần cái đuôi, thoải mái."

Nam nhân hai cái dậy tới, sừng sững mặt , xuống từ cao: "Xoay , xem xem."

Phương Trầm mím môi, lúng túng xoay lưng về phía . Giây tiếp theo, cả cứng đờ.

Bàn tay lớn của nam nhân đặt lên hông qua lớp vải mỏng, cảm nhận rõ nóng tỏa từ nơi đó. Sau đó, phần quần m.ô.n.g nhấc nhẹ lên.

Tim Phương Trầm vọt lên tận cổ họng. Cậu bắt đầu hối hận vì làm phiền gã đàn ông . Là một con mồi bắt cóc, sắp c.h.ế.t đến nơi mà còn lắm chuyện, vạn nhất chọc giận thì ?

Trong lúc đầu óc đang cuồng với đủ loại suy nghĩ đen tối, nam nhân thu tay , giọng nhàn nhạt: "Xong ."

Sith dùng d.a.o nhỏ cắt phăng cái đuôi quần . Anh cầm cục bông tròn trong tay, khựng hai giây âm thầm bỏ cái "đuôi cừu" đó túi áo .

Phương Trầm đầu , do dự một chút khẽ : "Cảm ơn."

Nói lời cảm ơn với kẻ bắt cóc , cảm giác thật kỳ quái. bộ dạng nam nhân, dường như đón nhận lời cảm ơn đó một cách hiển nhiên.

Không khí rơi tĩnh lặng. Tiếng mưa đập mái tôn nhà xưởng lớn. Phương Trầm co rúm , lặng lẽ ôm chân trong góc.

đàn ông bên cạnh im lặng vài giây bỗng nhiên dậy ngoài. Phương Trầm ngẩn . Mưa lớn thế ngoài làm gì?

đồng thời, tim đập nhanh hơn — , nên tranh thủ chạy trốn ?

Cậu vội vàng dậy, dòm dáo dác xung quanh tìm vũ khí phòng . Nhà xưởng đây lẽ là xưởng dệt, trong góc còn đống máy móc cũ. Cậu hy vọng tìm một cái cờ lê để nếu đụng , sẽ phang thật mạnh đầu .

Bởi vì quá tối, Phương Trầm chỉ thể dùng tay sờ soạng.

Lúc Sith xách chiếc áo khoác , đập mắt là cảnh tượng con cừu nhỏ đang chổng m.ô.n.g sờ soạng khắp nơi. Anh nhướng mày, thừa sức đoán tên vô đang định làm gì.

Anh nổi giận, ngược còn thấy thú vị nên quan sát một lúc.

Con cừu nhỏ tuy gầy nhưng chỗ nào cần thịt vẫn thịt. Cặp m.ô.n.g tròn trịa vểnh lên căng tròn lớp vải quần, trong bóng tối hiện lên một khối trắng trắng tròn tròn.

Ánh mắt Sith tối sầm . Anh cho tay túi áo, bóp nhẹ viên bông nhỏ cắt khi nãy.

Phương Trầm đang theo dõi, vẫn cố sức tìm vũ khí. Bỗng nhiên một tia chớp rạch ngang trời, soi sáng chiếc giá dệt mặt — đó dính đầy một màu đỏ thẫm như m.á.u tươi.

Tiếng sấm nổ vang. Phương Trầm sợ đến mức mặt còn chút máu, đúng lúc đó, khẽ đặt tay lên vai .

"A!"

Cậu hét lên một tiếng, đột ngột xoay ngã nhào lòng nam nhân.

Sith lấy áo khoác ngoài xe về, nước mưa thấm ướt, chiếc áo sơ mi dán chặt trở nên trong suốt. Phương Trầm va mạnh đến mức cả khuôn mặt vùi sâu cơ n.g.ự.c nam nhân.

Chỗ cứng như tưởng, trái còn chút săn chắc và đàn hồi. Cậu sững sờ mất hai giây mới hoảng hốt ngẩng đầu, lùi hai bước: "Tôi... ..."

Cậu sợ nổi giận trói . giây tiếp theo, chiếc áo khoác tay nam nhân phủ lên . Đôi mắt lãnh đạm lướt qua , liếc về phía : "Đây là xưởng dệt, t.h.u.ố.c nhuộm đỏ đổ là chuyện bình thường, máu."

Phương Trầm thở phào nhẹ nhõm. Cậu kinh hãi quá đủ , nếu còn đụng hiện trường vụ án mạng ở đây nữa chắc lăn c.h.ế.t mất.

Nam nhân gì thêm, chỗ cũ nghỉ ngơi. Phương Trầm thì chạy cũng chẳng dám chạy nữa, ngoan ngoãn như một con chim cút nhỏ.

Mặc chiếc áo khoác to sụ mang theo ấm của nam nhân, Phương Trầm cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Cậu vốn tưởng sẽ lo lắng đến mất ngủ, ngờ dựa tường một lúc ngủ .

Bên ngoài mưa nhỏ dần.

Trong nhà xưởng đen kịt, Sith đó, rút một điếu t.h.u.ố.c ngậm miệng nhưng châm lửa. Anh thói quen sinh hoạt quy luật để giữ trạng thái thi đấu, nhưng đêm nay hề buồn ngủ.

Anh bóng dáng nhỏ bé đang cuộn tròn phía xa. Chiếc áo khoác của bao trùm gần như bộ cơ thể thiếu niên, chỉ lộ cái đầu nhỏ. Có thể ngủ say sưa ngay mí mắt thế , đúng là chẳng chút phòng nào.

Sith nhíu mày, một nữa nghi ngờ: Cậu giỏi ngụy trang đến thế ? Nhìn chẳng giống một gã "Chuột Chũi" tinh ranh thể trốn thoát cảnh sát nhiều chút nào.

Một đêm mộng mị.

Phương Trầm ngủ mơ màng, cứ ngỡ đang ở chiếc giường nhỏ của nên vươn vai một cái, kết quả ngã nhào xuống đất.

Cậu choáng váng bò dậy, ký ức tối qua ùa về khiến rũ rượi như một chú cún con bỏ rơi. Vẫn là ở cái nhà xưởng c.h.ế.t tiệt .

Nam nhân đang cách đó xa, lưng về phía gọi điện thoại.

"Sith, hôm qua rời sớm thế, , bắt 'chuột' ?"

Sith cầm điện thoại, nghiêng đầu thấy con cừu nhỏ đang ngơ ngác đất. Anh nhếch môi, giọng nhàn nhạt: "Chưa."

"Vậy hôm qua chơi thêm chút nữa?"

"Tôi việc, cúp đây."

Cất điện thoại, Sith bước tới mặt Phương Trầm, xuống từ cao: "Vé của để ở hết ?"

Một đêm dài là đủ để Sith đưa quyết định. Nếu cứ tiếp tục đóng kịch làm một "con cừu nhỏ ngon mắt" thế , ngại tha cho một mạng. Số tiền lừa đảo đó thể bù , nhưng đó, con cừu ở bên cạnh để "trả nợ" dần dần.

Phương Trầm ngẩn , vội vàng móc từ túi áo tấm vé cửa hôm qua đưa cho .

Sith nhíu mày, giọng lạnh xuống: "Tôi hỏi là tất cả vé cơ mà." Đến lúc còn hối cải ?

Phương Trầm há hốc mồm, gương mặt mếu máo nhỏ: "Tiên sinh... chỉ đúng một tấm vé thôi."

Loading...