Pháo Hôi Ở Trường Mỹ Thuật, Lại Thành Nhân Vật Chính Của Một Chuyện Tình - Chương 39: Chồng Ơi, Làm Ơn

Cập nhật lúc: 2026-02-22 04:23:32
Lượt xem: 98

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ăn cái gì? Ăn ở ?? Danh từ là động từ hả!!

Sith xách một góc cà vạt, lật chú cừu nhỏ , ấn xuống giường: “Dùng tư thế em thích nhất nhé, ?”

Phương Trầm kinh hãi: “Dựa bảo cái là em thích nhất?”

Không căn cứ thì đừng bừa nhé!

Sith thế mà nghiêm túc phân tích cho : “Vốn dĩ tưởng em thích mặt đối mặt, nhưng đó phát hiện, mỗi từ phía như thế , em đều ‘’ nhanh hơn.”

Phương Trầm hận thể ngất xỉu luôn cho . Thật sự là chịu đủ mấy ông nước ngoài năng huỵch toẹt !!

Vùi mặt trong chăn, mắt Phương Trầm đỏ hoe. Lúc mới sực nhớ mấy thông tin mạng, bảo là đàn ông uống say thì căn bản "lên" nổi cơ mà.

Cậu đột ngột đầu , thấy ánh mắt đang chằm chằm đầy thâm ý. Cậu trợn tròn mắt: “Anh lừa em, căn bản say!!”

Hắn dỗ dành cho lệ: “Say thật mà, bảo bảo ngoan, lừa em làm gì.”

...

Chiếc cà vạt đắt đỏ , đầu tiên là trói cổ tay , đó dùng để bịt mắt .

Phương Trầm sợ nhất là bịt mắt. Bởi vì thấy gì nên giác quan đều trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết, chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng khiến run rẩy, huống chi là những việc làm...

Nước mắt vô thức thấm ướt cả chiếc cà vạt, thút thít, mang theo tiếng nức nở cầu xin.

Sith khàn giọng khẽ. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve gò má Phương Trầm: “Bảo bảo, cho em một lời khuyên, lúc em càng thì càng sướng.”

Phương Trầm sợ đến mức tức khắc dám phát tiếng nào nữa. Ôi... chú cừu nhỏ ngờ lòng thể hiểm độc đến thế!

Cậu cứ ngỡ bịt mắt bằng cà vạt là cực hạn , ngờ đàn ông còn thể ác liệt hơn, đem cà vạt trói chỗ đó. Chú cừu nhỏ uất ức đến đỏ cả mắt.

“Ngoan nào.” Hắn thốt những lời dối trá: “Làm nhiều quá cho sức khỏe .”

Sith hiển nhiên thích món quà sinh nhật , tận dụng triệt để công dụng của nó. Đến tận lúc chiếc cà vạt ướt sũng, mới lưu luyến rời mà tháo .

Giây cuối cùng khi lịm , trong đầu Phương Trầm chỉ nghĩ đúng một chuyện: Tại tặng cà vạt mà cuối cùng vẫn là ăn "thịt cừu nhỏ" hả!!! Quá đáng quá mà!

Lăn lộn cả đêm, Phương Trầm ngủ mãi đến trưa ngày hôm mới tỉnh. Cậu khó khăn mở mắt , còn kịp cử động, mới rên rỉ hai tiếng thì Sith ôm dậy, đưa một ly nước ấm đến tận miệng.

Phương Trầm nhấp hai ngụm, cảm thấy cổ họng dễ chịu hơn một chút mới đẩy tay , hậm hực : “Xong việc mới bày đặt ân cần!”

Lúc ở giường xin tha thiết tha như thế mà chẳng thấy mủi lòng chút nào!

Hắn nắm lấy tay , cúi đầu để một chuỗi dấu hôn ướt át trong lòng bàn tay, trầm thấp mới lên tiếng: “Bảo bảo xem, đeo chiếc cà vạt ?”

Cái gì? Cà vạt á?

Chú cừu nhỏ bắt thóp từ khóa, lập tức ngẩng phắt đầu lên, trợn tròn mắt, tỉnh cả ngủ. Cậu thấy để xứng với chiếc cà vạt, còn cố tình mặc một bộ đồ chính trang, veston giày da chỉnh tề như họp hội nghị quốc tế về.

Quan trọng nhất là, cổ đang thắt chiếc cà vạt mà tối qua còn buộc ở chỗ ...

“Anh ——” Phương Trầm nghẹn lời: “Sao thể đeo nó chứ?!”

Hắn nhíu mày: “Sao đeo? Đồ em tặng thì đương nhiên đeo .”

“Anh tháo xuống ngay !! Bẩn c.h.ế.t !!” Phương Trầm cuống cuồng định nhào tới giật nó xuống.

Hắn thản nhiên như , còn đưa tay chỉnh nút thắt: “Anh giặt , sạch lắm. Mắt của bảo bảo thật đấy, cà vạt lắm.”

Phương Trầm tối sầm mặt mày. Nghĩ đến chuyện tối qua chiếc cà vạt kinh qua bao nhiêu chuyện hoang đường, giờ thấy đeo nó chình ình cổ, chỉ thấy hổ đến mức độn thổ. Cứ hễ thấy nó là những hình ảnh tối qua hiện về mồn một.

Cậu rúc sâu trong chăn, kéo chăn che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt chớp chớp ngoài.

“Anh thấy hổ khi đeo nó ?” Anh hổ thẹn thì em cũng ngượng dám luôn !

Sith nghiêm túc đáp: “Có gì mà hổ? Em tặng , ngày nào cũng sẽ đeo.”

Ban ngày đeo, buổi tối dùng. Mười vạn đô hề phí phạm chút nào.

Chú cừu nhỏ tuyệt vọng nhắm mắt : “Anh ngoài , em chóng mặt.”

Sith buồn ghé gần, cúi dùng trán tựa trán : “Ngoan, dậy nào, ăn chút gì . Bữa sáng món bánh bao nhỏ em thích đấy, ăn lót bụng một chút.”

Phương Trầm hừ một tiếng: “Không đói, ăn.”

“Ăn một chút , đưa em chơi.”

“Thật ? Đi thế !!” Đôi mắt chú cừu nhỏ sáng rực lên.

“Công viên giải trí.” Sith thuận tay véo tai : “Chẳng em bảo ở nhà chán lắm .”

Phương Trầm lật đật bò dậy: “Tuyệt quá, em đồ đây!”

Lớn bằng ngần còn công viên giải trí bao giờ !! mà —— Phương Trầm , đ.á.n.h giá từ xuống khẽ nhíu mày: “Anh định mặc bộ thật đấy ?”

Sith khẽ ho một tiếng: “Không ?”

Phương Trầm nghiêm trọng hóa vấn đề: “Đương nhiên là ! Anh mặc thế khác gì giày da sân vận động ?”

“Được , để .” Sith chút tiếc nuối, đeo chiếc cà vạt Phương Trầm tặng .

Vừa chơi, Phương Trầm hết cả đau lưng mỏi gối, một uống hết hai bát cháo. Cậu nhanh chóng chuẩn xong xuôi, khoác ba lô nhỏ chạy đến mặt Sith: “Chúng xuất phát thôi.”

Hắn suýt thì bật vì cái tính trẻ con của , gõ nhẹ trán một cái: “Muốn ngoài đến thế cơ .”

Phương Trầm gật đầu lia lịa: “Em sắp mọc nấm đến nơi .”

Cậu cúi đầu xỏ giày, lẩm bẩm một : “Em cứ tưởng cho em cửa cơ.”

Động tác của đàn ông khựng : “Em nhận ?”

Phương Trầm kinh ngạc ngẩng đầu: “Trông em giống đồ ngốc lắm ?”

Cậu bắt đầu đếm ngón tay: “Lúc mới dọn , em bảo siêu thị, bảo cần , trong nhà mua hộ , cần gì cứ bảo quản gia. Mấy ngày em bảo tìm Kiệt Minh chơi, bảo mấy ngày tới bão tuyết, cho em ngoài. Rồi em ăn hàng với , bảo đầu bếp trong nhà món gì cũng làm .”

“Rõ rành rành đấy còn gì, em ngoài.”

Sith sững tại chỗ, cảm giác m.á.u trong như đông cứng . Yết hầu lên xuống, dường như đang chờ đợi một bản án t.ử hình, ngay cả trận đấu đầu tiên cũng từng thấp thỏm bất an như thế. Hắn sợ chú cừu nhỏ ngẩng đầu lên sẽ là ánh mắt chán ghét hận thù, sợ sẽ những lời ruồng bỏ .

Hắn dám thêm một chữ nào nữa. Lần đầu tiên Sith thấy thở dồn dập như , cổ họng khô khốc, đôi môi mấp máy như gì đó.

Phương Trầm ngẩng đầu lên. Cậu trợn tròn mắt Sith, vẻ mặt gì quá gay gắt, chỉ giục : “Anh nhanh lên , em công viên muộn là xếp hàng lâu lắm.”

Sith hình một lát mới khàn giọng hỏi: “Em trách ?”

“Trách cái gì cơ?” Phương Trầm suy nghĩ một chút: “À, chuyện cho em ngoài hả? Cũng bình thường mà, thật em cũng thích ở nhà, chỉ là ở lâu quá thì bí bách thôi.”

Cậu dậy, bày vẻ mặt cụ non, vỗ vai Sith: “Em mà, đặc biệt đặc biệt thích em, một phút cũng rời xa em .”

Nói đến đây, mắt chú cừu nhỏ cong tít mắt: “Thế thì em đành bao dung thêm một chút .”

Không. Sith lạnh lùng nghĩ thầm. Cậu chẳng gì cả. Cậu những ý nghĩ u tối trong lòng , từng xây tường trang viên cao thêm gấp đôi, từng nhốt ở đây bên mãi mãi. Giống như con rồng thần đạt kho báu, nhất định giấu kỹ trong lòng, cho bất kỳ ai dòm ngó.

ngày hôm qua, khi thấy chú cừu nhỏ chơi đùa vui vẻ, những ý nghĩ u ám đó cứ như bong bóng chọc thủng từng cái một. Hắn chú cừu nhỏ của mãi mãi vui tươi như thế.

Hắn bước tới nắm lấy tay Phương Trầm, thấp giọng : “Cảm ơn bảo bảo.”

“Hai ngày nữa chúng Thụy Sĩ trượt tuyết nhé.”

“Được luôn, luôn!”

 

mới tuyết rơi, thời tiết lạnh thấu xương nhưng công viên giải trí vẫn đông . Phương Trầm vô cùng phấn khích, cái gì cũng thấy thú vị, đôi mắt xuể, cái đầu nhỏ cứ ngoắt bên bên .

Sith đổi vé lấy hai chiếc vòng tay về đeo tay cho : “Muốn chơi cái gì nào?”

Phương Trầm chỉ tay đại một cái: “Máy rơi tự do (nhảy lầu)!”

Cách một quãng xa vẫn thấy tiếng la hét thất thanh vọng , Sith nhíu mày: “Nguy hiểm lắm.”

Phương Trầm nghĩ: “Thế thì tàu lượn siêu tốc.”

Hắn lắc đầu: “Hôm nay lạnh lắm, một vòng về là dễ cảm lạnh lắm đấy.”

Chú cừu nhỏ mặt cảm xúc . Sith khựng , lập tức đổi giọng: “Được , em chơi gì cũng hết.”

Phương Trầm hừ một tiếng, kéo tay xếp hàng chơi tàu lượn. May là họ đến khá sớm nên quá đông, chẳng mấy chốc đến lượt. Lần đầu tiên chơi trò , Phương Trầm phấn khích đến mức nhảy cẫng lên, kéo Sith chạy lên xe. Trong lúc chờ nhân viên thắt dây an , trộm nắm tay : “Nếu sợ thì cứ hét to lên nhé, em sẽ giả vờ như thấy gì hết.”

Sith liếc một cái: “Ồ.”

“Anh đang căng thẳng lắm đúng ?” Cậu hỏi.

“Anh căng thẳng.”

“Thế lòng bàn tay nhiều mồ hôi thế ?”

“Đấy là mồ hôi của em đấy.”

“...” Phương Trầm thản nhiên buông tay : “Em cũng chẳng căng thẳng chút nào.”

.

“A a a a a a a a ——”

Tàu lượn chạy lên đỉnh cao nhất lao dốc điên cuồng, gió tạt ngược suýt thì thổi bay cái đầu nhỏ của Phương Trầm. Cậu gào thét loạn xạ, trở thành nguồn âm thanh "khủng bố" nhất trường.

Sau khi kết thúc một vòng, tàu lượn dừng , dây an tháo mà Phương Trầm vẫn im nhúc nhích. Cậu ngẩng đầu bằng ánh mắt tội nghiệp.

Sith lập tức hiểu ý, nén , vươn tay bế bổng lên. Phương Trầm ngay lập tức quàng lấy cổ , vùi mặt đó. Anh buồn vỗ vỗ lưng : “Khá khen cho bản lĩnh của em.”

Giọng Phương Trầm lý nhí: “Đáng sợ quá, em cảm giác tim sắp nhảy ngoài luôn .”

“Thế thì chơi mấy trò nữa, đổi sang cái gì nhẹ nhàng hơn .”

Sith sờ mặt , thấy lạnh: “Lạnh ? Chúng phòng nghỉ một lát, uống cái gì đó nóng cho ấm .”

Bị gió lạnh thổi cho một trận, cả Phương Trầm đúng là lạnh toát. Cậu gật đầu: “Đi thôi!”

Cậu thậm chí còn chẳng thèm xuống đất, cứ để mặc cho Sith bế như thế, thật sự là chân mềm nhũn vững nổi nữa .

Trong phòng nghỉ còn khá nhiều chỗ trống, Sith đặt xuống ghế, hỏi uống gì lên phía gọi đồ. Phương Trầm chống cằm, mới rút điện thoại định xem thì bỗng thấy bên cạnh gọi tên .

“Phương Trầm?”

Người cuối cùng đột ngột gọi tên như thế là Trần Phóng. Phương Trầm bỗng linh cảm chẳng lành. Cậu khựng hai giây mới đầu qua, thấy bên cạnh là một đàn ông mặc áo khoác gió màu đen, đang với ánh mắt phức tạp, xen lẫn cả sự kinh ngạc.

Trong đầu Phương Trầm diễn một cuộc "bão não" dữ dội. Cuối cùng, cũng tìm thấy trong ký ức của nguyên chủ.

Đó chính là cả của nhà họ Phương.

Lần đầu tiên gặp cái gọi là nhà, Phương Trầm bỗng thấy căng thẳng vô cùng. khi ngước mắt thấy Ăn cái gì? Ăn ở ?? Danh từ là động từ hả!!

Sith xách một góc cà vạt, lật chú cừu nhỏ , ấn xuống giường: “Dùng tư thế em thích nhất nhé, ?”

Phương Trầm kinh hãi: “Dựa bảo cái là em thích nhất?”

Không căn cứ thì đừng bừa nhé!

Sith thế mà nghiêm túc phân tích cho : “Vốn dĩ tưởng em thích mặt đối mặt, nhưng đó phát hiện, mỗi từ phía như thế , em đều ‘’ nhanh hơn.”

Phương Trầm hận thể ngất xỉu luôn cho . Thật sự là chịu đủ mấy ông nước ngoài năng huỵch toẹt !!

Vùi mặt trong chăn, mắt Phương Trầm đỏ hoe. Lúc mới sực nhớ mấy thông tin mạng, bảo là đàn ông uống say thì căn bản "lên" nổi cơ mà.

Cậu đột ngột đầu , thấy ánh mắt đang chằm chằm đầy thâm ý. Cậu trợn tròn mắt: “Anh lừa em, căn bản say!!”

Hắn dỗ dành cho lệ: “Say thật mà, bảo bảo ngoan, lừa em làm gì.”

...

Chiếc cà vạt đắt đỏ , đầu tiên là trói cổ tay , đó dùng để bịt mắt .

Phương Trầm sợ nhất là bịt mắt. Bởi vì thấy gì nên giác quan đều trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết, chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng khiến run rẩy, huống chi là những việc làm...

Nước mắt vô thức thấm ướt cả chiếc cà vạt, thút thít, mang theo tiếng nức nở cầu xin.

Sith khàn giọng khẽ. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve gò má Phương Trầm: “Bảo bảo, cho em một lời khuyên, lúc em càng thì càng sướng.”

Phương Trầm sợ đến mức tức khắc dám phát tiếng nào nữa. Ôi... chú cừu nhỏ ngờ lòng thể hiểm độc đến thế!

Cậu cứ ngỡ bịt mắt bằng cà vạt là cực hạn , ngờ đàn ông còn thể ác liệt hơn, đem cà vạt trói chỗ đó. Chú cừu nhỏ uất ức đến đỏ cả mắt.

“Ngoan nào.” Hắn thốt những lời dối trá: “Làm nhiều quá cho sức khỏe .”

Sith hiển nhiên thích món quà sinh nhật , tận dụng triệt để công dụng của nó. Đến tận lúc chiếc cà vạt ướt sũng, mới lưu luyến rời mà tháo .

Giây cuối cùng khi lịm , trong đầu Phương Trầm chỉ nghĩ đúng một chuyện: Tại tặng cà vạt mà cuối cùng vẫn là ăn "thịt cừu nhỏ" hả!!! Quá đáng quá mà!

Lăn lộn cả đêm, Phương Trầm ngủ mãi đến trưa ngày hôm mới tỉnh. Cậu khó khăn mở mắt , còn kịp cử động, mới rên rỉ hai tiếng thì Sith ôm dậy, đưa một ly nước ấm đến tận miệng.

Phương Trầm nhấp hai ngụm, cảm thấy cổ họng dễ chịu hơn một chút mới đẩy tay , hậm hực : “Xong việc mới bày đặt ân cần!”

Lúc ở giường xin tha thiết tha như thế mà chẳng thấy mủi lòng chút nào!

Hắn nắm lấy tay , cúi đầu để một chuỗi dấu hôn ướt át trong lòng bàn tay, trầm thấp mới lên tiếng: “Bảo bảo xem, đeo chiếc cà vạt ?”

Cái gì? Cà vạt á?

Chú cừu nhỏ bắt thóp từ khóa, lập tức ngẩng phắt đầu lên, trợn tròn mắt, tỉnh cả ngủ. Cậu thấy để xứng với chiếc cà vạt, còn cố tình mặc một bộ đồ chính trang, veston giày da chỉnh tề như họp hội nghị quốc tế về.

Quan trọng nhất là, cổ đang thắt chiếc cà vạt mà tối qua còn buộc ở chỗ ...

“Anh ——” Phương Trầm nghẹn lời: “Sao thể đeo nó chứ?!”

Hắn nhíu mày: “Sao đeo? Đồ em tặng thì đương nhiên đeo .”

“Anh tháo xuống ngay !! Bẩn c.h.ế.t !!” Phương Trầm cuống cuồng định nhào tới giật nó xuống.

Hắn thản nhiên như , còn đưa tay chỉnh nút thắt: “Anh giặt , sạch lắm. Mắt của bảo bảo thật đấy, cà vạt lắm.”

Phương Trầm tối sầm mặt mày. Nghĩ đến chuyện tối qua chiếc cà vạt kinh qua bao nhiêu chuyện hoang đường, giờ thấy đeo nó chình ình cổ, chỉ thấy hổ đến mức độn thổ. Cứ hễ thấy nó là những hình ảnh tối qua hiện về mồn một.

Cậu rúc sâu trong chăn, kéo chăn che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt chớp chớp ngoài.

“Anh thấy hổ khi đeo nó ?” Anh hổ thẹn thì em cũng ngượng dám luôn !

Sith nghiêm túc đáp: “Có gì mà hổ? Em tặng , ngày nào cũng sẽ đeo.”

Ban ngày đeo, buổi tối dùng. Mười vạn đô hề phí phạm chút nào.

Chú cừu nhỏ tuyệt vọng nhắm mắt : “Anh ngoài , em chóng mặt.”

Sith buồn ghé gần, cúi dùng trán tựa trán : “Ngoan, dậy nào, ăn chút gì . Bữa sáng món bánh bao nhỏ em thích đấy, ăn lót bụng một chút.”

Phương Trầm hừ một tiếng: “Không đói, ăn.”

“Ăn một chút , đưa em chơi.”

“Thật ? Đi thế !!” Đôi mắt chú cừu nhỏ sáng rực lên.

“Công viên giải trí.” Sith thuận tay véo tai : “Chẳng em bảo ở nhà chán lắm .”

Phương Trầm lật đật bò dậy: “Tuyệt quá, em đồ đây!”

Lớn bằng ngần còn công viên giải trí bao giờ !! mà —— Phương Trầm , đ.á.n.h giá từ xuống khẽ nhíu mày: “Anh định mặc bộ thật đấy ?”

Sith khẽ ho một tiếng: “Không ?”

Phương Trầm nghiêm trọng hóa vấn đề: “Đương nhiên là ! Anh mặc thế khác gì giày da sân vận động ?”

“Được , để .” Sith chút tiếc nuối, đeo chiếc cà vạt Phương Trầm tặng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phao-hoi-o-truong-my-thuat-lai-thanh-nhan-vat-chinh-cua-mot-chuyen-tinh/chuong-39-chong-oi-lam-on.html.]

Vừa chơi, Phương Trầm hết cả đau lưng mỏi gối, một uống hết hai bát cháo. Cậu nhanh chóng chuẩn xong xuôi, khoác ba lô nhỏ chạy đến mặt Sith: “Chúng xuất phát thôi.”

Hắn suýt thì bật vì cái tính trẻ con của , gõ nhẹ trán một cái: “Muốn ngoài đến thế cơ .”

Phương Trầm gật đầu lia lịa: “Em sắp mọc nấm đến nơi .”

Cậu cúi đầu xỏ giày, lẩm bẩm một : “Em cứ tưởng cho em cửa cơ.”

Động tác của đàn ông khựng : “Em nhận ?”

Phương Trầm kinh ngạc ngẩng đầu: “Trông em giống đồ ngốc lắm ?”

Cậu bắt đầu đếm ngón tay: “Lúc mới dọn , em bảo siêu thị, bảo cần , trong nhà mua hộ , cần gì cứ bảo quản gia. Mấy ngày em bảo tìm Kiệt Minh chơi, bảo mấy ngày tới bão tuyết, cho em ngoài. Rồi em ăn hàng với , bảo đầu bếp trong nhà món gì cũng làm .”

“Rõ rành rành đấy còn gì, em ngoài.”

Sith sững tại chỗ, cảm giác m.á.u trong như đông cứng . Yết hầu lên xuống, dường như đang chờ đợi một bản án t.ử hình, ngay cả trận đấu đầu tiên cũng từng thấp thỏm bất an như thế. Hắn sợ chú cừu nhỏ ngẩng đầu lên sẽ là ánh mắt chán ghét hận thù, sợ sẽ những lời ruồng bỏ .

Hắn dám thêm một chữ nào nữa. Lần đầu tiên Sith thấy thở dồn dập như , cổ họng khô khốc, đôi môi mấp máy như gì đó.

Phương Trầm ngẩng đầu lên. Cậu trợn tròn mắt Sith, vẻ mặt gì quá gay gắt, chỉ giục : “Anh nhanh lên , em công viên muộn là xếp hàng lâu lắm.”

Sith hình một lát mới khàn giọng hỏi: “Em trách ?”

“Trách cái gì cơ?” Phương Trầm suy nghĩ một chút: “À, chuyện cho em ngoài hả? Cũng bình thường mà, thật em cũng thích ở nhà, chỉ là ở lâu quá thì bí bách thôi.”

Cậu dậy, bày vẻ mặt cụ non, vỗ vai Sith: “Em mà, đặc biệt đặc biệt thích em, một phút cũng rời xa em .”

Nói đến đây, mắt chú cừu nhỏ cong tít mắt: “Thế thì em đành bao dung thêm một chút .”

Không. Sith lạnh lùng nghĩ thầm. Cậu chẳng gì cả. Cậu những ý nghĩ u tối trong lòng , từng xây tường trang viên cao thêm gấp đôi, từng nhốt ở đây bên mãi mãi. Giống như con rồng thần đạt kho báu, nhất định giấu kỹ trong lòng, cho bất kỳ ai dòm ngó.

ngày hôm qua, khi thấy chú cừu nhỏ chơi đùa vui vẻ, những ý nghĩ u ám đó cứ như bong bóng chọc thủng từng cái một. Hắn chú cừu nhỏ của mãi mãi vui tươi như thế.

Hắn bước tới nắm lấy tay Phương Trầm, thấp giọng : “Cảm ơn bảo bảo.”

“Hai ngày nữa chúng Thụy Sĩ trượt tuyết nhé.”

“Được luôn, luôn!”

 

mới tuyết rơi, thời tiết lạnh thấu xương nhưng công viên giải trí vẫn đông . Phương Trầm vô cùng phấn khích, cái gì cũng thấy thú vị, đôi mắt xuể, cái đầu nhỏ cứ ngoắt bên bên .

Sith đổi vé lấy hai chiếc vòng tay về đeo tay cho : “Muốn chơi cái gì nào?”

Phương Trầm chỉ tay đại một cái: “Máy rơi tự do (nhảy lầu)!”

Cách một quãng xa vẫn thấy tiếng la hét thất thanh vọng , Sith nhíu mày: “Nguy hiểm lắm.”

Phương Trầm nghĩ: “Thế thì tàu lượn siêu tốc.”

Hắn lắc đầu: “Hôm nay lạnh lắm, một vòng về là dễ cảm lạnh lắm đấy.”

Chú cừu nhỏ mặt cảm xúc . Sith khựng , lập tức đổi giọng: “Được , em chơi gì cũng hết.”

Phương Trầm hừ một tiếng, kéo tay xếp hàng chơi tàu lượn. May là họ đến khá sớm nên quá đông, chẳng mấy chốc đến lượt. Lần đầu tiên chơi trò , Phương Trầm phấn khích đến mức nhảy cẫng lên, kéo Sith chạy lên xe. Trong lúc chờ nhân viên thắt dây an , trộm nắm tay : “Nếu sợ thì cứ hét to lên nhé, em sẽ giả vờ như thấy gì hết.”

Sith liếc một cái: “Ồ.”

“Anh đang căng thẳng lắm đúng ?” Cậu hỏi.

“Anh căng thẳng.”

“Thế lòng bàn tay nhiều mồ hôi thế ?”

“Đấy là mồ hôi của em đấy.”

“...” Phương Trầm thản nhiên buông tay : “Em cũng chẳng căng thẳng chút nào.”

.

“A a a a a a a a ——”

Tàu lượn chạy lên đỉnh cao nhất lao dốc điên cuồng, gió tạt ngược suýt thì thổi bay cái đầu nhỏ của Phương Trầm. Cậu gào thét loạn xạ, trở thành nguồn âm thanh "khủng bố" nhất trường.

Sau khi kết thúc một vòng, tàu lượn dừng , dây an tháo mà Phương Trầm vẫn im nhúc nhích. Cậu ngẩng đầu bằng ánh mắt tội nghiệp.

Sith lập tức hiểu ý, nén , vươn tay bế bổng lên. Phương Trầm ngay lập tức quàng lấy cổ , vùi mặt đó. Anh buồn vỗ vỗ lưng : “Khá khen cho bản lĩnh của em.”

Giọng Phương Trầm lý nhí: “Đáng sợ quá, em cảm giác tim sắp nhảy ngoài luôn .”

“Thế thì chơi mấy trò nữa, đổi sang cái gì nhẹ nhàng hơn .”

Sith sờ mặt , thấy lạnh: “Lạnh ? Chúng phòng nghỉ một lát, uống cái gì đó nóng cho ấm .”

Bị gió lạnh thổi cho một trận, cả Phương Trầm đúng là lạnh toát. Cậu gật đầu: “Đi thôi!”

Cậu thậm chí còn chẳng thèm xuống đất, cứ để mặc cho Sith bế như thế, thật sự là chân mềm nhũn vững nổi nữa .

Trong phòng nghỉ còn khá nhiều chỗ trống, Sith đặt xuống ghế, hỏi uống gì lên phía gọi đồ. Phương Trầm chống cằm, mới rút điện thoại định xem thì bỗng thấy bên cạnh gọi tên .

“Phương Trầm?”

Người cuối cùng đột ngột gọi tên như thế là Trần Phóng. Phương Trầm bỗng linh cảm chẳng lành. Cậu khựng hai giây mới đầu qua, thấy bên cạnh là một đàn ông mặc áo khoác gió màu đen, đang với ánh mắt phức tạp, xen lẫn cả sự kinh ngạc.

Trong đầu Phương Trầm diễn một cuộc "bão não" dữ dội. Cuối cùng, cũng tìm thấy trong ký ức của nguyên chủ.

Đó chính là cả của nhà họ Phương.

Lần đầu tiên gặp cái gọi là nhà, Phương Trầm bỗng thấy căng thẳng vô cùng. khi ngước mắt thấy Sith đang bưng ly nước tiến về phía từ đằng xa, mới khẽ thả lỏng tâm trí đôi chút. 

Cậu gọi "Anh", chỉ khách sáo chào một câu: "Hi, khéo thật đấy."

Phương Đình cau mày: "Sao em ở đây? Em bỏ học ?"

Phương Trầm cạn lời một hồi. "Bây giờ đang là kỳ nghỉ."

Trong lúc chuyện, Sith tới. Thấy chú cừu nhỏ đang trò chuyện với khác, còn là quen cũ, trong lòng đàn ông dâng lên một nỗi bất an và cảnh giác.

Anh bất động thanh sắc chắn mặt Phương Trầm, thản nhiên qua, giọng điệu tự nhiên: "Bảo bảo, đây là bạn em ?"

Nghe thấy cách xưng hô của Sith, Phương Đình kinh ngạc thôi.

Phương Trầm ậm ừ một tiếng: "Đây là quen cũ của em ở trong nước."

Đối diện với ánh mắt của Phương Đình, bỗng dưng nảy một ý định táo bạo. Nghĩ đến lúc Sith giả say gọi là "bà xã", hạ quyết tâm, trực tiếp mở miệng: "Đây là chồng em."

Dứt lời, gian xung quanh im phăng phắc như tờ.

"Em định về nước nữa, em sẽ sống luôn ở đây. Em sống , những chuyện em cũng nghĩ tới nữa. Cảm ơn lo học phí cho em, nếu tiện thì cho em xin tài khoản, em sẽ gửi trả tiền."

Nói một tràng xong, Phương Trầm thêm một giây nào, trực tiếp kéo Sith chạy biến, lúc cũng quên cầm theo ly đồ uống nóng bàn. Đồ uống trong công viên giải trí đắt lắm đấy, đừng lãng phí!

Ra khỏi phòng nghỉ, Phương Trầm mới khẽ thở phào một cái. Nói những lời đó, cắt đứt với quá khứ ?

Nghĩ đến đây, tâm trạng Phương Trầm vui vẻ hẳn lên, nâng ly nhấp một ngụm, mắt cong tít: "Oa, là ca cao nóng, ngon tuyệt!"

Người đàn ông bên cạnh chằm chằm, lời nào. Lúc Phương Trầm mới thấy , chớp mắt hỏi: "Sao thế ? Anh cũng uống ?"

Cậu định đưa ly qua, nhưng nắm chặt cổ tay. Đôi mắt thâm trầm của Sith xoáy , khàn giọng hỏi: "Vừa nãy em gọi là gì?"

Phương Trầm l.i.ế.m môi, lí nhí đáp: "Đừng để ý mấy cái đó mà, hôm qua chẳng gọi em thế còn gì, coi như hòa ..."

"Gọi nữa ." Anh gằn từng chữ một.

Phương Trầm ngây , quanh quất: "Ở đây á?"

"Vừa nãy ở bên trong chẳng cũng gọi ?" Sith từng bước tiến gần, cúi xuống : "Ngoan nào bảo bảo, gọi nữa ."

Vừa nãy là do nhất thời bốc đồng thôi, giờ gió thổi đầu là tỉnh táo ngay. Phương Trầm nhỏ giọng lầm bầm: "Vừa nãy là tình huống đặc biệt mà..."

Lời dứt thấy rũ mắt, lộ vẻ mặt cực kỳ thất vọng. Chú cừu nhỏ mềm lòng, vội vàng dỗ dành: "Về nhà... về nhà gọi ?"

Lúc mới ngước mắt lên, đưa tay đón lấy ly ca cao nóng Phương Trầm uống, đặt môi đúng dấu vết để mà nhấp một ngụm, thản nhiên như : "Đi thôi bảo bảo, tiếp theo chơi gì nào?"

Phương Trầm: "..." Anh diễn sâu quá đấy nhé.

Sau màn kịch nhỏ đó, Phương Trầm nhanh chóng quẳng Phương Đình đầu. Cậu theo bảng chỉ dẫn, ngón tay chỉ : "Nhà ma, ?"

Sith nhướng mày: "Em hỏi đấy ?" Kẻ sợ bóng tối, sợ ma là ai cơ chứ?

Chú cừu nhỏ nắm chặt nắm đấm: "Chỗ ít , ."

là ít thật, nhưng mà ma thì nhiều.

Lại một nữa tên "bác sĩ ma" đột nhiên lao làm cho sợ phát khiếp, chú cừu nhỏ nhảy tót lên , vùi đầu cổ thút thít, chẳng dám lấy một cái. Sith đỡ lấy m.ô.n.g , dỗ dành: "Bên cạnh lối thoát hiểm, luôn nhé?"

"Không thèm." Phương Trầm cố ngẩng đầu lên: "Ít nhất cũng chơi cho hết chứ, mất công đến ."

Sith bất đắc dĩ: "Thế để bế em ngoài nhé?"

Phương Trầm định bảo cần, nhưng đầu thấy hành lang tối thui, lông tơ dựng cả lên, vội gật đầu lia lịa: "Vâng ."

Khóe môi khẽ nhếch lên một nụ khó nhận , cảm thấy trò chơi đúng là cũng cái thú của nó.

Đến giữa chừng, vì lấy một tấm thẻ nhiệm vụ ở cao, Sith đành đặt xuống . Kết quả là , biến mất tiêu, bàn chỉ còn một chùm chìa khóa quang. Xem "bắt " .

Sith lắng tai , dường như thấy tiếng hét của chú cừu nhỏ nhà nên cũng yên tâm, chắc là dọa quá mức. Theo chỉ dẫn, bước nhanh về phía .

Trong căn phòng giam cuối hành lang, Phương Trầm đang ngoan ngoãn trốn góc. Chắc là do lúc tỏ quá nhát gan nên tên "ma" còn đang an ủi .

"Cậu chỉ cần ở đây đợi bạn trai đến cứu là ."

Chú cừu nhỏ gật đầu, phối hợp: "Em sẽ phát tiếng , đợi lát nữa tìm thấy em sẽ hù một trận." Phản bội cực nhanh.

Tên ma chắc cũng cạn lời, gãi gãi đầu bỏ . Phương Trầm bao lâu thì Sith tìm tới. Nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, lén lút di chuyển, đợi khi bước liền nhảy xổ hét lớn: "A a a ——"

Người đàn ông mặt cảm xúc . Chú cừu nhỏ sượng trân: "Không đáng sợ ạ?"

Anh đưa tay , một chùm chìa khóa xuất hiện mặt. Cậu chớp mắt.

"Em dũng cảm thế , xem cần cứu em nữa ."

"Cần chứ, cần chứ!" Phương Trầm vội vàng , hai tay nắm chặt song sắt, hận thể dán cả mặt đó: "Cứu em với, cứu em mà."

Sith vẫn im bất động. Phương Trầm nghiến răng, chắp tay bái lạy: "Chồng ơi, em xin đấy."

Cả cứng đờ, yết hầu lên xuống, động tác cực kỳ nhanh lẹ tra chìa khóa mở cửa, một tay kéo ấn chặt lòng.

Phương Trầm hoảng hốt: "Anh đừng làm càn nhé, ở đây camera đấy."

"Anh làm gì khác ." Hắn thấp giọng: "Chỉ ôm một chút thôi."

Phương Trầm chống cự, ngoan ngoãn để ôm. Một lát mới lí nhí: "Đừng làm em 'nhột' đấy nhé." Anh rũ mắt , chú cừu nhỏ lập tức im bặt.

Lúc khỏi nhà ma, cô nhân viên ở cửa tặng cho hai hai chiếc bờm tai quỷ. Phương Trầm lập tức đeo lên đầu, còn Sith thì nhất quyết chịu đeo.

Phương Trầm nài nỉ: "Đeo một chút mà, để chụp ảnh chung."

Sith nhíu mày: "Không đeo cũng chụp ."

Chú cừu nhỏ khựng , chớp chớp mắt: "Chồng ơi, mà."

Giây tiếp theo, đeo bờm lên: "Bảo bảo, đeo thế ?"

"..." À, đàn ông.

Hai đeo bờm đôi, Phương Trầm giơ điện thoại lên chụp một tấm, hài lòng gật đầu: "Góc của em mới nè. Em gửi tấm qua cho , mau đổi hình nền , tấm chụp em quá."

Sith cúi đầu điện thoại: "Xấu chỗ nào , rõ ràng là đáng yêu."

Phương Trầm ngẩng đầu lên, dỗ dành cho lệ: "Đổi mà chồng."

"Được, em hết."

Tay Phương Trầm khựng , ngẩng đầu tít mắt với : "Có thật là cái gì cũng em ?"

Sith "ừ" một tiếng. "Anh lúc nào em ?"

Lừa đảo! Lúc ở giường thấy !

Lần đầu tiên đến công viên giải trí, Phương Trầm chơi gần như hết tất cả các trò, mái tóc đen rối bù như một chú cún nhỏ lôi thôi. Giữa chừng thấy Phương Đình một nữa, cùng ai, nhưng tiến gần nữa, chỉ qua nhanh chóng rời mắt . Phương Trầm cảm thấy thế cũng , chẳng dính dáng gì đến những chuyện nữa. Cậu sống một cuộc đời mới của riêng .

Lúc khỏi công viên giải trí là buổi tối, Phương Trầm mua một ly sữa trân châu, uống, lúc ăn trân châu hai má cứ phồng lên nhai nhai cực kỳ chăm chú. Đi mấy bước, bắt đầu ăn vạ bảo mệt.

Hai chữ "Chồng ơi" còn kịp thốt , bế bổng lên. Phương Trầm đưa sữa cho : "Mời uống nè."

Sith hút một ngụm, quá ngọt, nhưng vẫn : "Ừ, ngon lắm. Cả ngày em ăn gì mấy, tối nay ăn gì?"

Trong nhà đầu bếp Hoa nên tiện, ăn gì là nấy. Phương Trầm tựa cằm lên vai , chậm rãi suy nghĩ: "Ừm... em ăn lẩu. Loại thật cay thật cay ." Nghĩ đến thôi mà nước miếng chực trào.

Sith vỗ vỗ m.ô.n.g : "Mấy ngày ăn thanh đạm thôi bảo bảo, hôm qua làm sưng ."

Phương Trầm uất hận nghiến răng. Tại ai hả!!!

nhưng khi về đến nhà, vẫn bảo đầu bếp chuẩn lẩu, điều là lẩu thanh đạm, làm Phương Trầm ăn mà mặt ỉu xìu. Tắm rửa xong, lao thẳng xuống giường, biến thành một "con cừu khô".

Sith dỗ dành: "Hai ngày nữa sẽ cho em ăn cay."

Chú cừu nhỏ im lặng vài giây, bỗng nhiên ngẩng đầu lên: "Em thấy thể thế mãi ."

Sith nhướng mày: "Sao cơ?"

"Về tần suất làm 'chuyện đó'. Mình làm một cách khoa học và hợp lý. Tốt nhất là nên một tần suất cố định."

Sith rũ mắt , đáp.

Chú cừu nhỏ mạnh dạn đề nghị: "Một tuần một thấy thế nào?"

Hắn , hỏi ngược : "Em thấy ?"

Cậu nghĩ cũng thấy , đang lúc lửa gần rơm mà. Cậu giơ ba ngón tay : "Ba ngày một ."

lời kịp , nắm lấy ngón tay : "Được, đồng ý, một ngày ba ."

Hả?? Cậu trợn tròn mắt: "Không mà!"

Làm làm làm, bộ định biến thành "thịt cừu viên" chắc! Thịt cừu viên đập tay o.O!

Phương Trầm chớp mắt, dùng chiêu cũ, ngọt ngào : "Chồng ơi ~~ Chẳng bảo cái gì cũng em ?"

Sith khẽ . Một tay nắm lấy đùi Phương Trầm, trượt dần xuống cho đến khi nắm lấy cổ chân mảnh khảnh.

"Bảo bảo, ở giường mà gọi như thế, sẽ coi như em đang quyến rũ đấy."

Tiểu kịch trường: Tiếp theo về chiếc máy (DV)

Một nọ, Sith vô tình thấy chiếc máy bỏ quên trong ngăn kéo. Anh tiện tay mở xem, hai video đầu là chú cừu nhỏ tự thử, ống kính dán sát mặt, chớp chớp mắt lầm bầm dùng . Sith sự đáng yêu đó làm cho rung động, ngờ trong nhà bảo bối thế .

Xem tiếp đến đoạn ghi hình ngày sinh nhật. Đầu video là cảnh giơ máy , mắt cong : "Sith, sinh nhật vui vẻ, đây là năm thứ ba em đón sinh nhật cùng , hy vọng còn năm thứ 30, thứ 300... thôi bỏ , thế thì thành lão yêu quái mất."

Sau một hồi rung lắc, ống kính cảnh phòng khách, chắc là giấu nó lên kệ. Sau đó, thấy bước , chú cừu nhỏ lén lấy chiếc bánh kem tự làm trông méo mó , còn tự học một đoạn nhảy, nhảy hát chúc mừng sinh nhật cho .

Anh thừa nhận hôm đó quá đà, nhưng thử hỏi, thấy chú cừu nhỏ mềm mại cứ cong m.ô.n.g uốn éo nhảy múa mặt, ai mà chịu cho nổi?

Video phát tiếp, hình ảnh chuyển sang cấp độ "cấm trẻ em", âm thanh cũng rõ mồn một làm yết hầu khô khốc. lúc Phương Trầm đẩy cửa bước , Sith theo bản năng giấu máy nhưng ấn nhầm nút, tiếng rên rỉ ái vang lên cực lớn khắp phòng.

Phương Trầm ngây , thể tin nổi : "Anh... thế mà lén xem phim nóng một ?"

Sith im lặng. Lần đầu tiên Phương Trầm thật sự nổi giận, lạnh mặt bước tới, một lời đưa tay . Sith khựng một lát đưa chiếc máy từ phía .

Rất nhanh đó, cả hai đều rơi im lặng.

Phương Trầm đỏ mặt. Ồ, tự xem phim đóng . Thế thì .

Loading...