Pháo Hôi Ở Trường Mỹ Thuật, Lại Thành Nhân Vật Chính Của Một Chuyện Tình - Chương 38: Anh Ăn Đây Nhé

Cập nhật lúc: 2026-02-22 04:22:55
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đám Joy đây cũng từng đến vài , nhưng luôn cảm thấy trang viên quá nghiêm trang và trịnh trọng, nên chẳng bao giờ mở tiệc nổi.

Lần bước , Joy Coco lao tới vồ vập. Anh ôm chặt lấy nó: "Ây cha, Coco dạo vẻ béo lên nhỉ."

Quản gia Tyndall bước tới, mỉm lịch sự: "Quý khách cứ đưa áo khoác cho ạ."

Vừa dứt lời, Phương Trầm từ lầu chạy "bạch bạch bạch" xuống: "Các đến !"

Trước đây, mỗi đến đây, nhóm Joy đều cảm thấy chút áp lực. Ở nơi , dù là quản gia hầu, năng đều nhẹ nhàng thưa gửi, từng ai chạy nhảy lớn tiếng như thế.

Cậu giống như một ngọn lửa nhỏ, xông thẳng một bức tranh cổ mặc trầm mặc.

Mấy ngày nay Phương Trầm sắp chán đến phát điên , vất vả lắm mới đến chơi, vui sướng chạy một mạch từ phòng ngủ xuống.

Mấy ngày nay khỏi cửa, dường như càng trắng hơn, đôi má phúng phính thêm chút thịt. Khoác bộ đồ mặc nhà màu xanh lam, trông giống như một viên trân châu nhỏ trắng trẻo và lung linh.

Joy , ngẩn vài giây mới hồn, gãi đầu : "Tớ suýt thì nhận đấy."

Hả? Phương Trầm sờ mặt: "Em béo lên ạ?"

Cậu ngay mà!! Ngày nào cũng ăn ngủ, ngủ ăn. Sith nuôi sắp thành heo con đến nơi !

Joy vội lắc đầu: "Không , là khí chất đổi."

Một giọng nam lạnh lùng vang lên từ phía : "Cậu mà cũng hiểu về khí chất cơ ?"

Sith từ lầu xuống, vươn tay véo tai Phương Trầm một cái: "Chạy cái gì, ngã thì ."

"Không ngã ."

Cậu còn làm mẫu, nhảy phóc từ hai bậc thang cuối xuống đất, khiến Sith giận buồn .

Joy đối diện mà lòng đầy phức tạp. Không ngờ thủ đoạn của Sith lợi hại thế . Mới đó mà hai dọn về sống chung .

"Được ." Sith lên tiếng: "Lên lầu ."

Phòng khách tầng hai rộng, lúc nãy Phương Trầm còn đang đây chơi Lego. Cậu ngượng ngùng : "Tớ các đến sớm thế, đợi quản gia dọn dẹp một chút nhé."

Nói đoạn, mắt sáng rực hỏi: "Muốn ăn kem ? Đầu bếp tự làm đấy, ngon lắm luôn."

Sith nể mặt mà vạch trần : "Là chính em ăn thì ."

Hai ngày , Phương Trầm lén lẻn bếp ăn một lúc năm sáu cái kem mà dám với Sith. Kết quả buổi tối đau dày, mặt cắt còn giọt máu, lăn lộn khắp giường làm Sith sợ c.h.ế.t. Đến lúc bác sĩ tới kiểm tra mới chịu khai thật, làm nhịn mà mắng cho một trận.

Hắn bảo quản gia mang kem lên cho mỗi một phần, trừ Phương Trầm.

Chú cừu nhỏ thèm thuồng chịu nổi, cạnh Sith mà mắt cứ dán chặt ly kem của . Mỗi đầu , giả vờ như chuyện gì, mặt chỗ khác: "Em ăn ."

Sith khẽ, nhưng đúng là chẳng để cho lấy một miếng, ăn sạch sành sanh, làm chú cừu nhỏ tức đến nổ phổi.

Sau khi ăn nhẹ, Joy đề nghị: "Bảo họ bố trí chỗ , xe tớ mấy cái loa mới mua, chất âm cực đỉnh, tối nay quẩy một trận."

Sith nhíu mày: "Đừng làm quá ——"

"Được đấy, đấy!" Phương Trầm gật đầu tán thành: "Em còn gọi cả Kiệt Minh với Burr nữa, cùng chung vui cho náo nhiệt."

Sith đành nuốt ngược những lời định trong.

Thế là cả hội bắt tay việc, nhóm Joy xuống lầu khuân đồ, còn Phương Trầm hào hứng lên lầu quần áo. Sith cũng theo .

Kể từ khi Phương Trầm dọn về đây, phòng để đồ Sith lấp đầy. Hắn dường như nghiện việc mua quần áo cho . Ngày nào cũng các nhãn hàng mang đồ tới, thậm chí cả nhà thiết kế đến tận nhà đo đạc.

Phương Trầm cạn lời, mắng Sith đang chơi trò "nuôi cừu ảo".

Cậu lom khom tìm trong tủ, cuối cùng lôi một bộ đồng phục màu xám: "Bộ thế nào? Em nhớ lúc họ đưa tới hai bộ, cũng một bộ y hệt, chúng mặc đôi ."

Sith cúi đầu hôn : "Được."

"Mau đồ !" Phương Trầm đẩy : "Hôm nay sinh nhật mà, đừng lề mề nữa."

"Không vội." Hắn c.ắ.n nhẹ vành tai : "Bảo bảo, em định tặng quà gì cho thế?"

Phương Trầm né tránh: "Đợi đến tối sẽ ."

Sith nhướng mày: "Buổi tối?"

Phương Trầm nhấn mạnh: "Em là đợi đến tối khi cắt bánh kem, chứ giường!!"

Sith trầm thấp: "Được."

Nói là "" nhưng vẫn chịu , cứ thế ép tường phòng đồ mà hôn lấy hôn để. Mỗi khi nới lỏng một chút, chú cừu nhỏ lẩm bẩm: "Anh đừng ——"

Hắn chẳng nhảm, tiếp tục hôn xuống. Cứ mỗi tha cho một giây, tranh thủ thốt từng từ:

"Ở đây ——"

"Hôn em ——"

"Có đấy ——"

Trông chẳng khác gì con cừu bông, cứ nhấn một cái là phát tiếng. Sith làm cho bật , rốt cuộc cũng tha cho . Môi Phương Trầm hôn đến đỏ mọng, trợn tròn mắt .

Yết hầu lên xuống, đưa tay che mắt , khàn giọng: "Đừng như thế, làm em đấy."

"..."

Cậu chớp mắt, hàng mi mềm mại cọ lòng bàn tay , mang theo cảm giác ngứa ngáy nhồn nhột.

Phương Trầm chân thành lên tiếng: "Sith, khám thử xem, em thấy 'sung' quá mức đấy. Chẳng đàn ông qua tuổi 25 là coi như 60 ? Sao vẫn cứ như 18 thế?"

Sith lớn, buông tay đắm đuối: "Em yên tâm, đến lúc 60 cũng vẫn sẽ như 18 thôi."

Phương Trầm sợ đến mức vội vàng đưa tay che m.ô.n.g : "Thôi đừng..."

Không thể để m.ô.n.g nghỉ ngơi một chút ?

Trước khi xuống lầu, Phương Trầm soi gương nữa. May mà môi sưng quá mức, chỉ đỏ, chắc là ai .

Dưới nhà, nhóm Joy cơ bản thu xếp xong. Quản gia đang chuẩn lò nướng ở ngoài sân để trưa cả hội cùng ăn BBQ.

Phương Trầm ở trong nhà sắp mốc , lập tức đội mũ lao ngay sân. Cậu cùng các đầu bếp xiên thịt, một miếng bò, một miếng dứa, một miếng cà chua bi, trông như đang chơi trò xếp hình .

lúc đó Kiệt Minh và nhóm bạn cũng tới. Được quản gia dẫn , Kiệt Minh kinh ngạc đến mức khép nổi miệng. Vừa thấy Phương Trầm, nắm chặt lấy tay bạn : "Trời đất, Trầm ơi, là cảnh cứ như đang đóng phim truyền hình hả?"

Phương Trầm ghé sát tai thì thầm: "Lần đầu tớ tới đây cũng thấy y hệt đấy."

" !" Kiệt Minh lôi một thứ trong túi : "Đồ nhờ tớ mua đây. Trời ạ, đắt kinh khủng, lúc quẹt thẻ mà tay tớ run cầm cập."

Phương Trầm vội lén lút nhận lấy: "Cảm ơn nhé!"

"Mà dạo bận gì , tự mua?" Kiệt Minh thuận miệng hỏi.

Cậu nhỏ giọng: "Nếu tớ ngoài, chắc chắn sẽ đòi cùng, thế thì còn gì là bất ngờ nữa."

Kiệt Minh nhún vai: "Cũng đúng. thấy Sith quản chặt quá , cứ như rời một phút là ."

Phương Trầm gật đầu như gà mổ thóc: "Anh bám lắm."

Kiệt Minh định thêm gì đó nhưng nhóm Joy tới nên đành im lặng.

"Trầm, tự tay xiên thịt ? Thế thì lát nữa tớ ăn thêm vài xiên mới ." Joy làm điệu bộ cường điệu.

"OK, ăn bao nhiêu cũng hết."

Phương Trầm lau tay, định mang món quà lên lầu cất . Thấy Kiệt Minh quen nhóm Joy sợ ngại, Phương Trầm định rủ Kiệt Minh cùng. Kết quả Kiệt Minh xua tay lia lịa: "Trầm, cứ làm việc của , tớ ở đây giúp họ một tay."

Nói xong còn nháy mắt với Phương Trầm. Cậu hiểu ngay. Xem ở đây "mục tiêu mới" của Kiệt Minh .

Cậu cầm đồ lén lút lên lầu. Sith đang điện thoại ở phòng khách, nhân lúc chú ý, như một con chuột nhỏ lẻn nhanh lên phòng ngủ, giấu món quà ngăn kéo.

Chiếc hộp quà tinh xảo nhét vội ngăn kéo thì đầu thấy Sith ở cửa.

Chú cừu nhỏ kinh hãi: "Chẳng đang điện thoại ?"

Hắn nhướng mày: "Thấy em là theo ngay. Sao thế, giấu cái gì đấy?"

Cậu vội vàng dậy đẩy ngoài: "Không , thôi, thôi."

Sith xoay ôm chặt lấy . Hắn thừa sức đoán đó là quà Phương Trầm chuẩn cho , nhưng cũng đến mức mất hứng đến mức vạch trần ngay lúc .

Chú cừu nhỏ lộ, để dỗ đàn ông xuống lầu, còn chủ động hôn lên cằm một cái, kết quả túm cổ tay bế bổng lên hôn lấy hôn để.

Sith thì thầm: "Coi như là tiền lãi."

Phương Trầm thở hổn hển, hôn đến choáng váng: "Cái gì cơ..."

"Buổi tối... tính lãi."

Hả? Đêm nay là ăn bánh kem, chứ ăn "thịt cừu nhỏ" mà!!

...

Tốc độ của Kiệt Minh đúng là nhanh thật. Khi Phương Trầm trở sân, bắt nhịp với hội câu lạc bộ, đang cùng gọt trái cây náo nhiệt. Thịt nướng cũng chín, quản gia Tyndall mời bàn.

Vì tửu lượng của Phương Trầm quá kém nên đầu bếp đặc biệt ủ rượu trái cây cho , độ cồn cực thấp. Đôi khi khi ngủ Phương Trầm còn uống cả một ly lớn mà sáng dậy hề đau đầu. Chỉ điều dám uống nữa, vì phát hiện nào uống xong, Sith cũng "hành" dữ hơn. Đó còn là vấn đề đau đầu nữa, mà là đau .

hôm nay là sinh nhật Sith, nhiều khách khứa, Phương Trầm vui vẻ quyết định uống thêm hai ly.

"Chúc mừng sinh nhật!!"

"Happy birthday!"

Cạn sạch một ly rượu trái cây, đôi má Phương Trầm đỏ ửng, nhưng đôi mắt sáng lấp lánh. Sith bên cạnh, thấy dáng vẻ của thì lòng nhũn như nước. Hắn đưa tay chạm phần tóc mái trán , thấp giọng hỏi: "Vui thế ?"

Cứ như hôm nay là sinh nhật của chính . Phương Trầm gật đầu lia lịa, mắt cong thành hình vầng trăng khuyết: "Hôm nay nhiều đến quá! Náo nhiệt thật đấy!"

Kể từ khi dọn đến trang viên ở, Phương Trầm còn bước chân khỏi cửa nữa. Tuy rằng phòng ốc nhiều, sân vườn cũng đủ rộng, nhưng mỗi ngày chuyện với chỉ Sith. Đám quản gia nhận chỉ thị của mà dường như đều cố ý tránh mặt Phương Trầm, hiếm khi thấy bóng dáng họ.

Nghe , ý trong mắt đàn ông nhạt đôi chút, thản nhiên hỏi: “Em thích ở nhà với ?”

Phương Trầm bưng ly nước, nhíu mày suy nghĩ kỹ hồi lâu: “Cũng , nhưng mà cũng thể lúc nào cũng chỉ hai đứa chứ.”

Cánh môi Sith khẽ động đậy, định gì đó nhưng cuối cùng chọn im lặng.

Có Kiệt Minh và Joy ở đây, khí bàn ăn náo nhiệt vô cùng. Đặc biệt là khi Joy kể chuyện Phương Trầm và Sith quen trong buổi tiệc khai giảng năm , Kiệt Minh suýt chút nữa là nhảy dựng lên, oang oang: “Trời ạ Trầm ơi, thế chẳng tớ chính là bà mai của hai !!”

“Mau, tớ uống với hai một ly!”

Phương Trầm hì hì: “Được thôi!”

Sith cũng phối hợp dậy, cả ba cùng chạm cốc. Kiệt Minh còn ồn ào đòi hai uống rượu giao bôi. Phương Trầm trêu đến đỏ cả mặt, cứ cảm giác kỳ lạ như thể đang ở hiện trường đám cưới ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phao-hoi-o-truong-my-thuat-lai-thanh-nhan-vat-chinh-cua-mot-chuyen-tinh/chuong-38-anh-an-day-nhe.html.]

Cậu chút lúng túng Sith, nhếch môi, trực tiếp đưa tay . Phương Trầm đành phối hợp vòng tay qua, một cánh tay cường tráng và một cánh tay mảnh khảnh cứ thế quấn quýt lấy . Vì tư thế mà hai ghé sát , đều đổ dồn mắt họ. Phương Trầm đỏ bừng mặt, làm một uống cạn sạch chén rượu. Ngược , Sith cứ thong dong, nhấm nháp từng ngụm nhỏ, khiến Phương Trầm chỉ còn giữ nguyên tư thế đó chờ .

Vất vả lắm mới đợi Sith uống xong, hai xuống, mặt Phương Trầm đỏ bừng như gấc chín.

Kiệt Minh tò mò chọc chọc : “Sao vẫn dễ thẹn thùng thế, chẳng hai ‘làm’ ?”

Phương Trầm nghiến răng: “Im miệng ngay!”

...

Sau bữa trưa, tự động chia thành mấy nhóm nhỏ. Người đ.á.n.h bài, kẻ chơi game, hồ bơi. Sith chẳng cả, chỉ sofa vẫy vẫy tay gọi Phương Trầm.

Chú cừu nhỏ ngoan ngoãn chạy : “Anh chơi với họ ?”

Sith khẽ lắc đầu, hỏi ngược : “Em thích ở bên cạnh em ?”

“Đâu , thế.” Chú cừu nhỏ ngẩng đầu, nghiêm túc : “Hôm nay là sinh nhật mà, em thấy vẻ vui .”

Người đàn ông kéo lòng, cúi đầu vùi cổ hít một thật sâu, giọng điệu trầm xuống: “Hôm nay em cứ mải chơi với họ, chẳng thèm lấy một cái.”

Phương Trầm ngẩn : “Ơ?”

“Hết Joy đến Kiệt Minh.”

họ là khách mà.” Phương Trầm sức đẩy đầu , bày bộ mặt nghiêm nghị: “Anh còn khó dỗ hơn cả Coco đấy!”

Sith khẽ : “Được , chơi .”

“Thế đây một thì gì vui chứ.” Phương Trầm nghĩ ngợi: “Dù Kiệt Minh cũng chơi game với họ , dạy em đ.á.n.h Snooker (bida lỗ) , hai hôm em xem video thấy đ.á.n.h ngầu lắm!”

Cậu vốn luôn như , hứng thú nhất thời, cứ thấy cái gì học thử cho . Sith yêu c.h.ế.t cái vẻ của , hy vọng chú cừu nhỏ của mãi mãi ỷ , mãi mãi cần đến .

.

Phương Trầm tay cầm cơ bida, làm theo cách Sith dạy, khom lưng xuống, động tác bày cực kỳ nghiêm túc: “Như vầy ?”

Người đàn ông cạnh , bàn tay to lớn trượt dọc theo sống lưng xuống, giúp điều chỉnh tư thế từng chút một, cho đến khi chạm mông. Hôm nay Phương Trầm mặc quần tây, tư thế làm m.ô.n.g cong lên, lớp vải căng đến tròn trịa.

Sith nhịn , bàn tay to lớn phủ lên bóp nhẹ một cái.

Chân mày Phương Trầm giật giật, nghiến răng: “Này vị huấn luyện viên , mời đừng quấy rầy học viên.”

“Xin em.” Người đàn ông sai nhận ngay: “Lần sẽ thế nữa.”

Miệng thì nhưng chẳng thấy rút tay về.

Phương Trầm nghiến răng lặp nữa: “Buông tay .”

Lúc mới chịu buông tay, nhưng nhanh đó, cả cơ thể áp sát lên. Anh gần như ôm trọn chú cừu nhỏ từ phía , tay cầm tay dạy : “Phải như thế , đừng rung rinh, giữ cho vững, đó, một gậy lỗ.”

Đến câu cuối cùng, Sith ghé sát tai Phương Trầm, nóng phả khiến môi gần như dính chặt lên đó.

Đầu óc chú cừu nhỏ bỗng trống rỗng.

Lỗ? Lỗ gì cơ? Lỗ của ai??

Cánh môi Phương Trầm máy động, nhỏ giọng mắng: “Anh đừng mấy thứ lung tung nữa ?”

“Anh chỉ đang dạy em thôi mà.” Sith nghiêm túc đáp: “Là em đang suy nghĩ vẩn vơ đấy chứ.”

Vành tai chú cừu nhỏ đỏ ửng. Còn chẳng tại ngày nào cũng nhồi nhét đầu đủ thứ lành mạnh !

Anh ở phía nhẹ nhàng đẩy khuỷu tay một cái, Phương Trầm theo đà đẩy cơ, quả cầu lăn tót lỗ. Người đàn ông khẽ bên tai : “Xem kìa, đơn giản mà, bảo bảo làm lắm, giỏi thật đấy.”

Phương Trầm cảm thấy mặt nóng ran, giường Sith cũng thích dỗ dành kiểu . Bảo bảo giỏi quá, nuốt hết ... đại loại như thế.

“Anh đừng nữa.” Chú cừu nhỏ đỏ mặt: “Im miệng .”

Một buổi dạy Snooker đàng hoàng mà qua tay thành "đồi trụy" thế !

Đánh cầu một lúc, chú cừu nhỏ cảm thấy đau lưng chịu nổi, dứt khoát vứt cơ sang một bên, ăn vạ sofa bắt Sith massage cho .

Người đàn ông lời xuống một bên, bóp eo cho . Lực tay vặn khiến chú cừu nhỏ thoải mái thở hắt . Cậu nghiêng đầu, đàn ông đang mang vẻ mặt nghiêm túc , nhịn hỏi: “Anh ở đây từ nhỏ ? Chỉ và bố thôi ? Có buồn chán lắm ?”

Giọng Sith hờ hững: “Thực tế thì phần lớn thời gian chỉ thôi, bố bận rộn kinh doanh, hiếm khi về nhà.”

Phương Trầm chép miệng. Căn nhà lớn thế mà chỉ Sith, chẳng đáng sợ lắm .

Cậu chân thành : “Anh câu ? Nếu thể cho em thật nhiều thật nhiều tình yêu, thì hãy cho em thật nhiều thật nhiều tiền.”

Sith dừng động tác, đắm đuối.

Phương Trầm an ủi : “Cho nên cũng lỗ nha, em còn t.h.ả.m hơn nhiều, hồi nhỏ tình yêu tiền. Nguyện vọng lớn nhất của em lúc đó là một phòng ngủ riêng cho thôi đấy.” (Vì bé mập ở cùng phòng nghiến răng khi ngủ).

Người đàn ông mặt cảm xúc đáp: “Thế thì xin em, nguyện vọng của em bây giờ cũng thực hiện .”

Đừng hòng mơ đến chuyện ở riêng với .

Phương Trầm cạn lời. Chẳng bảo nước ngoài lãng mạn lắm ? Sao trong đầu Sith chỉ chuyện đó thế nhỉ.

Sith khẽ . Anh quỳ một gối bên cạnh sofa, hôn lên má Phương Trầm: “Bảo bảo, tiền và tình yêu đều đủ, em cứ việc lấy từ chỗ .”

Phương Trầm khi uống rượu thường dễ buồn ngủ, ngáp một cái, nhắm mắt , lầm bầm: “Biết , tiên cứ chuyển khoản cho em 50 đô để xem thực lực thế nào .”

Cậu cứ thế mơ màng ngủ , thấy ánh mắt thâm trầm của đàn ông đang dừng . Hồi lâu , mới khẽ thở dài, động tác cực kỳ nhẹ nhàng bế lên, về phía phòng ngủ.

.

Phương Trầm ngủ một giấc thật dài, lúc tỉnh dậy thì trời tối mịt. Cậu ngẩn một lát nhanh chóng bật dậy, xỏ giày chạy xuống lầu. Bên tối đen như mực, ngay cả đèn cũng bật. Phương Trầm lòng bồn chồn, nghĩ bụng ngủ quên , bánh kem cắt ? Khách khứa về hết ? Sith ? Sao gọi dậy?

Vừa đến lối xuống cầu thang thì thấy tiếng “bùm” một tiếng, pháo giấy nổ tung đỉnh đầu. Trong nháy mắt, tất cả đèn đều bật sáng rực rỡ. Phương Trầm ngây tại chỗ, nhóm Kiệt Minh đang hùa chạy .

Nhóm Joy cũng ngẩn ngơ: “Sao là Sith?”

Vừa dứt lời, đàn ông từ một phía bước , thấy cảnh thì nhướng mày: “Hóa lừa xuống hầm lấy rượu là vì cái ?”

Phương Trầm đầu , đầu còn dính đầy pháo giấy, tội nghiệp lên tiếng: “Xin nhé, bất ngờ của hỏng mất .”

Sith khẽ, vươn tay gỡ pháo giấy đầu xuống: “Anh với em thì khác gì , tỉnh ngủ ?”

Phương Trầm “” một tiếng, nhịn nhỏ giọng lầm bầm: “Sao gọi em dậy.”

“Ngủ thêm một lúc cũng , vẫn cắt bánh kem mà.”

Phương Trầm chẳng thèm chấp , chạy xuống cùng nhóm Kiệt Minh bày biện chén đĩa. Kiệt Minh lặng lẽ ghé tai thì thầm: “Cậu ngủ lâu thật đấy, tớ còn tưởng Sith làm cho ngất xỉu luôn chứ.”

Phương Trầm mặt cảm xúc : “Tớ sắp mấy lời của làm cho ngất xỉu đây .”

Kiệt Minh hì hì.

Bánh kem là do Joy đặt, mới mang tới, cao tận năm tầng. Tầng cùng là bánh kem dâu tây mà Phương Trầm thích nhất, mà thèm thuồng.

“Mau cắt bánh kem !” Cậu đưa d.a.o cho Sith, ánh mắt mong chờ. Cắt xong là ăn .

Sith một cái, bỗng nhiên nắm lấy cổ tay Phương Trầm, kéo lòng .

Phương Trầm giật : “Anh làm gì thế, đừng để d.a.o đ.â.m trúng .”

“Em làm cùng .” Sith ôm trọn lòng, nắm lấy cổ tay , nhẹ nhàng nhắm chiếc bánh cắt xuống.

Phương Trầm tựa lưng lồng n.g.ự.c , mắt cong : “Sinh nhật vui vẻ nhé Sith, em hy vọng ngày nào cũng vui vẻ.”

Người đàn ông cúi đầu hôn lên vành tai : “Chắc chắn . Chỉ cần em ở bên cạnh .”

Buổi tối đều uống quá chén, chỉ Phương Trầm là uống nên phụ trách đưa từng xe của tài xế riêng. Kiệt Minh nắm tay Phương Trầm, lè nhè: “Nghe tớ... nhất định ... bôi dầu... m.ô.n.g mịn... thích vị dâu... tớ link nè...”

Phương Trầm dùng sức nhét xe, “rầm” một tiếng đóng cửa .

Vất vả lắm mới tiễn hết , trở thì thấy Sith đang sofa, chằm chằm. Hôm nay cũng uống ít, Phương Trầm thấy cũng chút say .

Chú cừu nhỏ đưa tay quơ quơ mặt : “Biết em là ai ?”

Anh chộp lấy tay : “Bà xã.”

“...” Mặt chú cừu nhỏ đỏ bừng, vội rút tay : “Anh đừng gọi bậy.”

Sith rũ mắt xuống, trông vẻ buồn bã lắm. Phương Trầm buồn , nhớ đầu cùng bar, còn khoác lác là bao giờ say. Cậu nhẹ nhàng vỗ vai : “Về phòng với em , em quà cho .”

Mắt sáng rực lên trong nháy mắt, ngoan ngoãn dậy: “Được.”

Phương Trầm mới bước hai bước thì thấy cả hẫng , bế bổng lên. Cậu hoảng hốt: “Ơ , bế em nữa !!”

Anh thấp giọng: “Cho nhanh.”

Phương Trầm nhịn : “Gấp gáp đến thế cơ .”

Sith đắm đuối: “Ừ.”

Về đến phòng, Phương Trầm đá chân đòi xuống, chạy nhanh đến ngăn kéo lấy hộp quà . Cậu nâng hộp quà đưa cho , miệng còn tự lồng tiếng nhạc: “Tèn tén ten ~~”

“Mở xem thích ?”

Sith cúi đầu mở hộp, bên trong là một chiếc cà vạt màu xám đen, họa tiết chìm cổ điển, trông cực kỳ sang trọng và quý phái.

“Thế nào! Anh mấy sự kiện trang trọng, chắc chắn là dùng đến .” Đây là món quà đắt nhất mà Phương Trầm từng mua trong đời đấy. Dù tiền mua quà cũng là từ tiền Sith chuyển cho đó. mà kệ chứ, "mỡ nó rán nó" thôi mà!

“Thích lắm, cực kỳ thích, cảm ơn bảo bảo.” Anh thấp giọng .

“Phải vui lên đấy nha.” Phương Trầm ghé gần, kiễng chân hôn lên cằm : “Họ là bạn bè, còn mới là yêu, em phân biệt rõ mà.”

Sith “ừ” một tiếng, bất thình lình bế đặt lên giường, lấy chiếc cà vạt : “Bảo bảo giúp thử hiệu quả .”

Hả??? Phương Trầm lúng túng: “Em thắt cà vạt .”

“Để dạy em.” Sith thầm thì: “Đưa tay đây nào.”

Phương Trầm chớp mắt, ngoan ngoãn đưa tay .

Giây tiếp theo, chiếc cà vạt quấn chặt lấy cổ tay .

?? Có gì đó sai sai !!

Người đàn ông rũ mắt : “Quả nhiên xinh .”

Chú cừu nhỏ vùng vẫy: “Không , uống nhiều quá ? Đây là cà vạt mà!!”

“Ừ, say .”

Hắn thản nhiên thừa nhận. Hắn giơ tay véo véo tai Phương Trầm: “Bảo bảo, em , em trông đặc biệt giống một miếng bánh kem dâu tây đấy.”

Hả? Sith mỉm : “Anh ăn sạch em.”

Loading...