Pháo Hôi Ở Trường Mỹ Thuật, Lại Thành Nhân Vật Chính Của Một Chuyện Tình - Chương 37: Vậy Là Em Cũng Có Nơi Để Về Rồi
Cập nhật lúc: 2026-02-22 04:21:48
Lượt xem: 96
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bệnh mấy ngày là miệng lưỡi nhạt nhẽo bấy nhiêu ngày. Sith rõ ràng là nước ngoài mà cứ thích học mấy kiểu dưỡng sinh Trung Hoa, thậm chí còn học nấu cháo t.h.u.ố.c cho Phương Trầm ăn, khiến thèm hamburger đến mức chỉ trốn ngoài đ.á.n.h chén một bữa.
Hôm nay buổi thi cuối cùng cũng kết thúc. Kỳ nghỉ rốt cuộc cũng đến !
Cơn cảm cúm của Phương Trầm cũng khỏi hẳn, nhưng vẫn đàn ông bọc kín như một cục bông tuyết, đầu đội mũ dày sụ, cổ quấn khăn đỏ, chỉ chừa đúng đôi mắt ở bên ngoài.
Ra khỏi phòng thi, Sith đưa thẳng về ký túc xá để dọn dẹp một ít đồ đạc cần thiết. Vốn dĩ định lên cùng nhưng Phương Trầm chịu: "Không bao nhiêu đồ , em tự dọn mà, ở lầu đợi em ."
Cậu còn xách thêm hai túi lớn đồ ăn vặt để mang cho bạn cùng phòng.
Lúc về đến phòng, bạn cùng phòng cũng đang ở đó: "Trầm, lâu lắm thấy về."
"Ừm! Kỳ nghỉ tớ dọn ngoài ở." Phương Trầm đưa đồ sang: "Quà cho ."
"Oa! Cảm ơn nhé! Mà định dọn thế?"
Phương Trầm khựng , nhỏ giọng: "Đến chỗ bạn trai tớ ở."
Bạn cùng phòng chớp mắt: "Cậu yêu !"
Phương Trầm khẽ gật đầu.
Bạn cùng phòng vội hỏi tới tấp: "Có cái mập mờ ?"
là hỏi trúng tim đen.
"... Phải."
"Wow!!" Mắt bạn cùng phòng sáng rực: "Anh là ai thế, trường ?"
"Anh ... đúng, cũng là trường ." Phương Trầm đáp qua loa vội : "Tớ thu xếp quần áo đây, yên tâm, khi nào khai giảng tớ sẽ về ở."
Bạn cùng phòng hì hì vẫy tay: "Sống chung ngọt ngào nhé!"
Phương Trầm: "..."
Vào phòng mở tủ quần áo , bên trong là đồ của nguyên chủ. Sith vốn cho về lấy vì dù cũng mua đồ mới , nhưng Phương Trầm vốn quen sống tiết kiệm nên lãng phí. Cậu tùy tiện gom vài món bỏ vali mở ngăn kéo tìm kiếm thêm.
Lúc , bạn cùng phòng gõ cửa. Phương Trầm mở cửa thấy bạn đưa tới một chiếc hộp: "Cảm ơn đồ ăn vặt của nhé! Này, quà tặng , coi như chúc mừng thoát ế!"
Phương Trầm theo bản năng nhận lấy: "Cảm ơn... mà đây là cái gì thế?"
"Trước đây tớ mua cho tớ, nhưng dùng đến, yên tâm, hàng mới tinh luôn." Bạn cùng phòng nháy mắt với một cái đầy ẩn ý.
Nghe , Phương Trầm càng thêm tò mò, định mở xem thì điện thoại của Sith gọi tới.
"Bảo bảo, xong em? Có cần lên đón ?"
"Xong xong , em xuống ngay đây."
Phương Trầm vẫy tay chào bạn, tiện tay nhét chiếc hộp vali xách đồ xuống lầu.
Bạn cùng phòng theo lắc đầu. Bị quản chặt thế , giường chắc chắn là "ăn sạch sành sanh" còn mẩu xương nào .
Xách vali xuống , Sith chờ sẵn ở cửa xe, tiện tay đón lấy vali một tay ôm lấy Phương Trầm: "Muốn ăn gì ? Lái xe về đó mất hai ba tiếng đấy."
Phương Trầm lắc đầu: "Em vẫn đói."
"Anh mua ít bánh ngọt, em ăn tạm xe nhé."
"Dạ!"
Cất hành lý xong, hai vòng qua đón Coco. Chú ch.ó nhỏ lâu ngày xe nên phấn khích nhảy nhót loạn xạ, Phương Trầm ôm xuể, cuối cùng nhờ một ánh mắt của Sith mới khiến nó chịu yên.
Thấy con ch.ó ngoan ngoãn hẳn , Phương Trầm buồn rầu: "Sao nó chỉ lời mỗi thế? Rõ ràng em đối với nó hơn mà."
Sith liếc một cái, bật : "Trong một nhà, một quản nó là đủ ."
Câu cứ như là gia đình ba . Phương Trầm chẳng thèm chấp , cúi đầu chọc chọc cái đầu nhỏ của Coco.
Hôm nay cho mày ăn vặt nữa!
Lúc mới xuất phát, cả cả ch.ó đều hừng hực khí thế, mở cửa sổ xe cho gió lùa thổi đầu đầu ch.ó rối tung như tổ quạ. chỉ hưng phấn mười phút, cả hai bắt đầu lăn ngủ khì khì. Phương Trầm tựa đầu cửa kính, còn Coco thì gọn trong lòng , thở của và ch.ó nhịp nhàng y hệt .
Sith nghiêng đầu, ánh mắt dừng họ, khóe môi khẽ cong lên.
Quãng đường ngắn, Phương Trầm cứ ngủ tỉnh, tỉnh ăn. Đến sập tối, rốt cuộc cũng tới nơi.
Dừng xe, Sith nhẹ nhàng vỗ vỗ : "Bảo bảo, dậy em."
Cậu mơ màng mở mắt: "Đến... đến nơi ?"
"Ừ."
Thấy dáng vẻ mềm mại của , Sith thấy ngứa ngáy trong lòng. Anh định ghé sát hôn một cái thì giữa chừng đột nhiên mọc một cái đầu ch.ó kêu "gâu gâu" hai tiếng. Anh lạnh mặt cái con ch.ó điều .
Phương Trầm chẳng buồn để ý đến cuộc chiến của hai bọn họ, đầu ngoài trợn tròn mắt, há hốc miệng: "Sith... sống ở lâu đài ?"
Anh khẽ, hôn một cái lên má : "Cũng đến mức khoa trương thế ."
Đây mà gọi là khoa trương ...
Phương Trầm ngơ ngẩn ngoài. Tuy tuyết đang rơi nhưng bộ cây xanh trong trang viên trông vẫn tràn đầy sức sống như mùa xuân . Ở giữa một đài phun nước hình bướm tuyệt , sâu bên trong là những bức điêu khắc hình thù kỳ lạ, và một tòa lâu đài sừng sững hiện ngay mắt.
"Nhà bốn mùa đều là xuân ?"
"Đồ giả cả đấy." Sith giải thích, "Mẹ là theo chủ nghĩa lãng mạn, bà nơi sống luôn hoa nở quanh năm. Dù giờ bà ở đây nhưng quản gia vẫn giữ thói quen cũ, chuẩn cây cỏ và hoa giả mùa đông."
Phương Trầm dám tưởng tượng, cả một vùng rộng lớn thế thì tốn bao nhiêu tiền cơ chứ.
"Đừng ngẩn nữa, đói ? Bữa tối chuẩn xong cả ."
"À, !"
Phương Trầm rốt cuộc cũng hồn, ôm Coco xuống xe. Vừa xuống xe càng choáng ngợp. Trước mặt là một hàng ăn mặc đồng phục chỉnh tề, đồng thanh : "Chào buổi tối, thưa ."
Phương Trầm giật suýt thì nhảy dựng lên.
Sith nắm lấy tay , dùng ngón cái khẽ vuốt ve lòng bàn tay mới dẫn trong.
Anh giới thiệu với : "Đây là Tyndall, quản gia ở đây. Sau việc gì em cứ tìm ông ."
Quản gia Tyndall mỉm : "Thưa nhỏ, yêu cầu gì xin cứ dặn dò."
Phương Trầm quen gọi như , đáp lễ vội vàng ghé tai thì thầm với Sith: "Sao họ gọi là thế? Anh rốt cuộc là bao nhiêu tuổi ?"
Sith bất đắc dĩ nhếch môi: "Đó là quy tắc ở đây. Bố còn ở trang viên nữa nên trở thành chủ nhân, họ đương nhiên gọi như ."
"Làm em hú vía." Phương Trầm nhỏ giọng, "Em tìm già quá ."
Sith: "..."
là thỉnh thoảng buổi tối làm " quá" thì cũng thể trách . Thực sự là cái miệng của Phương Trầm quá sức "đòn" mà.
Đi trong, tầng một chính là phòng ăn. Thấy vẫn còn ôm Coco, Sith chút vui: "Để nó xuống , ở đây chuồng chó, sẽ chăm sóc nó."
Hả?
Phương Trầm cảm thấy thật khó mà hòa nhập với cuộc sống nhà giàu . Hắn chẳng thèm hai lời, cướp lấy con ch.ó đưa cho quản gia cạnh: "Đi rửa tay ăn cơm thôi."
Phương Trầm ngó lên bàn ăn, ngạc nhiên reo lên: "Oa, là đồ Trung Quốc!"
"Anh thuê hai đầu bếp chuyên món Trung về đấy. Em tưởng tay nghề đây của là tự nhiên mà ?"
Phương Trầm kiễng chân hôn cái "chụt" cằm Sith một cái: "Yêu nhất!"
Nói xong liền lạch bạch chạy biến bếp. Để Sith ngẩn ngơ đó.
Bữa tối ăn no căng rốn, nếu vì cái bụng chứa nổi nữa thì chắc Phương Trầm chẳng chịu rời bàn.
Sith nhàn nhạt hỏi: "Thế hóa bình thường em khen nấu ngon đều là dối ?"
Phương Trầm trợn tròn mắt, vẻ mặt vô tội: "Làm thể chứ!!"
Cậu dùng ngón tay ước lượng một chút: “Đương nhiên , còn một chút gian để tiến bộ nữa, cách giữa và đầu bếp chỉ còn bấy nhiêu đây thôi nè!”
Sith buồn bực, vươn tay nắm chặt lấy tay thiếu niên, kéo gần môi hôn nhẹ.
“Đi xem phòng ngủ của chúng nào.”
Chú cừu nhỏ khựng một chút. Hay là cứ gọi thẳng là hang sói luôn cho .
Phòng ngủ ở tầng ba. Cả tầng ba ngoài một gian thư phòng thì bộ gian đều là phòng ngủ chính, thể tưởng tượng nó rộng đến mức nào, Phương Trầm bước ngây .
Cái giường nhất thiết làm to thế ? Phương Trầm ngơ ngác , cảm giác thể đá bóng đó luôn cũng .
Sith ôm lấy từ phía , cúi đầu hôn lên tai : “Nếu em thích, ở phòng bên cạnh còn lắp một cái giường nước, buổi tối chúng thể thử một chút.”
Chú cừu nhỏ vội vàng lắc đầu như trống bỏi: “Không , con em tương đối bảo thủ, thích thử mấy thứ mới mẻ .”
Sith nhướng mày: “Cho nên em vẫn thích tư thế mặt đối mặt giường hơn đúng ? nào ôm em, em cũng kêu to lắm mà.”
Đủ đấy!!! Tại nước ngoài luôn thể mặt biến sắc mà mấy lời cơ chứ!
Phương Trầm đầu , chỉ vành tai lộ ngoài là đỏ bừng lên như một trái dâu tây, Sith nhịn cúi đầu dùng môi chạm nhẹ đó.
Giọng thiếu niên nhẹ mảnh, như mang theo một chút run rẩy: “Anh đừng, nhột.”
Cậu vùng vẫy một chút để né tránh: “Em quần áo đây, nãy ăn nhiều quá, em dẫn Coco vườn chơi.”
Sith “ừ” một tiếng: “Mặc nhiều , cùng em.”
Kể từ Phương Trầm dạo với ch.ó nhiễm lạnh dẫn đến cảm cúm, mỗi cửa, đàn ông đều bọc kín mít như một con gấu. Phương Trầm vụng về di chuyển như một chú gấu nhỏ, trái , Coco thì vui vẻ hơn nhiều, nó nhanh chóng thích nghi với môi trường mới và chạy nhảy tung tăng.
Sith chậm rãi phía cùng Phương Trầm.
Anh nắm lấy tay , mười ngón tay đan chặt. Mỗi nắm tay Phương Trầm, đều siết chặt, cứ như chỉ cần nới lỏng một chút là chú cừu nhỏ sẽ chạy mất .
“Đừng căng thẳng, đừng quá gò bó.” Sith thấp giọng , “Nơi là nhà của , cũng chính là nhà của em, ?”
Chú cừu nhỏ ngẩng đầu , ngẩn một chút mới chậm rãi gật đầu. Cậu mỉm dịu dàng, nghiêng đầu dựa nhẹ vai Sith: “Vậy là em cũng nhà .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phao-hoi-o-truong-my-thuat-lai-thanh-nhan-vat-chinh-cua-mot-chuyen-tinh/chuong-37-vay-la-em-cung-co-noi-de-ve-roi.html.]
Ở trang viên năm sáu ngày, Phương Trầm dần quen với cuộc sống chút xa hoa , chỉ là phòng ốc quá nhiều, đôi khi chính cũng lạc đường.
Ví dụ như lúc . Đi qua hai đoạn cầu thang, xung quanh đều là những căn phòng giống hệt khiến đầu óc cuồng. Cậu chỉ còn cách gọi điện cho Sith để đến "cứu" .
Đứng im một chỗ chờ cũng khá mệt, Phương Trầm tùy tiện đẩy cửa một căn phòng . Trông nó giống như một thư phòng, trần nhà cao ngất, một mặt tường phủ kín những đầu sách ngoại văn mà hiểu.
Phương Trầm dạo quanh một vòng, cho đến khi thấy một khung ảnh đặt kệ cuối cùng. Đó là ảnh chụp chung của gia đình ba họ từ nhiều năm . Nhìn diện mạo của Sith bây giờ cũng thể tưởng tượng gen của bố thế nào, càng là một mỹ nhân tiêu chuẩn, ảnh thôi cũng thấy chẳng kém gì minh tinh điện ảnh. Ở giữa là một thiếu niên choai choai, trông như học sinh trung học.
Phương Trầm kỹ, nhịn mà bật . Sao Sith lúc nhỏ cũng bày vẻ mặt khó ở thế nhỉ, chụp ảnh mà chẳng thèm , đúng là một Kim Mao lạnh lùng.
Phía vang lên tiếng bước chân, Phương Trầm đầu thấy Sith bước , cong mắt vẫy vẫy tấm ảnh trong tay với : “Lúc nhỏ trai thật đấy.”
Sith nhướng mày: “Thế trai bây giờ trai hơn?”
Phương Trầm cạn lời: “Anh còn tự ghen với chính ?”
Người đàn ông khẽ, tiến gần bế bổng Phương Trầm lên, đỡ lấy m.ô.n.g đặt lên bàn làm việc. Vừa mới đặt xuống, Phương Trầm định nhảy xuống nhưng đôi tay chống hai bên chặn lối thoát.
“Không chạy, tự em xem, chọn ai?”
Chọn ai cái gì mà chọn... Phương Trầm liếc thiếu niên tóc vàng mặt lạnh trong ảnh, chẳng hiểu tim đập nhanh hơn một chút.
Người đàn ông ghé sát , môi gần như chạm cánh môi : “Em tại học quyền ?”
Trong những gia đình quý tộc như nhà , học kinh tế tài chính dường như mới là lựa chọn tối ưu nhất.
“Lúc học thích đ.á.n.h đấm, bố mới bảo thôi thì cho học quyền , phát tiết bớt tinh lực ngoài thì tính tình sẽ bớt nóng nảy hơn.”
Sith nhẹ nhàng chạm khóe môi Phương Trầm: “Bảo bảo, nếu lúc đó gặp em, sẽ dễ chuyện như bây giờ .”
Phương Trầm mím môi, vô thức nuốt nước miếng một cái.
“Nói bảo bảo, em thích ai hơn?”
Dưới giọng điệu đầy mê hoặc của đàn ông, tim Phương Trầm đập loạn nhịp, cứ như ngay lập tức kéo khung cảnh đó .
Trong một con hẻm nhỏ chật hẹp, thiếu niên với mái tóc vàng nổi bật, khoác cặp sách một bên vai, đôi lông mày tràn đầy vẻ hung hăng, bạo liệt. Phương Trầm sợ hãi né tránh nhưng nắm chặt cổ tay ép tường. Đôi mắt màu xám xanh lạnh lùng chằm chằm : “Trầm, em chạy cái gì?”
Hắn ghé sát , mắt thấy sắp hôn tới nơi, nhưng Phương Trầm như cảm nhận điều gì đó, đột ngột nghiêng đầu. Ở đầu con hẻm, một đàn ông mặc áo khoác gió màu đen đang đó, ngược sáng, lạnh lùng hai . Ánh mắt cứ như đang bắt quả tang tình ngoại tình .
Giống hệt như lúc ...
“Cho nên, bảo bảo chọn đúng ?”
Giọng lạnh nhạt của đàn ông vang lên khiến Phương Trầm sực tỉnh, trợn mắt: “Không, ——”
Chọn cái gì mà chọn chứ! Suýt chút nữa Sith dắt mũi ! Họ vốn dĩ là cùng một mà!
đàn ông cho cơ hội biện minh nữa, một nụ hôn mãnh liệt ập xuống. Sith dường như thật sự mang theo chút giận dỗi, nỡ làm đau yêu nên chỉ trừng phạt trong cuộc ân ái thô bạo .
Phương Trầm cảm thấy lưỡi như sắp tê dại đến nơi, quấn quýt xoay vần đủ kiểu, cánh môi mút đến đau rát, nước miếng gần như giữ .
Không hôn bao lâu, đàn ông đột ngột nắm chặt hai cổ tay bằng một tay, ôm eo lật , ấn tấm lưng mảnh dẻ xuống mặt bàn thư pháp.
Lúc chú cừu nhỏ mới nhận gì đó , hoảng loạn lên tiếng: “Đừng ở đây mà, Sith.”
“Ở đây thì ?” Người đàn ông khom lưng, ghé sát tai : “Bảo bảo, em chọn chỗ đấy, đây chính là thư phòng cũ của . Lúc còn học, thường xuyên thành bài vở chính chiếc bàn .”
Cái gì cơ —— Phương Trầm trợn tròn mắt.
Trong phút chốc, dường như thấy thiếu niên tóc vàng đang bên cạnh, tay cầm chiếc bút máy, nghiêng đầu, lạnh lùng về phía .
Nhìn làm.
Một ảo tưởng như khiến Phương Trầm nhịn mà run rẩy nhẹ, vùng da lộ ngoài gần như biến thành màu hồng phấn.
Sith thấy , Phương Trầm cuốn khung cảnh đó, thấp một tiếng, lời càng thêm ác liệt: “Thích thì cứ để như nhé? Nhìn bảo bảo hôn đến sưng cả môi, bảo bảo nhịn mà thè cái lưỡi nhỏ , còn ——”
Nói nửa chừng, nhếch môi, vươn tay trực tiếp kéo tung quần áo của Phương Trầm.
Cúc áo bung , vải vóc rơi xuống sàn. Trong nháy mắt, mắt Phương Trầm đỏ hoe, dường như thấy thiếu niên tóc vàng nghiêng đầu, môi mấp máy một khẩu hình với .
—— 【Thật xinh .】
Đừng... đừng mà.
Phương Trầm vùng vẫy nhưng cả sớm mềm nhũn còn sức lực, đàn ông dễ dàng đè , bàn tay to lớn trượt dọc theo sống lưng nhẵn mịn xuống .
Anh vội vàng thưởng thức chú cừu nhỏ thơm ngon , trong những lúc thế , sự kích thích về mặt tâm lý dường như vượt xa sinh lý. Đuôi mắt Phương Trầm đỏ ửng, nước mắt lã chã rơi.
Bàn tay to lớn của đàn ông siết chặt eo , mỗi động tác đều thong thả, ung dung, cứ như cố ý làm cho "cái " tồn tại cho rõ hơn một chút.
Chuyện bàn đây từng , nhưng ý nghĩa của chiếc bàn làm việc chút khác biệt. Đây là nơi Sith từng học tập, chỉ cần nghĩ đến vị trí hiện tại của thể là chỗ ngày xưa Sith sách, lách, mà đang...
Thứ đưa là ngón tay, nhưng Sith cố ý thấp giọng hỏi: “Bảo bảo, bút máy nhét nhỉ?”
Cái gì?! Phương Trầm sợ đến mức nước mắt giàn giụa, vùng vẫy trốn về phía , miệng lầm bầm: “Không .”
Bút máy, chiếc bút máy từng dùng, thể nhét đó cơ chứ!
...
Cho đến khi kiệt sức và đàn ông bế lên, mặt Phương Trầm đẫm lệ. Anh buồn xót xa hôn lên chóp mũi : “Sao thế, vẫn thoát vai ?”
Phương Trầm sụt sịt mũi, đột nhiên vùi đầu n.g.ự.c , há miệng c.ắ.n một cái thật mạnh.
Người đàn ông nhướng mày, hề nhúc nhích, cứ giữ nguyên tư thế bế chú cừu nhỏ chờ phát tiết xong. Bị c.ắ.n một cái rõ đau, cơ n.g.ự.c hiện lên một dấu răng rõ mệt.
Sith giận mà còn khẽ, dỗ dành : “Bảo bảo c.ắ.n bên một cái nữa , cho nó đối xứng.”
Phương Trầm hầm hừ: “Anh quá đáng lắm!”
“Thật ?” Sith nheo mắt, trêu chọc: “Em thích bảo bảo, nãy rõ ràng em kêu to lắm mà.”
Trong nháy mắt, mặt Phương Trầm đỏ như trái cà chua, nhào tới định bịt miệng Sith : “Anh im ngay !”
Thoát khỏi cơn kích thích , Phương Trầm tỉnh táo , nhớ đến dáng vẻ của lúc nãy, thấy hổ thẹn thấy tức tối. Cậu c.ắ.n môi, nhỏ giọng hỏi: “Có khi nào bên ngoài thấy ?”
Sith khẽ, cúi đầu hôn thêm cái nữa: “Làm gì ai .”
Quần áo xé hỏng, thư phòng phòng tắm, Phương Trầm chỉ còn cách quấn chặt chiếc áo khoác của , để bế khỏi phòng.
Ban đầu còn vùi mặt n.g.ự.c vì sợ ngoài thấy, nhưng một đoạn mới phát hiện quản gia và đều ở đây, hành lang vắng tanh một bóng . Lúc chú cừu nhỏ mới thở phào nhẹ nhõm.
Sith bế phòng tắm. Phòng tắm của phòng chính rộng, bồn tắm làm bằng đá cẩm thạch đen, thiếu niên trắng đến lóa mắt. Sự tương phản cực hạn khiến tâm trí mới bình lặng của Sith bắt đầu rạo rực.
Ở bên lâu như , chỉ cần một ánh mắt của là Phương Trầm đang ý đồ . Cậu cảnh giác : “Anh ngoài , em tự tắm .”
Sith nhún vai: “Anh giúp em chọn viên sủi bồn tắm, em mùi gì?”
Phương Trầm thấy tiếc vì đống xà phòng thơm của vẫn để ở căn hộ mang theo. Cậu ngâm sâu trong nước, chỉ để lộ mỗi cái đầu: “Gì cũng .”
Sith tùy tay ném một viên sủi bảy sắc cầu vồng . Phương Trầm sa sầm mặt, lặp nữa: “Anh ngoài !”
Người đàn ông khẽ, gì thêm, thật sự ngoài. Chú cừu nhỏ thở phào, nhắm mắt thong thả ngâm bồn. Ôi... đau lưng quá!
Phương Trầm cứ ngâm bồn là quên thời gian, nào cũng là Sith căn giờ cho , thậm chí suýt ngủ quên luôn trong bồn tắm. Lần đó giận đến mức bế xong là đ.á.n.h m.ô.n.g hai cái thật đau. Chú cừu nhỏ hổ giận nhưng vì sai nên cuối cùng chỉ thể hậm hực c.ắ.n n.g.ự.c một cái. Có vẻ như vị trí trở thành "khúc xương" chuyên dụng để gặm mỗi khi dỗi.
Bước khỏi phòng tắm, Phương Trầm nóng làm cho choáng váng, quấn khăn tắm phòng ngủ thì thấy Sith đang gọi điện thoại. Giọng hờ hững: “Không tụ tập , với Phương Trầm đang ở nhà...”
Nghe thấy tên , chú cừu nhỏ tò mò ghé gần: “Chuyện gì thế ?”
Sith thuận tay xoa xoa mái tóc , nhíu mày: “Chưa sấy khô .”
Cậu để tâm, lắc lắc đầu: “Lát là khô ngay mà.”
Có lẽ thấy tiếng Phương Trầm nên Joy ở đầu dây bên gào thét t.h.ả.m thiết: “Trầm! Có Trầm đó ! Tớ chuyện với !”
Phương Trầm kiễng chân ghé sát điện thoại, nhiệt tình đáp: “Hello Joy, đây!”
Sith còn cách nào khác, chỉ đành đưa điện thoại qua.
Phương Trầm đón lấy, hào hứng : "Cậu tìm tớ việc gì thế?"
"Trầm! Hai ngày nữa là sinh nhật Sith , bọn tớ định đến nhà quậy một trận, nhưng chịu, bảo là tận hưởng thế giới hai với thôi!"
Nghe đến câu cuối cùng, mặt Phương Trầm đỏ lên. Cậu ngước Sith một cái mới phồng má : "Đừng , các cứ đến chơi , sinh nhật thì đông mới vui chứ."
Từ từ ?! Sinh nhật??? Sinh nhật ai cơ???
Phương Trầm đột ngột ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt đang mỉm của đàn ông.
Sau khi cúp máy, Phương Trầm nghiến răng một cái, lao thẳng về phía . Theo bản năng, vươn tay đỡ lấy, thế là cả treo lủng lẳng Sith.
Cậu hậm hực : "Sinh nhật bảo em?"
Chú cừu nhỏ bắt đầu trò " ăn cướp la làng".
Hắn khẽ , cúi đầu hôn : "Anh để ý mấy chuyện lắm. Ở bên em, ngày nào cũng thấy vui vẻ như sinh nhật ."
Phương Trầm ôm cổ : "Không giống mà! Anh gì thì cứ ! Đừng ngại!"
"Hào phóng thế cơ ." Sith nhướng mày: "Vậy đây."
Phương Trầm nhanh tay bịt miệng một bước.
"Ừm... Không đòi em nhé."
Chú cừu nhỏ cạn kiệt ! Đến một giọt sữa dê cũng chẳng nặn nổi nữa !
Tiểu kịch trường:
Phương Trầm thấy mạng mua máy phim (DV) để ghi cuộc sống, thế là cũng đua đòi mua một cái.
Vào ngày sinh nhật Sith, âm thầm mở máy đặt kệ sách, định ghi cảnh chúc mừng sinh nhật để làm kỷ niệm .
Chỉ là cảnh tượng ngày hôm đó vô cùng hỗn loạn.
Bánh kem ăn sạch bách, nhưng là ăn cùng với "thịt cừu nhỏ".
Máy cũng chẳng xem nổi, vì thứ ghi là kỷ niệm, mà là "phim nóng".