Pháo Hôi Ở Trường Mỹ Thuật, Lại Thành Nhân Vật Chính Của Một Chuyện Tình - Chương 15: Ôm Mãi Không Chịu Buông!

Cập nhật lúc: 2026-02-20 07:44:14
Lượt xem: 163

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mãi đến gần sáng Phương Trầm mới ngủ, đ.á.n.h một giấc đến tận lúc mặt trời lên cao. Đang ngủ say sưa thì tiếng đập cửa bên ngoài làm tỉnh giấc. Cậu xỏ dép lê, dụi mắt mở cửa.

Người bên ngoài là Sith. Hôm nay mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen, bên là quần thể thao cùng màu. Những đường cơ bắp săn chắc bao bọc lớp vải, nhưng điểm gây áp lực nhất chính là cánh tay để trần với những đường gân xanh uốn lượn từ cẳng tay lên, từng khối cơ bắp nổi rõ mồn một.

Ánh mắt thiếu niên vô thức dán chặt đó.

Mỗi Sith bế đều chỉ dùng một tay. Lúc dùng lực, gân xanh sẽ nổi lên rõ hơn, cơ bắp sẽ căng mạnh hơn ?

Nhận thấy ánh mắt của Phương Trầm, đàn ông khẽ nhếch môi, nhanh chóng dùng tông giọng bình thản : "Sắp trưa , em đói ?"

Đã trưa á? Phương Trầm ngơ ngác chớp mắt: "Đói... cũng bình thường ạ."

Sith tự nhiên vươn tay vuốt lọn tóc rối đang vểnh lên của thiếu niên: "Tôi đợi em, đ.á.n.h răng rửa mặt ăn chút gì đó."

Phương Trầm ngây ngốc "Vâng" một tiếng. Trở phòng, bộ não trì trệ của phản ứng mất vài giây mặt bỗng nóng bừng lên. Sao đây nhận ... "mê trai" thế nhỉ, hình như luôn đặc biệt chú ý đến cơ thể của Sith.

Biết Sith đang đợi bên ngoài, Phương Trầm thao tác nhanh, vơ đại một bộ đồ vội vàng vệ sinh cá nhân chạy ngoài.

Mở cửa nữa, thấy đàn ông châm một điếu t.h.u.ố.c từ lúc nào, khói trắng lảng bảng. ngay khi thấy Phương Trầm , lập tức dập t.h.u.ố.c ngay. Thấy Phương Trầm chạy vội vàng đến mức cúc áo cũng cài xong, vươn tay, tự nhiên cài cúc áo cho .

Vì hành động mà hai xích gần , Phương Trầm dường như vẫn còn ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá vương . Cậu khẽ ngước mắt, từ góc độ chỉ thấy yết hầu nhô của , lên nữa là đường xương hàm sắc sảo. Sith mang vẻ Âu Mỹ điển hình, đôi lông mày sâu, mái tóc vàng khi vuốt ngược sẽ rủ xuống một chút, trông vài phần lạnh lùng và bất cần.

Trông vẻ dữ, nhưng hình như bao giờ thấy nổi giận mặt .

Cài xong cúc áo nhưng thiếu niên vẫn đang thẫn thờ, Sith thấp giọng hỏi: "Em đang nghĩ gì thế?"

Phương Trầm giật tỉnh , đối diện với đôi mắt xanh xám của , não bộ kịp suy nghĩ thốt : "Anh..."

Sith nhướng mày đầy hứng thú: "Tôi? Nghĩ gì về ?"

Phương Trầm nhận , hận thể c.ắ.n đứt đầu lưỡi , vội vàng đổi giọng: "Em đang nghĩ... thích hút t.h.u.ố.c lắm ạ?"

Sith ngẩn một chút đáp ngay: "Không , chỉ là thỉnh thoảng thôi. Em ngửi thấy mùi ? Xin nhé."

Phương Trầm xua tay: "Không ạ, em chỉ hỏi đại thôi. Có lúc phiền lòng mới hút t.h.u.ố.c ?" Cậu tưởng đang tâm trạng .

Sith thiếu niên bằng ánh mắt lạ lùng, như : "Không phiền lòng."

"Hả?"

"Em sẽ . Được , thôi."

Sith nghiện thuốc, nhưng thể phủ nhận rằng khi những ý niệm sâu kín trong lòng bắt đầu rục rịch, nicotine là thứ giúp áp chế chúng . Nó giúp thể nhẫn nhịn thêm một chút, lâu thêm một chút nữa.

Ngoài Phương Trầm , đều ăn sáng xong. tầm giờ gọi là bữa trưa thì đúng hơn. Bàn gỗ bên ngoài trải khăn lanh nhã nhặn, góc bàn lọ hoa dại xinh xắn. Trên bàn bày những đĩa bánh pancake việt quất mới làm xong còn nóng hổi, mật ong rưới lên trông cực kỳ bắt mắt. Cạnh đó là ly sữa nóng thơm phức.

Ngược , Sith chỉ đối diện uống một ly cà phê đen đặc. Phương Trầm nhận thấy mấy , đàn ông ăn uống bên ngoài khắc chế. Cậu xúc một miếng bánh bỏ miệng, giọng chút hàm hồ: "Anh ăn chế độ dinh dưỡng riêng ạ?"

Sith gật đầu.

Phương Trầm thương cảm hỏi: "Thế thấy đói ?"

Đôi môi thiếu niên hồng nhuận, vì dính mật ong nên trông mọng mướt vô cùng, khi chuyện lấp ló thấy cả đầu lưỡi hồng phấn bên trong. Yết hầu đàn ông khẽ chuyển động, gật đầu cái nữa.

"Tội nghiệp quá ..."

Phương Trầm thực sự đói, đ.á.n.h chén sạch sành sanh đĩa bánh và uống hết cả ly sữa. Xoa xoa cái bụng căng, thỏa mãn : "Tiếp theo chúng ? Đi tìm bọn họ ạ?"

Sith lắc đầu: "Mặc kệ họ , chỉ hai chúng thôi."

Anh bảo bác Bor tìm một bộ đồ yếm bảo hộ cho Phương Trầm , dẫn vườn hái việt quất. Phương Trầm xách một cái xô thiếc nhỏ, theo Sith dáng, khí thế bừng bừng. đến nơi thì ngây , vườn việt quất mà rộng thế .

"Tất cả chỗ đều là của ạ?" Phương Trầm kinh ngạc: "Một ăn hết nhiều việt quất thế ?"

Sith bật : "Tất nhiên là , thường sẽ đóng gói sỉ để gửi ."

Phương Trầm gật gật đầu, làm theo lời Sith dạy, hái từng quả việt quất ném xô. Tiếng "lộp bộp" vang lên vui tai. Hái gần nửa xô, Phương Trầm mới khẽ xoa eo định nghỉ một chút thì Sith ngăn .

"Mệt thì về thôi, vốn dĩ đưa em đến đây chơi là chính, chứ trông mong em hái bao nhiêu."

Phương Trầm giơ nửa thùng việt quất lên, vui vẻ : “Về em thể làm mứt việt quất, chờ làm xong nếm thử xem nhé!”

Người đàn ông khẽ nhếch môi: “Được.”

Làm việc một lát cả hai đều thấy nóng, Phương Trầm tháo găng tay, đang định theo chân Sith ngoài thì bỗng nhiên thoáng thấy bên cạnh một con nhện lớn đang treo lơ lửng. Khoảng cách quá gần, thậm chí còn rõ cả những hoa văn sặc sỡ nó.

Đầu óc thiếu niên trống rỗng trong hai giây, đột nhiên “a” lên một tiếng, trực tiếp lao thẳng về phía đàn ông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phao-hoi-o-truong-my-thuat-lai-thanh-nhan-vat-chinh-cua-mot-chuyen-tinh/chuong-15-om-mai-khong-chiu-buong.html.]

Sith thấy tiếng động liền đầu , kịp phản ứng thấy thiếu niên nhảy dựng lên, nhào thẳng lòng .

Cừu nhỏ tự dẫn xác lòng!

Nam nhân theo bản năng dang rộng hai tay, ôm chặt lấy .

Nhận trong lòng đang run rẩy, Sith hạ thấp giọng, dịu dàng hỏi: “Làm ? Em thấy gì ?”

Phương Trầm giống như một con bạch tuộc bám chặt lấy , chôn c.h.ặ.t đ.ầ.u hõm cổ đàn ông. Cậu dám mở mắt, thầm hy vọng đó chỉ là ảo giác của .

“Một con nhện, nó màu sặc sỡ và to lắm.” Giọng Phương Trầm lí nhí, thậm chí còn run run: “Chắc chắn là nó độc.”

Sith nhướng mày qua, nhanh chóng nhận đó là loại nhện chữ thập thường thấy trong nông trại, độc. Thế nhưng Sith hề giải thích như , chỉ đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng Phương Trầm: “Đừng sợ, nó chạy mất .”

Phương Trầm vẫn chịu buông, thậm chí dám nhảy xuống khỏi , cứ thế ôm cứng lấy: “Chúng mau thôi… làm ơn đấy!”

Do ảnh hưởng từ môi trường sống lúc nhỏ, Phương Trầm nỗi sợ hãi kinh hoàng đối với các loại côn trùng, rắn rết.

Người đàn ông thêm gì nữa, vững vàng bế sải bước ngoài. Dù lời nào nhưng bàn tay vẫn luôn duy trì nhịp độ nhẹ nhàng vỗ về lưng .

Rõ ràng khỏi vườn việt quất một đoạn xa nhưng Sith vẫn hề lên tiếng, mãi đến khi Phương Trầm cảm thấy gì đó sai sai, mới chủ động thò cái đầu nhỏ .

Đã sắp về tận nhà gỗ luôn

Phương Trầm ngẩn , hậu tri hậu giác nhận vẫn đang "treo" đàn ông, vội vàng vùng vẫy nhảy xuống. Nào ngờ đàn ông những buông tay mà còn ôm chặt hơn.

Phương Trầm lắp bắp: “Anh… làm gì ?”

“Chẳng em đang sợ ?” Sith hỏi ngược .

Quả thật là chính tự lao lòng , còn một nhảy phắt lên . Phương Trầm chột trong giây lát, giọng yếu dần: “Giờ… giờ đến ngoài mà.”

Sith chỉ “ừm” một tiếng nhưng vẫn chịu buông tay.

Phương Trầm ngơ ngác hổ, đá nhẹ hai cái chân, lầm bầm: “Anh thả em xuống .”

Sith cúi mắt . Thiếu niên vẻ đang giận, ngẩng đầu lườm , đôi mắt đen láy tròn xoe. Cậu đang giận, nhưng… trông thật xinh , thật đáng yêu.

Đôi môi mỏng của đàn ông khẽ mím , vài giây mới chịu đặt xuống.

Vừa chạm đất, Phương Trầm liên tục lùi vài bước, cảnh giác Sith. thần sắc của gì bất thường, chỉ bình tĩnh .

Cho nên… tại ôm buông? Là do nghĩ nhiều ?

Phương Trầm do dự một chút, khẽ c.ắ.n môi, nhỏ giọng : “Cảm ơn .”

“Đừng khách khí.” Sith trả lời lịch sự: “Dù cũng là ở nông trại của , đương nhiên bảo vệ em.”

Phương Trầm mím môi, cúi đầu: “Em… em về quần áo đây.”

Sith mỉm : “Được, nếu mệt thì nghỉ ngơi một lát .”

Nhìn bóng dáng thiếu niên vội vã chạy về nhà gỗ, ánh mắt ôn hòa của đàn ông dần trở nên thâm trầm. Đôi đồng t.ử màu xanh xám rời lấy một phân khỏi bóng lưng , cho đến khi biến mất cánh cửa.

Chỉ vài phút , Joy từ chui , sáp gần bên cạnh Sith, nhịn mà hỏi: “Hai tiến triển đến bước nào ?”

Hắn vốn định hỏi thẳng là “ lên giường ”, nhưng sợ Sith đá cho một cái nên thôi.

Nào ngờ giọng điệu của Sith thản nhiên: “Vẫn bắt đầu.”

“Thật á? (For real?)”

Joy cực kỳ kinh ngạc. Hắn thuộc phái hưởng thụ, so với tình yêu kiểu “để trong lòng”, thích tiếp xúc thể hơn nhiều.

Ánh mắt Sith rốt cuộc cũng dời sang Joy, lạnh lùng : “Cho nên, đừng để thấy đem trêu chọc nữa. Cậu giống với bất kỳ ai cả.”

Giống như chính thiếu niên , họ đến từ những quốc gia khác , mang nền văn hóa khác . So với sự nhiệt tình cởi mở của nơi , Phương Trầm nội liễm hơn, thích bộc lộ hết cảm xúc ngoài.

Chính vì , mặc dù ngay từ đầu gặp mặt lột sạch quần áo của chú cừu nhỏ , nhưng Sith vẫn luôn khắc chế bản cho đến tận bây giờ.

Bởi vì thích, nên mới tôn trọng .

Joy cạn lời, nhún vai một cái: “Vậy chắc là đang theo đuổi ?”

Người đàn ông im lặng.

Trong khi đó tại căn nhà gỗ cách đó xa, Phương Trầm đang mang bộ mặt nhỏ nhắn bước quanh quẩn trong phòng.

Ý gì đây… Có ý gì đây chứ… Rốt cuộc cái Sith ý gì đây!!!

Loading...