Pháo Hôi Nhìn Thấy Bình Luận Chạy, Ngày Ngày Lót Đường Cho Nam Chính - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-04 16:42:53
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

[Không chen hàng, lui xuống xếp hàng cho t.ử tế!]

[ thế! Còn dùng uy áp ép Chiêu Chiêu một phen, cho mất mặt bao nữa!]

[Không mấy hố thì nam chính làm nảy lòng khụ khụ với đại sư tựa gió trong trăng sáng của chúng chứ? Mà nhắc tới khụ khụ thì hỏi, rốt cuộc thứ gì mà hội viên như xem?]

Nguyên tác?

Hành vi của pháo hôi?

Khụ khụ là gì?

Sát tâm ư?

Đám chữ còn thuận tay nhắc tới việc sẽ tẩu hỏa nhập ma. Chẳng lẽ...

Tim bỗng thắt .

Không, thể nào.

Ta, Thẩm Thanh Huyền, tu đạo đến nay, đạo tâm kiên định, há thể vì mấy lời vô căn cứ mà d.a.o động?

...

Dạo gần đây, mỗi tu luyện, quả thật thỉnh thoảng thấy linh lực vận chuyển trệ, tâm thần cũng khó yên hơn . Chỉ là từ đầu tới cuối, từng nghĩ sâu.

lúc lòng còn yên, chấp sự trưởng lão phụ trách phân xử đài tuyên bố Lục Chiêu thắng trận, theo lệ thường ngẩng lên về phía , chờ , thủ tịch tử, đưa nhận xét về trận tỷ thí , cũng như về kẻ biểu hiện nổi bật nhất.

Đó là quy củ của đại hội tỷ thí trong tông môn, để thủ tịch t.ử lên tiếng chỉ điểm hậu bối.

Trong thoáng chốc, cảm giác ánh trong sân, kể cả đám bình luận chạy quỷ dị , đều đổ dồn lên .

[Tới tới ! Mau : “Cậy chút mưu mẹo, khó thành đại dụng”!]

[Chuẩn xong cả ! Ghi khoảnh khắc lịch sử thôi!]

[Pháo hôi cũng giữ phẩm đức chứ!]

Ta hít sâu một chậm rãi dậy.

Bộ t.ử phục màu nguyệt bạch lay theo gió, càng tôn thêm vẻ thanh lãnh cô tuyệt.

Ta chẳng cần quanh cũng bốn phía đang dõi hết về . Nghĩ nghĩ , quả thật dung mạo của quá mức xuất chúng.

Ta thiếu niên đài vững . Trên mặt còn đọng mồ hôi, thần thái lộ vẻ mệt mỏi, song sống lưng vẫn thẳng, đôi mắt về phía giấu một tia chờ mong khó nhận .

Nếu chiếu theo tính tình ban đầu của , kiểu thắng lợi dựa mẹo quả thật sẽ răn dạy vài câu. ý định ban đầu của chẳng qua chỉ là củng cố căn cơ cho vững hơn.

Ta hé môi. Câu “Cậy chút mưu mẹo, khó thành đại dụng” lên tới đầu lưỡi.

04

Ta cảm nhận từ đài cao, sư tôn và mấy trưởng lão đều ném sang những tia đầy ý tán thành. Hiển nhiên, bọn họ cũng cho rằng nên gõ cho tên t.ử tạp dịch hiểu quy củ một bài học.

Ta cũng ít t.ử đài đang ngóng xem trò .

Lục Chiêu . Trong đôi mắt sáng dường như cũng sớm đoán lời phán xét sắp giáng xuống, nên quầng sáng nơi đáy mắt tối . Dù , vẫn cứng cỏi đó, chịu cúi đầu.

[Mau ! Chờ lâu đến mức hoa cũng tàn cả !]

[Ngón tay đặt sẵn phím chụp !]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phao-hoi-nhin-thay-binh-luan-chay-ngay-ngay-lot-duong-cho-nam-chinh/chuong-2.html.]

[Chứng kiến pháo hôi đời thôi!]

Cút . Ta pháo hôi.

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nuốt ngược tám chữ dâng tới miệng xuống.

Trước ánh chòng chọc của cả diễn võ trường, hắng giọng cố dùng một giọng điệu ôn hòa đến mức chính cũng thấy xa lạ mà cất lời: “Bộ pháp tuy vụng, ứng biến tệ.”

“Đạo tâm bền bỉ, thật chẳng dễ dàng.”

Giọng lớn, mà từng chữ vẫn vang rõ khắp diễn võ trường.

“...”

Cả sân lặng ngắt.

Lặng ngắt đến cực điểm.

Trên đài cao, tay sư tôn đang nâng chén khựng hẳn giữa trung.

Dưới đài, đám t.ử vốn định xem trò ai nấy đều há hốc miệng, đến nhét một quả trứng.

[Sao thế?]

[Cầm nhầm kịch bản ?]

[Có chuyện gì ? Đại sư đoạt xá ?]

[Nói mất màn làm nhục ? Sao biến thành khen ngợi ? Tuy khen kiểu nào thì Chiêu Chiêu cũng sướng, nhưng ngươi đừng thưởng cho chứ!]

[Không , mười phần thì hết mười hai phần đều !]

Bình luận chạy mặt nổ tung trong chớp mắt, dày đặc hơn ban nãy gấp mấy , chỉ dấu hỏi cùng tiếng than kinh ngạc.

Thế nhưng chẳng còn tâm trí mà để ý tới phản ứng của bọn họ nữa.

Ta dõi chặt về phía Lục Chiêu.

Nghe xong lời , sững thấy rõ. Trong đôi mắt là vẻ ngỡ ngàng hề che giấu.

Đôi mắt quả thực lạ. Đầu ngón tay siết , còn vẫn chằm chặp, như moi từ mặt chút đầu mối nào đó.

nhanh, vẻ sửng sốt lắng xuống. Thay đó là một tầng cảm xúc sâu hơn, nặng hơn, tới mức nhất thời nổi.

Hắn cúi đầu, cung kính hành lễ: “Đa tạ đại sư chỉ điểm.”

Giọng vẫn bình như cũ, nhưng vẫn bắt trong âm sắc một sợi run rẩy mỏng như tơ.

Tim thót một cái.

Hỏng .

Chẳng lẽ khen , cũng lòng?

Lục Chiêu liếc sang cuối. Chỉ một thoáng thôi, sống lưng lạnh buốt.

05

Kể từ câu nhận xét quỷ thần xui khiến ở đại hội tỷ thí, co đầu rúc cổ trong động phủ suốt ba ngày.

Không trốn biệt, mà là đám bình luận chạy c.h.ế.t tiệt ép còn cách nào khác.

Chỉ cần bước chân ngoài, mắt sẽ đủ loại suy đoán cùng phân tích phủ kín, chẳng khác gì nước lũ vỡ bờ.

Loading...