Pháo Hôi Công Cộng Của Trường Quý Tộc Nam Đột Nhiên Biến Mỹ Nhân - Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-03-19 18:01:21
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Lệnh Tư gõ cửa phòng Ninh Tụng.

Ninh Tụng để cửa mở cho Kiều Kiều, từ bên trong: “Cửa khóa.”

Thẩm Lệnh Tư đẩy cửa bước , thấy Ninh Tụng đang cúi xuống uống nước.

Cậu chỉ mặc một bộ đồ ngủ rộng thùng thình, cổ áo trễ, lộ xương quai xanh gầy gò, trông càng thêm mảnh khảnh.

“Hội trưởng.”

Thẩm Lệnh Tư mỉm : “Sao nghỉ?”

“Xuống uống ly nước.” Ninh Tụng hỏi, “Hội trưởng tìm chuyện gì ?”

.” Thẩm Lệnh Tư , nụ của trông càng thêm nho nhã. Hắn hàm răng , mỗi khi lên đều ấm áp. “Tôi xem danh sách nơi làm thêm của , là thư quán bên tòa nhà 3 khu hai đúng ?”

Ninh Tụng gật đầu.

“Thư quán trường , chỗ đó là nơi đông nhất, bận rộn nhất. Sao họ phân đến đó chứ? Thể trạng yếu như , làm ở đó chắc chắn chịu nổi. Tôi đổi chỗ cho nhé, thư quán ở tòa nhà 1 cũng tuyển , ngày thường đông lắm. Cậu qua đó ?”

“Có thể ?” Ninh Tụng ngạc nhiên.

Cậu từng đến thư quán khu 3 , nơi đó lúc nào cũng đông , nhân viên phục vụ luôn chân luôn tay, Kiều Kiều kể rằng chỉ làm cà phê thôi cũng đủ khiến đầu ngón tay nứt nẻ, dù đeo găng tay cũng chắc đỡ .

Thẩm Lệnh Tư : “Tình huống đặc biệt thì cần ưu tiên chăm sóc chứ. Nếu ý kiến gì, sẽ điều qua đó. Ca trực ngày mai cũng cần , nghỉ ngơi thêm hai ngày . Thứ tư xem tình hình hãy làm.”

“Cảm ơn học trưởng.”

“Không gì, nghỉ ngơi .” Thẩm Lệnh Tư , “Tôi làm phiền nữa.”

Hắn rời , Ninh Tụng cũng cửa tiễn .

“Lại mưa ?” Ninh Tụng ngoài.

“Ừ, mưa đấy.”

Chiếc ô của Thẩm Lệnh Tư dựa tường, nước mưa nhỏ giọt tí tách. Hắn đưa tay cầm lấy, : “Bên ngoài lạnh lắm, , đừng để cảm.”

“Học trưởng, tạm biệt.” Ninh Tụng làm vẻ thông minh, tinh nghịch vẫy tay.

Thẩm Lệnh Tư mỉm . Hắn là một trong ít những mà dù đeo kính vẫn che lấp đôi mắt . Kính mắt khiến trông vẻ thư sinh hơn, thành thục hơn, nhưng khi tháo kính, đôi mắt phượng dài càng thêm tuấn mỹ.

, với Bộc Dụ lắm ?” Thẩm Lệnh Tư đột nhiên hỏi.

“Cũng tạm thôi.” Ninh Tụng đáp.

Cậu cảm thấy quan hệ giữa bọn họ chắc chắn thiết hơn nhiều. Vì lúc nãy, khi thấy mưa rơi bên ngoài, ý nghĩ đầu tiên trong đầu chính là—lúc Bộc Dụ hình như mang ô, ướt .

Thẩm Lệnh Tư : “Thật hiếm thấy. Đây là đầu tiên thấy nhiệt tình với bạn học như .”

Giọng chút bâng khuâng, nhưng đáy mắt đầy ý . “Được , .”

Vừa lúc đó, Kiều Kiều chạy đến, ô che mưa trong tay, thấy Thẩm Lệnh Tư liền vui vẻ chào: “Hội trưởng!”

Thẩm Lệnh Tư mỉm gật đầu: “Chăm sóc cho nhé.”

Kiều Kiều thu ô , hùng hồn : “Tất nhiên !”

Thẩm Lệnh Tư che ô bước xuống lầu.

Kiều Kiều và Ninh Tụng cùng ký túc xá. Cậu hỏi: “Hội trưởng đến đây làm gì ?”

“Hắn tới bàn chuyện làm thêm với tớ.” Ninh Tụng đáp. “Hội trưởng chuyển tớ sang thư quán ở tòa nhà 1 .”

“Thế thì quá! Thư quán ở khu 3 bận ch.ết! Với sức khỏe của chắc chắn chịu nổi, ban đầu họ phân đến đó đúng là chẳng ý gì cả!” Kiều Kiều , “Quả nhiên, trường hội trưởng thì làm đây! Người trai bụng, nếu nghiệp , chẳng lẽ để đám của Kim Dương lên ?”

“Kim Dương là ai?”

“Bạn cùng lớp của chúng đó. Hắn với hội trưởng cùng Liên Bang Âu giao lưu học tập, gặp bao giờ . Sau khi Bộc Darcy rời , vị trí còn trống chính là của .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phao-hoi-cong-cong-cua-truong-quy-toc-nam-dot-nhien-bien-my-nhan/chuong-43.html.]

Kiều Kiều đột nhiên lộ vẻ hóng hớt, hạ giọng : “Hắn siêu thích Bộc Darcy luôn!”

“Đẹp ?” Ninh Tụng tò mò.

“Đẹp chứ,” Kiều Kiều gật đầu, “ tính cách tệ, kiêu ngạo ch.ết. Cậu gặp sẽ .”

Rồi Kiều Kiều liếc Ninh Tụng đầy ẩn ý: “Dạo với Bộc Dụ chung nhiều quá nha~ Không Kim Dương gây phiền phức cho .”

Ninh Tụng bật : “Hắn sẽ coi tớ là tình địch đến mức đó chứ?”

“Đừng đ.á.n.h giá thấp bản .” Kiều Kiều nháy mắt, “Cậu đáng yêu hơn nhiều!”

Ninh Tụng chỉ , thấy tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài. Cậu lấy điện thoại , nhắn cho Bộc Dụ một tin:

“Cậu lúc nãy dính mưa ?”

Cuu

Bộc Dụ trả lời nhanh.

“Một chút.”

“Không việc gì.”

Cách chuyện của Bộc Dụ lúc nào cũng ngắn gọn, nên khác một câu, khi gửi đến vài tin nhắn.

Sau giờ thể d.ụ.c buổi chiều, Ninh Tụng về lớp học.

Lớp nam sinh, học thể d.ụ.c xong nên mùi mồ hôi và mùi chân bốc lên khá nặng. Cửa sổ đều mở toang, chỗ ngoài nhưng gió thổi lạnh buốt. Kiều Kiều hỏi:

“Muốn đóng cửa sổ ?”

“Không cần.” Ninh Tụng thà chịu gió lạnh còn hơn ngửi mùi khó chịu.

Bên ngoài hành lang vang lên tiếng đùa, mấy nam sinh chạy ngang qua, đột nhiên một nhảy lên cửa sổ—Lý Du.

Hắn dựa cửa sổ, phía đầu , thấy Ninh Tụng liền cất giọng: “Hei.”

Ninh Tụng ngẩng đầu, thấy Lý Du vỗ vai nam sinh hàng ghế , lập tức cúi xuống, nhường cho một tầm trống.

“Cậu bệnh ?” Lý Du hỏi.

Ninh Tụng gật đầu.

Bình thường vốn gầy yếu, nay bệnh, trông càng thêm mỏng manh đến đáng thương. Cảm giác như chỉ cần chạm nhẹ là vỡ tan.

Nụ môi Lý Du chợt tắt, : “Thật thảm.”

Kiều Kiều cau mày: “Lý Du, ch.ết ? A Ninh bệnh nặng thế , tới làm gì?”

Lý Du nhún vai: “Cậu cứ nghĩ bậy . Tôi bệnh nên tới xem thôi.”

Ninh Tụng chỉ nhạt, ngay ngắn , vì bản thấy Bộc Dụ bước từ cửa chính.

Bộc Dụ mang theo ba lô, tóc còn ướt, về phía cửa sổ bên .

Vừa lúc đó, Lý Du rời , còn tiện tay đóng cửa sổ .

Kiều Kiều lập tức đẩy cửa sổ nữa: “Lưu Phóng bọn họ còn che chở đấy, xì!”

khi , nhận ánh mắt Ninh Tụng đang dừng ở phía Bộc Dụ.

Người đó tóc ngắn, xinh theo kiểu ngạo nghễ và ương bướng.

Kiều Kiều lập tức hạ giọng: “Chính là , Kim Dương.”

Tim Ninh Tụng đập nhanh.

Bản cảm giác sắp chứng kiến CP chân chính của Bộc Dụ.

Loại như Bộc Dụ, đúng là ghép đôi với một năng động, tràn đầy sức sống mới hợp. Tính cách trái ngược như sẽ càng cảm giác CP.

Kim Dương xuống, Ninh Tụng một cái, ánh mắt đ.á.n.h giá chút che giấu.

Loading...