Phản Diện Thật Hung - Chương 9

Cập nhật lúc: 2025-03-21 14:45:51
Lượt xem: 1

Người nam nhân này không có tình cảm, trong mắt không có sinh mệnh làm cậu lạnh run.

Lý Văn Bân cũng là người xấu, nhưng Tô Đường không sợ hãi gã ta, thậm chí còn muốn đánh đổ gã. Còn Đồng Thịnh Chử, cậu phát hiện mình căn bản không có dũng khí.

Cậu sợ hãi, thật sự sợ hãi Đồng Thịnh Chử.

"Tích, xin kí chủ ngăn cản nhân vật phản diện diệt thế, cứu vớt địa cầu, cứu vớt nam chủ."

Tô Đường hoảng hốt nghe âm thanh đột ngột xuất hiện của hệ thống. Chưa kịp hoàn hồn trong nháy mắt về tới mái ấm Hạnh Phúc.

Tô Đường đứng dưới tàng cây, Đồng Thịnh Chử ngồi cách cậu không xa. Hắn cầm trên tay một bông hoa nhỏ bằng plastic, nghiêm túc chế tác.

Tô Đường còn chưa kịp thoát ra từ nội dung trong cuốn sách vừa rồi, giờ lại đột nhiên nhìn thấy đứa nhỏ Đồng Thịnh Chử, trong lòng sợ hãi theo bản năng lùi về sau một bước.

Chờ cậu dừng lại, chột dạ nhìn về phía hắn thì thấy Đồng Thịnh Chử đã phát hiện, cũng ngẩng đầu nhìn cậu.

Con ngươi màu đen không một chút d.a.o động, hờ hững lạnh như băng.

Tô Đường bị nhìn đến hoảng hốt.

Rõ ràng chỉ là một đứa trẻ, nhưng Tô Đường tự gắn dáng vẻ nhân vật phản diện diệt thế lên người Đồng Thịnh Chử, một đường não bổ khiến chân nhất thời mềm nhũn.

Không ngoài dự đoán, Tô Đường ngã ngồi trên mặt đất. Mông của cậu như muốn nứt ra thành tám miếng rồi.

Tô Đường đau nên hé miệng muốn kêu, nhưng sợ ánh mắt mãnh liệt của Đồng Thịnh Chử nên phản xạ có điều kiện đưa tay bưng kín miệng mình.

Chỉ sợ chọc hắn mất hứng, cậu liền bị xử lý a.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/phan-dien-that-hung/chuong-9.html.]

Tô Đường lúng túng đáng thương đem hai tay gắt gao bịt miệng của mình, chỉ để lại một đôi mắt ngập nước nhìn chằm chằm Đồng Thịnh Chử, toàn thân đều bật chế độ khẩn cấp đề phòng.

Đừng nhìn, đừng nhìn, đừng nhìn nữa mà.

Đại khái là nhờ nội tâm Tô Đường chân thành cầu nguyện nên cuối cùng có tác dụng, Đồng Thịnh Chử liếc mắt một cái rồi tiếp tục cúi đầu.

Thấy Đồng Thịnh Chử dời đi ánh mắt, Tô Đường cả người nhẹ nhàng thở ra.

Thật là đáng sợ!

Đáng sợ đến mức dũng khí đối diện cũng không có!

Sao lại có người đáng sợ đến như vậy?

Tô Đường phát ra nghi vấn trong lòng. Thấy Đồng Thịnh Chử không nhìn về phía mình, cậu liền chậm rãi lui về phía sau. Nhân vật phản diện khí tràng quá áp bức, cậu không thể thở được.

Một bên chậm rãi dịch dịch thân thể, Tô Đường không khống chế được mà trộm ngắm Đồng Thịnh Chử. Trong lòng cậu không ngừng cầu nguyện, đừng chú ý đến tôi, đừng chú ý đến tôi...

Ban đầu rất thuận lợi, nhưng đại khái vì Tô Đường cậu nguyện quá nhiều khiến ông trời phiền chán, ngay lúc cậu muốn nhẹ nhàng chống tay lên mặt đất đứng lên chạy trốn thì cặp mắt đen nhánh lạnh lùng kia lại lần nữa đem cậu khóa lại gắt gao.

"Cậu sợ sâu à?" Thanh âm lạnh lùng vang bên tai Tô Đường.

Tô Đường đang muốn đứng dậy bị chất giọng thình lình dọa sợ, cả người run lên lần nữa té trên mặt đất.

 

Cả người cậu khẩn trương cứng còng lại, nhưng đối mặt với hắn không dám không trả lời.

"Tớ tớ tớ..." Tô Đường cà lăm nửa ngày không nói nên lời, đôi mắt sáng ngời đảo loạn lung tung không dám nhìn thẳng Đồng Thịnh Chử.

Loading...