Phản Diện Thật Hung - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-03-21 14:45:31
Lượt xem: 0

Luồng sáng lúc nãy không chỉ cho cậu nhìn thấy hình ảnh mà còn khiến cậu như hòa mình vào trong đó, mãnh liệt đánh sâu vào cảm xúc của cậu.

Viện trưởng thiện lương hi sinh làm cậu cảm động khổ sở, còn Lý Văn Bân độc ác ghê tởm khiến cậu phẫn nộ, cả thế giới đều phẫn nộ.

Lan Tĩnh không chỉ đem theo một mình Tô Đường mà còn có tài xế lái xe và trợ lý, cùng một xe đẩy chứa quà để tặng cho bọn nhỏ vui vẻ.

Trợ lý cùng với tài xế sẽ phụ giúp đem quà vào, Lan Tĩnh cùng viện trưởng dự định tiến lên hỗ trợ liền nghe thấy âm thanh Tô Đường mềm mại khóc.

Lan Tĩnh giật mình, cúi đầu nhìn con trai gương mặt đỏ bừng nắm c.h.ặ.t t.a.y mình.

Đặc biệt là đôi mắt, đỏ rực kinh người, nước mắt trong suốt không ngừng chảy ra từ cặp mắt xinh đẹp.

"Đường Đường, con làm sao vậy?" Lan Tĩnh gấp rút hoảng loạn hỏi.

Con trai của cô từ khi sinh ra tới bây giờ chưa từng khóc đến như vậy. Khi còn bé lúc chưa biết nói, dù đói bụng hay có nhu cầu vệ sinh cũng chỉ gào khan cổ họng kêu vài tiếng cho người lớn chú ý, rồi lại an tĩnh như thường.

Đây là lần đầu tiên Lan Tĩnh nhìn thấy Tô Đường rơi nước mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/phan-dien-that-hung/chuong-6.html.]

Lại khóc mãnh liệt như vậy a.

Lan Tĩnh theo bản năng cho rằng Tô Đường xảy ra vấn đề lớn, cô kích động quỳ gối trước mặt Tô Đường, kiểm tra cậu từ trên xuống dưới, vội vàng nói "Đường Đường,chỗ nào không khỏe nói mẹ nghe, đừng sợ, mẹ ở đây."

Âm thanh kích động của Lan Tĩnh kéo tâm trí đang bị ảnh hưởng của Tô Đường trở về. Trên mặt cậu ướt sũng nước mắt, không cần sờ lên mặt cũng cảm nhận được.

Tô Đường một bên cảm thấy mình tự nhiên khóc lóc trước mặt mọi người thật xấu hổ, một bên còn đang suy nghĩ Lý Văn Bân là một kẻ xấu xa,...Không ít những đứa trẻ đã bị gã làm hại, thậm chí cả viện trưởng Âu Dương. Thế là cậu lại khóc lên làm Lan Tĩnh lo lắng.

Tô Đường phẫn nộ nắm chặt bàn tay, hướng về phía Lan Tĩnh căm giận nói: "Mẹ, con không sao! Con muốn tiêu diệt người xấu!"

Bộ dạng Tô Đường nắm chặt bàn tay, vẻ mặt hung dữ khiến Lan Tĩnh cùng viện trưởng sửng sốt.

"Đường Đường, con thật sự không sao chứ?" Lan Tĩnh lo lắng hỏi lại.

Tô Đường lắc đầu, cậu rối rắm không biết giải thích với mẹ chuyện gì đã khiến mình khóc thảm như vậy.

Cậu nghĩ một hồi, sau đó vươn hai cánh tay nhỏ ôm chầm người phụ nữ đang nửa quỳ trước mặt, nghiêng đầu nhẹ hôn lên hai má của cô: "Con không sao đâu mẹ, lúc nãy gió thổi cát bay vào mắt con."

Lan Tĩnh ngày thường thích ôm cậu nhất, cũng thích được cắn một cái lên cặp má non mềm. Tô Đường nghĩ mẹ tốt với cậu như vậy, chỉ cần thấy cậu khóc đã rất lo lắng, cậu nên hi sinh một chút nhan sắc để dỗ mẹ đi thôi.

Loading...