Phản Diện Thật Hung - Chương 29
Cập nhật lúc: 2025-03-21 14:57:44
Lượt xem: 1
Tô Đường hưng phấn đứng trước gương xoay người ngắm nghía quần bơi mới mua, lòng thầm nghĩ thật đẹp! Mặc dù thân thể hiện giờ vẫn còn là một đứa trẻ bốn tuổi thấp bé nhỏ con, nhưng mặc quần bơi vào lại trông cực kì ngầu lòi.
Tô Đường tính toán khi nào về nhà sẽ mua thêm vài cái quần bơi để dành mặc.
Đang hí hửng tự sướng thì trong gương xuất hiện thêm một bóng người.
Tô Đường nhìn Đồng Thịnh Chử mặc quần bơi y hệt mình đang đứng kế bên, trong lòng yên lặng trừng mắt nhìn hắn.
Cũng bốn tuổi như nhau, Đồng Thịnh Chử lại cao hơn cậu một chút, không những thế, đứa nhóc này không có mỡ bụng?! Gương mặt nhìn cũng ngầu lòi đẹp trai hơn cậu!!!
Tô Đường thở phì phì không nhìn nữa.
Lừa người!
Vậy mà tên nhóc này nói mình có bụng mỡ, ở đâu hả?
....
Đồng Thịnh Chử là một giáo viên nghiêm túc. Tuy rằng tuổi còn nhỏ làm người khác không tin tưởng, nhưng lúc hướng dẫn Tô Đường lại rất tận tâm, lần nào cũng có thể nhìn ra cậu sai ở điểm nào rồi sửa lại. Thầy huấn luyện được Tô Triết mời đến gật đầu cực kì hài lòng.
Trải qua một buổi chiều luyện tập, Tô Đường ít ra đã có thể làm được một vài động tác như vịt bơi cạn.
Có thể nói là vô cùng danh dự!
Luyện bơi là một vấn đề cần phải hết sức nỗ lực, cơ thể lại còn nhỏ nên càng khó khăn hơn. Mặc dù trong lúc học cậu có vui đùa giải trí một chút, nhưng việc nào ra việc nấy, vẫn phải chăm chỉ rèn luyện.
Tô Đường được Đồng Thịnh Chử đẩy lên bờ, cánh tay lẫn bắp chân đều mệt đến không cử động được, cứ thế nằm ì trên mặt đất.
"Mệt?" Đồng Thịnh Chử nắm lan can bể bơi. Tô Đường nhìn dáng vẻ hắn vẫn như trước khỏe mạnh thoải mái leo lên bờ, ngồi xổm người xuống mát xa cặp đùi bủn rủn của cậu.
"Không muốn nhúc nhích." Tô Đường cười khổ, nhìn Đồng Thịnh Chử với ánh mắt cực kì hâm mộ. Cùng là trẻ con vậy mà hắn vừa bơi vừa dạy cậu cả một buổi chiều cũng không thể hiện ra vẻ mệt mỏi, ngược lại cậu thì...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/phan-dien-that-hung/chuong-29.html.]
Mất mặt quá!!!
Nhưng mà tay nghề mát xa của Đồng Thịnh Chử cũng thật thoải mái.
Tô Đường hưởng thụ thả lỏng cơ thể.
Huấn luyện viên bên cạnh tận chức trách giám sát bọn họ cả một buổi chiều nghe vậy cười ha ha nói: "Ai mới học bơi cũng vậy hết. Dù gì bơi lội cũng là một việc tốn nhiều thể lực, hơn nữa hai đứa đều còn nhỏ, mệt là phải." Nói xong ánh mắt liền dời lên người Đồng Thịnh Chử: "Nhưng mà thật không nghĩ tới bạn nhỏ này lợi hại đến vậy. Không chỉ dạy giỏi mà thể lực cũng tốt nữa."
Tuy rằng Tô Đường thấy hâm mộ xen lẫn ghen tị thể lực của Đồng Thịnh Chử, nhưng khi nghe thầy huấn luyện khen hắn thì cậu lại cảm thấy cực kì vinh hạnh, dùng cánh tay mềm nhũn vỗ lên ngực, cười đáng yêu: "Tất nhiên rồi ạ, A Chử rất rất giỏi luôn."
"Ha ha, nhóc con cuồng anh trai à." Huấn luyện viên trêu chọc nói: "Sắp đến giờ ăn chiều rồi, để thầy ôm nhóc trở về."
Nói xong liền khom lưng vươn tay với Tô Đường. Cậu vốn muốn cự tuyệt bỗng nhiên một bóng dáng xuất hiện trước mắt, động tác mát xa trên đùi cũng không còn.
Đồng Thịnh Chử che trước mặt Tô Đường: "Đây là em trai của con, không cần làm phiền thầy."
Hắn ngồi xổm người xuống, quay đầu nhìn cậu: "Leo lên."
Tô Đường ngơ ngác nghe lời ôm lấy lưng Đồng Thịnh Chử. Huấn luyện viên cũng không tiếp tục, chỉ nghĩ rằng hai anh em yêu thương nhau thật tốt, đứng phía sau dặn dò hai người: "Nếu mệt thì nói với thầy, không cần ngại."
Đồng Thịnh Chử lãnh đạm gật đầu, tỏ vẻ đã biết.
Tô Đường bị tiếng cười của thầy huấn luyện đánh cho hồi hồn, bối rối nhìn Đồng Thịnh Chử đang chậm rãi cõng mình đi về khách sạn, sau đó dứt khoát giả làm đà điểu đem đầu chôn lên vai hắn, khuôn mặt cũng dần dần phiếm hồng.
Đã lớn vậy rồi còn muốn được một đứa bé cõng trên lưng!!!
"A Chử, để tớ tự mình đi được rồi." Tô Đường buồn buồn nói, muốn cứu vớt tình huống.
"Chân cậu còn run." Đồng Thịnh Chử dùng sự thật đánh trả cậu.
Tô Đường tuyệt vọng chỉ có thể tự an ủi hiện tại mình vẫn còn là trẻ con.
Lan Tĩnh cùng Tô Triết đúng lúc từ bờ biển trở về, nhìn thấy Đồng Thịnh Chử cõng Tô Đường liền kinh ngạc đi về phía hai người.
"Làm sao vậy?" Lan Tĩnh lo lắng hỏi.