Đồng Thịnh Chử mím môi, trịnh trọng gật đầu tỏ vẻ mình đã biết.
Thẳng đến khi đã an tọa trên máy bay, Tô Đường vẫn không ngừng hưng phấn. Cậu bắt lấy tay Đồng Thịnh Chử, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng: "A Chử, cậu biết bơi không? Lần này đi biển tớ muốn được đi bơi, đàn ông biết bơi rất ngầu. Tụi mình cùng nhau học đi, lúc đó tớ sẽ kêu ba ba dạy, hoặc tìm một huấn luyện viên."
"Hì hì, hôm nay thật vui, hình như tụi mình sắp đến nơi rồi đó A Chử."
So với Tô Đường kích động dọc đường cứ líu ríu nói không ngừng, Đồng Thịnh Chử vẫn im lặng, hắn cúi đầu nhìn tay mình bị Tô Đường nắm chặt, nói: "Tôi biết bơi."
"A?" Tô Đường như bị tạt xô nước lạnh, tay vô thức buông lỏng.
Nói sẽ cùng nhau học bơi vậy mà bây giờ lại biết trước? Lời hứa cùng nhau tiến lên nằm ở đâu?
Chỉ có một mình mình phải học, mà đứa nhỏ này đã có thể tự do bơi lội dưới nước.
Thật đau lòng!
Thật ghen tị!
Nhưng lại không dám nói ra hu hu!
Tủi thân c.h.ế.t người...
"Cho nên không cần người khác dạy, tôi dạy." Đồng Thịnh Chử ánh mắt nặng nề nhìn cánh tay bị buông lỏng, bổ sung.
Tô Đường mơ hồ nhìn hắn, sau đó mọi nghẹn khuất uất hận, phẫn nộ ghen tị trong nháy mắt tan biến.
Bạn học đã trở lại, cậu không cần lẻ loi một mình đạp lung tung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/phan-dien-that-hung/chuong-28.html.]
Tâm tình vui vẻ quay trở lại, lần nữa bắt lấy tay của Đồng Thịnh Chử: "Thật tốt quá! Tụi mình cùng nhau học."
Tay được nắm lấy, sắc mặt của Đồng Thịnh Chử bằng mắt thường dễ chịu hơn, hắn gật đầu: "Sẽ không lừa cậu."
Sau vài câu hứa hẹn, hai người đã định ra thế giới riêng của mình.
Tô Triết ngồi bên trái nghe được toàn bộ cuộc nói chuyện, y dở khóc dở cười đánh gãy cuộc trò chuyện hưng trí bừng bừng của hai nhóc con: "Chuyện này không được. Hai đứa nhỏ như vậy tốt nhất vẫn nên tìm huấn luyện viên chuyên nghiệp hướng dẫn."
Tô Đường gật đầu, có chút đồng ý.
Không phải cậu nịnh Tô Triết mà tự nhiên nhớ tới cậu đã lớn rồi còn phải để một đứa nhỏ dạy học bơi, thật quá mất mặt.
Nhưng Đồng Thịnh Chử lại không vui.
Hắn mím môi, cuối cùng nói với Tô Triết: "Chú ơi con muốn tự mình dạy cho Đường Đường học bơi, có thể để huấn luyện viên ở bên cạnh trông chừng được không? Nếu sai liền sửa lại ngay, sẽ không để Đường Đường xảy ra chuyện."
"Thịnh Chử muốn dạy Đường Đường à?" Tô Triết nghĩ một hồi thấy phương pháp này cũng khả thi, để cho hai đứa nhỏ một người dạy một người học rất thú vị, không buồn tẻ chán nản: "Như vậy cũng không tệ, đến lúc đó chú hướng dẫn một chút là được."
"Cảm ơn chú."
Tô Đường nháy mắt với Tô Triết thiếu điều muốn liệt, nhưng kết quả y vẫn đồng ý chuyện này.
Tô Đường tủi thân nghĩ đến viễn cảnh mất hết mặt mũi.
Nhưng cậu không dám từ chối Đồng Thịnh Chử, sớm biết vậy ngay từ đầu cậu không nên nói muốn học bơi.
Tô Đường hối hận ưu thương thở dài.