Phản Diện Thật Hung - Chương 27
Cập nhật lúc: 2025-03-21 14:57:33
Lượt xem: 1
Thất hứa rồi một mình đi biển chơi?
Tuổi già thê thảm của nguyên chủ, còn có lửa đạn bay đầy trời, âm thanh loài người khóc lóc cùng hình ảnh thế giới sụp đổ hiện ra trước mắt Tô Đường.
Cậu run run sau đó kịch liệt lắc đầu.
Không được! Không được!
Tuyệt đối không được!
Thất hứa với nhân vật phản diện sẽ không xong đâu!
Vậy mang theo nhân vật phản diện cùng đi ra biển thì sao?
Tô Đường suy ngẫm, lâu lâu mới có thời gian một nhà ba người sum vầy.
Nhưng nhân vật phản diện đối với cậu rất tốt, mỗi ngày đều nhường thịt cá cho cậu ăn.
Tô Đường lắc trái lắc phải.
Tô Đường nhìn Lan Tĩnh đang bận rộn làm bánh quy cho cậu ăn dọc đường.
"Mẹ ơi." Cậu đứng phía sau kéo vạt áo cô.
"Sao thế?" Lan Tĩnh quay đầu, sau đó nói: "Hôm nay không ăn bánh quy, đây là phần cho ba ngày tới."
Đôi lúc Lan Tĩnh đang làm bánh, Tô Đường sẽ đứng phía sau ngước đầu hít hít mũi nhỏ, vẻ mặt thèm nhỏ dãi rồi làm nũng bán manh ý đồ xin một miếng.
Đương nhiên từ sau khi Tô Đường bị sâu răng thì chưa từng thành công.
Tô Đường biết mẹ đang hiểu lầm ý mình, hôm nay cậu cũng không có tâm trạng ăn uống, sinh mệnh đang bị đe dọa làm sao còn nghĩ tới chuyện không đâu.
Nhưng mà bánh thơm quá chừng!
Tô Đường nuốt một ngụm nước miếng, ánh mắt chính trực không để lộ dáng vẻ thèm ăn, cực kì nghiêm túc nói với Lan Tĩnh: "Mẹ ơi, con đã hứa sẽ đi chơi với A Chử rồi. Con không muốn nuốt lời, nên mình có thể cho bạn ấy đi theo không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/phan-dien-that-hung/chuong-27.html.]
Lan Tĩnh sửng sốt một chút, nói: "Chuyện này mẹ cũng không thể tự tiện quyết định." Cô ngồi xổm xuống giải thích: "A Chử là đứa trẻ do bác Âu Dương nuôi nấng, nếu muốn dẫn bạn ấy ra ngoài nhất định phải hỏi qua ý kiến của bác ấy."
Nhưng cậu không muốn bỏ lại Đồng Thịnh Chử rồi đi chơi một mình.
Tô Đường rối rắm nhíu mày, lắc cánh tay của Lan Tĩnh: "Mẹ ơi con muốn chơi cùng A Chử, mẹ nói giúp con một tiếng với bác Âu Dương được hong?"
Nhìn biểu tình đáng thương lại đáng yêu khiến Lan Tĩnh không thể kiềm chế, thiếu chút nữa đồng ý luôn. Nhưng nhiều năm rèn luyện tính tự chủ rốt cuộc không uổng phí, Lan Tĩnh kiên trì chịu đựng hỏi: "Đường Đường thật sự muốn cùng A Chử đi biển à?"
Tô Đường nghe mẹ hỏi đôi mắt liền sáng lấp lánh: "Con muốn lắm!"
Lan Tĩnh suy nghĩ một hồi rồi nói: "Nếu vậy Đường Đường phải hứa với mẹ sau khi đến nơi không được đi lung tung, mẹ mới xin phép bác Âu Dương giúp con."
Tô Đường bật người gật đầu liên tục, ngón tay chỉ lên trời lập lời thề: "Con hứa."
Tô Đường trước mặt Lan Tĩnh trước giờ luôn hiểu chuyện trưởng thành hơn những đứa trẻ khác, sẽ không nuốt lời, về điểm này cô cực kì tin tưởng con trai mình.
Lúc này cô đứng lên đến phòng khách gọi cho viện trưởng Âu Dương.
Tô Đường đi theo phía sau như một cái đuôi nhỏ. Sau khi Lan Tĩnh cúp điện thoại xong liền nhìn thấy một đôi mắt trông chờ nhìn mình.
"Mẹ ơi, bác ấy có đồng ý không ạ?" Tô Đường tuy nghe loáng thoáng được nội dung cuộc gọi, nhưng vẫn nên hỏi lại cho chắc.
"Nhóc con." Lan Tĩnh vươn tay búng nhẹ lên trán con trai, cười nói: "Nhanh đến thư phòng nói ba ba đặt thêm một vé máy bay. Sáng mai nhà mình dậy sớm một chút để kịp giờ đến đó đón A Chử."
"Mẹ là tuyệt nhất!" Tô Đường vui vẻ nhảy dựng lên, trèo lên ghế sa lông hôn hai phát lên má Lan Tĩnh, sau đó lại trèo xuống lạch bạch chạy đến thư phòng: "Con đi tìm ba ba."
Ngày hôm sau, Tô Đường vì kích động cả đêm nên đã dậy từ sớm. Sau khi rửa mặt ăn cơm xong, cậu vui vẻ vươn tay với Tô Triết đang cầm một cái vali nhỏ: "Ba ba, con tự mang được! Con khỏe lắm!"
Bên trong vali bao gồm vài bộ quần áo, còn có một cái chăn nhỏ.
Tô Đường có cái bệnh lạ giường, đến chỗ khác liền không ngủ được. Chính vì vậy mỗi khi ra ngoài đều mang theo cái chăn thường đắp, ngửi thấy hương vị quen thuộc cũng an giấc hơn.
Vali không nặng nên Tô Triết cũng để con trai tự mang, chờ ra đến xe thì giúp cậu đặt lên.
Đường đến mái ấm cũng không xa, Lan Tĩnh và Tô Triết sau khi cam đoan sẽ chăm sóc bọn trẻ thật tốt liền sắp xếp túi đồ của Đồng Thịnh Chử lên xe.
"Phải chú ý an toàn nha." Viện trưởng Âu Dương nắm hai tay của Tô Đường và Đồng Thịnh Chử, dặn dò hắn: "Thịnh Chử, con lớn hơn Đường Đường*, nhớ phải làm tấm gương tốt để em noi theo, tuyệt đối không được đi đến những chỗ nguy hiểm biết chưa?"
(*)Chắc ý bác là Thịnh Chử lớn tháng hơn Đường Đường.