Phản Diện Thật Hung - Chương 22

Cập nhật lúc: 2025-03-21 14:56:51
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu nghĩ thông suốt, nhất thời hưng phấn tăng vọt. Sau khi ăn cơm chiều liền chạy vội đến thư phòng, tìm được cuốn sổ bị mẹ tịch thu, chuẩn bị ngồi ngâm nga tiếp tục sự nghiệp cảm hóa Đồng Thịnh Chử.

Những câu chuyện tồn kho từ từ giảm bớt, mối quan hệ giữa Tô Đường và Đồng Thịnh Chử ngày càng thân mật.

"A Chử, cái này cho cậu." Tô Đường lấy rau xanh và một cục thịt to trong hộp cơm của mình đặt vào phần ăn của Đồng Thịnh Chử.

Viện trưởng quy định mỗi người đều phải ăn sạch phần của mình, không được lãng phí.

Khổ nỗi Tô Đường rất kén chọn, rau không ăn cọng, chỉ ăn một ít lá, thịt chỉ ăn nạc với gặm xương, nhiều mỡ một chút cũng không thích ăn. Ngoại trừ cái này ra còn có hành, gừng, tỏi, rau thơm, mỗi khi nhìn thấy sẽ dùng đũa dọn sạch mới bằng lòng há mồm ăn cơm.

Về phần cá, Tô Đường rất thích ăn thịt cá, nhưng lại bị xương đ.â.m mấy lần thành ra không dám ăn nữa, trừ phi có người gỡ xương ra sẵn cho cậu mới ăn.

Mà ở đây tuy thức ăn không phong phú như ở nhà, nhưng dinh dưỡng phối hợp cũng cân đối, đầy đủ thịt cá rau củ.

Lần đầu tiên dùng cơm trưa với mọi người, nhìn trong hộp cơm phát đều đều thịt mỡ, cá còn có rau xanh. Gương mặt tròn của Tô Đường thiếu chút nữa nhăn lại như một bông hoa cúc.

Cậu chọn chọn lựa lựa, ăn thịt nạc bên trong, vài lá rau xanh, những thứ còn lại đều để sang một bên.

Tô Đường có chút ưu sầu nhíu mày nhìn đồ ăn dư trong hộp cơm.

Ngày đầu tiên đã phá hư quy tắc của viện trưởng.

Buồn!

Đồng Thịnh Chử ăn xong chuẩn bị dọn dẹp hộp cơm, vừa ngẩng đầu liền thấy Tô Đường nhăn mặt. Hắn theo đường nhìn của cậu, thấy phần thức ăn còn dư.

Đồng Thịnh Chử hiếm thấy mở miệng dò hỏi Tô Đường.

Tô Đường không nghĩ nhiều, liền kể toàn bộ cho hắn nghe.

Hắn nghe xong trầm mặc một hồi, rồi vươn tay lấy hộp cơm của cậu, ăn sạch toàn bộ những món Tô Đường còn để lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/phan-dien-that-hung/chuong-22.html.]

Điều này giúp Tô Đường thoát tội, khiến cậu cảm kích không thôi.

Mấy ngày sau, Đồng Thịnh Chử đều sẽ chủ động đem những món cậu không thích ăn lấy ra, rồi lựa trong hộp cơm của mình đồ ăn cậu thích nhường cho cậu. Thậm chí còn gỡ sẵn xương cá cho cậu dễ ăn.

Điều này khiến Tô Đường cảm động lại không nhịn được ngại ngùng.

Ngay từ đầu Tô Đường không có ý chiếm tiện nghi của hắn. Hắn giúp cậu ăn hết đồ ăn đã quá tốt rồi, bởi vậy ban đầu khi hắn nhường đồ ăn cho cậu, cậu đều đem trả lại. Nhưng Đồng Thịnh Chử sống c.h.ế.t nói mình không thích ăn mấy thứ này, nếu Tô Đường không ăn thì coi như để thừa lại thôi.

Giọng nói của hắn bình đạm, thần thái cũng cực kì nghiêm túc, khỏi nói đến thái độ kiên quyết, không ăn chính là không ăn làm Tô Đường buộc phải nhận.

Tuy rằng như thế, Tô Đường vẫn là cảm thấy mình như chiếm lời quá mức. Dù sao Đồng Thịnh Chử nói không thích ăn cá, nhưng ngày nào cũng gỡ sạch xương cá cho cậu ăn.

Sau đó trong lúc ăn cơm, Tô Đường liền sẽ chủ động lấy ra thức ăn mà Đồng Thịnh Chử "thích" để nhường cho hắn.

Hôm nay cũng như thế.

Tô Đường theo lệ thường đem thức ăn đưa qua cho Đồng Thịnh Chử. Hắn lặng yên ăn sạch, sau đó ngồi gỡ thịt cá, mà Tô Đường cũng là vừa ăn cơm vừa thèm thuồng chờ đợi.

Dì nấu cơm làm mấy món khác hương vị cũng bình thường thôi, nhưng món cá lại khá ngon. Lần nào cũng làm Tô Đường hận không thể ăn thật nhiều.

Ánh mắt Tô Đường tỏa sáng chờ đợi, đột nhiên khóe mắt nhìn thấy một thân ảnh cao lớn đi vào nhà ăn.

Tô Đường quan sát liền nhìn thấy Lý Văn Bân cười ôn hòa đi đến trước mặt một cô bé.

Không biết Lý Văn Bân nói gì đó, cô bé liền đặt đũa xuống đi theo gã ra phía sau nhà ăn.

Giao dịch dơ bẩn!

Tô Đường nhớ tới những hình ảnh ghê tởm mà Lý Văn Bân đã làm, ghép lại với sự việc vừa rồi tất cả đều trùng khớp. Một ngọn lửa mãnh liệt bùng cháy trong lòng Tô Đường, dần dần lan lên trên đem não cậu đồng thời bốc hỏa.

Tô Đường không còn tâm trạng chờ ăn thịt cá, cậu lập tức đứng lên chạy ra sau nhà ăn, nỗ lực duy trì khoảng cách phía sau Lý Văn Bân cùng cô bé kia.

Loading...