Mấy đứa trẻ này đều đến đây trước Đồng Thịnh Chử, sớm đã kết thành một nhóm. Đồng Thịnh Chử lớn lên đẹp mắt nhìn không giống bọn chúng, viện trưởng lại phá lệ chăm sóc hắn hơn, bọn chúng tất nhiên không vui.
Phế vật? Rác rưởi? Chỉ cần đi theo bản tọa, tất cả sẽ trở thành anh hùng thế gian!
Hắn xuyên qua và bước vào thế giới 10.000 năm sau, nhân loại diệt vong, võ học lên đến đỉnh cao, mà hắn là tia lửa duy nhất!
Một đại ma hoàng đầy thủ đoạn tàn độc, sẽ làm thế nào để khiến cho một gia tộc nhỏ bé trở mình thành một gia tộc đứng trên tất cả?
Thể chất bình thường? Thần thông khó luyện? Đốn ngộ liền xong việc!
Thật ra ban đầu cũng có vài người thấy Đồng Thịnh Chử đẹp cũng muốn chơi cùng hắn, nhưng hắn rất lạnh lùng không hề đáp lại, dần dà bọn chúng cũng bài xích chán ghét Đồng Thịnh Chử.
Lần này Đồng Thịnh Chử tự nhiên đánh người, bọn chúng bắt được lỗi của hắn liền muốn mách lẻo với viện trưởng.
Tốt nhất bà ấy sẽ vì chuyện này mà cho rằng hắn là một đứa hư hỏng, không quan tâm tới hắn nữa.
Hiển nhiên không chỉ có vài ba người nghĩ vậy, một bé gái đã lập tức chạy ra ngoài đi tìm viện trưởng Âu Dương.
Tô Đường và Đồng Thịnh Chử bị một đám trẻ vây quanh, cậu nhất thời không biết phải làm sao chỉ có thể ngồi yên.
Cậu chưa từng xử lý qua chuyện này, cũng chưa từng bị một đám trẻ vây quanh tra hỏi, càng chưa từng bị người khác ghét bỏ. Tuy rằng đại đa số đều nhằm vào Đồng Thịnh Chử.
Mà nguyên nhân sự việc Đồng Thịnh Chử lại lãnh đạm bình tĩnh hơn cậu nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/phan-dien-that-hung/chuong-17.html.]
Hắn thấy bộ dáng ngơ ngác của Tô Đường, nhướng mày đem Tô Đường che chắn phía sau, con ngươi đen kịt quét về phía đám trẻ xung quanh.
Bọn chúng dù gì cũng còn nhỏ, lá gan không nhiều lắm, bị hắn dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm có chút sợ hãi mà lùi về sau.
Đồng Thịnh Chử che trước mặt Tô Đường, cả người lạnh băng cảnh cáo "Tụi mày mà nói thêm câu nào nữa tao liền đánh."
Cực kì kiêu ngạo.
Tô Đường được Đồng Thịnh Chử che chắn muốn tiến lên, nhưng khí lực của hắn lớn hơn cậu nhiều, cực kì chặt chẽ bảo vệ cậu.
Tô Đường có chút xấu hổ, đã già đầu rồi còn được một đứa bé bảo hộ, dù đây là nhân vật phản diện đi chăng nữa.
Cậu nghe âm thanh hắn uy h.i.ế.p muốn đánh đám trẻ xung quanh có chút không đồng ý, vừa mới lấy dũng khí nói đánh người là không đúng thì bên ngoài truyền đến âm thanh sắc chọn của bé gái.
"Bác viện trưởng, bác nghe thấy chưa, chính miệng cậu ta nói muốn đánh người đó!"
Tâm Tô Đường rơi lộp bộp, đây là cô nhóc vừa mới chạy ra ngoài tìm viện trưởng để đ.â.m chọt.
Tốc độ của bà rất nhanh, âm thanh vừa dứt liền xuất hiện ở cửa phòng hòng, Lan Tĩnh cũng đi bên cạnh bà.
Nhìn đám trẻ vừa sợ hãi Đồng Thịnh Chử giờ đây sôi nổi chạy qua mách lẻo, đứa nhỏ bị hắn đánh còn khóc thảm thiết hơn, đáng thương vươn bàn tay bị đánh sưng đỏ cho bà xem qua.
Lần đầu tiên Tô Đường không nhìn thấy viện trưởng cười hiền hậu. Cậu ngẩng đầu nhìn Đồng Thịnh Chử trước mặt, hắn không đổi sắc như không quá để ý chuyện này. Nhưng rõ ràng cậu cảm giác hắn đang tức giận.
Tô Đường rùng mình, giữa âm thanh ồn ào của đám trẻ đột nhiên giơ cao cánh tay hô lên: "Bác viện trưởng, xin lỗi, đều vì con nên Đồng Thịnh Chử mới đánh người."