Phản Diện Thật Hung - Chương 14

Cập nhật lúc: 2025-03-21 14:46:26
Lượt xem: 0

Thấy hắn gật đầu, Tô Đường cực kì vui vẻ. Nhân vật phản diện đã đồng ý làm bạn của cậu rồi đó nha!

Vậy sau này cậu có thể tìm nhân vật phản diện cùng nhau chơi, sau đó nhân cơ hội truyền thụ tư tưởng vì một thế giới hòa bình, chỉ dẫn hắn đi đúng hướng.

Bước đầu tiên đã hoàn thành.

Kế tiếp là bước thứ hai: Truyền bá tư tưởng cho nhân vật phản diện từ khi còn nhỏ.

Tô Đường đầu óc xoay chuyển một hồi, sau đó meo meo lại gần bên tai Đồng Thịnh Chử, nhỏ giọng nói: "Chúng ta đã là bạn, để tớ kể chuyện cho cậu nghe, bạn bè phải cùng nhau kể chuyện xưa."

Kẹo sữa mùi thơm quá, đáng tiếc hôm nay không được ăn rồi!

Trong lòng Tô Đường phiền muộn, cũng không quan tâm Đồng Thịnh Chử rốt cuộc có chịu nghe mình kể chuyện hay không, tự mình nhỏ giọng bắt đầu kể: "Ngày xửa ngày xưa có một ngọn núi..."

Đến khi Tô Đường theo trợ lý về đến nhà, Lan Tĩnh cùng dì giúp việc đã làm xong cơm trưa.

Tô Đường vừa ngửi được mùi đồ ăn liền quên hết thảy mọi đau khổ từ sáng đến giờ, dùng tốc độ sét đánh cởi giày rồi chạy vào nhà bếp.

"Đường Đường, chạy từ từ thôi." Dì Lâm giật mình dặn dò cậu.

"Vâng ạ." Tô Đường kéo ghế ra ngồi xuống, nhìn xung quanh một vòng thấy Lan Tĩnh đi ra, trên tay ôm hộp giữ ấm: "Ba ba trưa nay tăng ca không về ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/phan-dien-that-hung/chuong-14.html.]

Tô Triết là người đàn ông trụ cột của cả gia đình, Lan Tĩnh thương chồng sợ y đã vất vả làm việc còn phải ăn đồ ăn bên ngoài không đủ dinh dưỡng. Vì thế sau khi hai người kết hôn đã mua một căn nhà nhỏ gần công ty của Tô Triết. Ngoại trừ ngày nghỉ cuối tuần hoặc ngày lễ họ sẽ trở lại nhà chính Tô gia, thời gian còn lại đều ở căn nhà nhỏ này. Như vậy mỗi buổi trưa Tô Triết không cần đi đâu xa vẫn ăn được cơm trưa tình yêu do tự tay Lan Tĩnh làm.

Đôi lúc Tô Triết bận rộn thật sự không thể về nhà, Lan Tĩnh sẽ qua đó đưa cơm cho y.

Lan Tĩnh đặt bình giữ ấm lên bàn, xoa đầu Tô Đường: "Đúng vậy, một lát Đường Đường có muốn cùng mẹ đến công ty của ba không?"

Tô Đường có hơi muốn đi.

Một tháng gần đây Tô Triết vẫn luôn bận rộn một hạng mục ở công y và liên tục tăng ca. Tô Đường không chỉ một tháng không được trở về nhà chính, mà thậm chí thời gian ở cùng ba ba cũng ít đi. Thời điểm Tô Triết về đến nhà đã là nửa đêm, cơ thể nhỏ nhắn của cậu sớm không chống cự được cơn buồn ngủ, vì thế cậu phải tự đặt cho mình đồng hồ báo thức, buổi sáng tận lực không ngủ nướng để được cùng y ăn sáng.

Tô Triết là một người ba tốt, Lan Tĩnh cũng là một người mẹ tốt, giống như ba mẹ của cậu ở kiếp trước vậy, đều thật lòng yêu thương quan tâm con mình. Tô Đường quyết tâm ngày nào cậu còn tồn tại ở thế giới này, cậu nhất định phải làm một đứa con ngoan ngoãn.

Đứa con ngoan Tô Đường cuối cùng vẫn lựa chọn không đến công ty của Tô Triết.

Bởi hôm nay cậu có chuyện lớn phải làm, nếu đến công ty của Tô Triết chỉ sợ quấy rầy đến công việc của y.

Sáng nay cậu đã kể cho nhân vật phản diện nghe rất nhiều câu chuyện giải cứu thế giới, chính là hắn toàn thờ ơ, thỉnh thoảng "ừ" một tiếng cho có lệ. Tô Đường cảm thấy vấn đề này thật nghiêm trọng. Cậu càng phải kể nhiều nhiều cho hắn nghe mới được.

Tô Đường chui đầu vào thư phòng của Tô Triết, lấy máy vi tính của y gõ bàn phím đùng đùng, ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt trẻ con có vẻ dữ tợn hung hăng.

Tô Đường đây chưa bao giờ try hard như thế này đâu!

Cậu cắn răng tức giận hừ hừ.

 

Loading...