Phản Diện Thật Hung - Chương 13
Cập nhật lúc: 2025-03-21 14:46:19
Lượt xem: 1
Đây là muốn mắc câu rồi?
Chỉ cần họ trở thành bạn tốt, cậu có thể dẫn dắt nhân vật phản diện một lòng hướng thiện, dù cho không phải người tốt nhất nhưng cũng có thể làm hắn không hận thù thế giới.
Tô Đường ảo tưởng tương lai tốt đẹp, nhìn hắn bằng đôi mắt sáng lấp lánh.
Tôi nhất định khiến cậu trở thành một người tốt đẹp!
Có trời mới biết, đang lúc Tô Đường chờ mong Đồng Thịnh Chử nhận kẹo, sau đó thành bạn tốt, hắn đột nhiên tàn nhẫn nghiêng đầu.
Hắn không nói một lời, động tác quay đầu lãnh khốc lại vô tình.
Nháy mắt khi hắn quay đầu, một xô nước lạnh như băng tạt vào ngọn lửa trong lòng Tô Đường.
Tô Đường cầm kẹo sữa trợn tròn mắt.
Đây là bị từ chối rồi?
Nhưng mới nãy nhân vật phản diện rõ ràng nhìn kẹo sữa...
Tô Đường rối rắm một lúc lâu mới hồi phục tinh thần, nhìn vào lòng bàn tay mình.
Một viên kẹo sữa.
Chẳng lẽ là ghét bỏ kẹo quá ít không đủ thành tâm?
Tô Đường nghiêng đầu nghĩ đúng thật một viên có hơi ít. Cậu lần nữa mò mò trong túi, khuôn mặt tròn hơi suy sụp.
Đường Đường tủi thân.
Tô Triết ban chiếu chỉ mỗi ngày chỉ cho cậu ăn ba viên kẹo để không bị sâu răng. Một bên là kẹo ngon số lượng thưa thớt, một bên là sự nghiệp cứu vớt thế giới.
Tô Đường gian nan đưa ra lựa chọn. Cuối cùng cậu khẽ cắn môi, quyết định thà đau ngắn hơn đau dài, hi sinh kẹo sữa cứu vớt thế giới.
Tô Đường đem hai viên kẹo sữa đưa cho Đồng Thịnh Chử.
"Đồng Thịnh Chử, hai viên kẹo đều cho cậu, làm bạn được không?" Tô Đường ánh mắt thèm nhỏ dãi nhìn kẹo sữa không buông.
Đồng Thịnh Chử không phản ứng.
Tô Đường không thể tin! Tô Đường ủ rũ!
Hai viên kẹo cũng không thể thu phục à, quả nhiên không phải đứa trẻ bình thường!
Không hổ danh nhân vật phản diện tương lai sẽ tiêu diệt thế giới!
Bị sự thật đả kích trầm trọng
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/phan-dien-that-hung/chuong-13.html.]
, Tô Đường không phát hiện ánh mắt của Đồng Thịnh Chử. Cậu khẽ cắn môi, quyết định liều mạng, bất quá chỉ là đồ ăn một ngày mà thôi!
Tô Đường đau khổ cắt xuống giọt máu, bàn tay vạn phần gian nan móc ra viên kẹo cuối cùng. Cậu nhắm mắt, đưa toàn bộ đồ ăn đến trước mặt Đồng Thịnh Chử.
"Đồng Thịnh Chử, đây là toàn bộ số kẹo của tớ hôm nay, đều cho cậu hết. Chúng ta làm bạn đi!" Vì chứng minh lời mình nói đều là sự thật, không cần biết hắn có nhìn hay không, cậu vạch ra túi áo của mình đưa cho hắn xem, thể hiện tấm lòng thành kính mãnh liệt muốn kết bạn.
Đồng Thịnh Chử vẫn không nhúc nhích.
Tô Đường nóng nảy: "Kẹo sữa ăn ngon lắm! Mẹ của tớ tự làm đó nha, ngọt ngọt thơm thơm, ăn rồi nhất định sẽ rất thích. Cậu ngửi thử xem, có phải thơm lắm hong?"
Lan Tĩnh không chỉ là một nghệ sĩ dương cầm tài năng mà trong công việc bếp núc cũng cực kì xuất sắc. Bánh kẹo cho Tô Đường ăn vặt đều do cô tự mình làm. Cậu ăn xong liền nhớ mãi không quên, mỗi ngày thức dậy đều quấn lấy cô đòi đồ ăn vặt, thỏa mãn đam mê ăn uống.
Cậu không hề khoa trương đâu, mỗi ngày cậu đều muốn được ăn đồ mẹ làm, ăn cả đời cũng không thấy chán.
Đáng tiếc không lâu trước đây, cậu bất hạnh bị sâu một chiếc răng, sau đó bị Tô Triết tàn nhẫn chấm dứt cuộc sống tốt đẹp mỹ thực vây quanh, bây giờ mỗi ngày chỉ được phát ba viên kẹo và hai món tráng miệng nhỏ xíu.
Tô Đường một bên yên lặng chảy nước miếng, một bên lặng lẽ rơi nước mắt. Tự nhủ hết thảy đều là vì cứu vớt thế giới!
Đồng Thịnh Chử chưa từng gặp qua đứa nhóc nào như vậy. Từ trước tới nay đều là những kẻ gắt gao giữ của, căn bản không chấp nhận chia sẻ bất cứ thứ gì.
Nhóc ngốc này rõ ràng luyến tiếc kẹo sữa đến mức chảy nước miếng, ấy vậy mà lại đem toàn bộ kẹo cho hắn.
Ngu ngốc.
Nhưng hắn lại không chán ghét.
Đồng Thịnh Chử ma xui quỷ khiến đưa tay nhận lấy ba viên kẹo kia.
Tô Đường khẩn trương hưng phấn lại đau lòng.
Đồng Thịnh Chử lột mở vỏ kẹo.
Tô Đường thèm nhỏ dãi hít hít mũi.
Đồng Thịnh Chử đem kẹo sữa bỏ vào trong miệng.
Tô Đường vô thức l.i.ế.m liếm môi.
Đồng Thịnh Chử đem toàn bộ phản ứng của Tô Đường thu vào trong mắt, hắn vốn không thích đồ ngọt nhưng xem ra hương vị này cũng không tệ lắm.
Vì thế dưới ánh nhìn chăm chú của Tô Đường, hắn đem ba viên kẹo ăn sạch.
Tô Đường đau lòng khó nhịn, nhưng cậu là một người đàn ông kiên cường!
Nhìn Đồng Thịnh Chử ăn xong, cậu kiên cường hỏi: "Chúng ta đã trở thành bạn tốt đúng không?"
Ánh mắt kia sáng lấp lánh tới mức chói mù người nhìn khiến Đồng Thịnh Chử có chút không thích ứng.
Nội tâm hắn không muốn có bạn bè, cũng không cần chúng. Nhưng hắn lại vừa ăn mất kẹo sữa của Tô Đường, hơn nữa mùi vị không tệ, vì thế Đồng Thịnh Chử chỉ có thể gắng gượng gật gật đầu.
Ngốc như vậy, sau này hắn trông chừng nhiều hơn một chút là được, xem như ba viên kẹo sữa đó là tiền công trả trước.