Phản Diện Bệnh Kiều Muốn “Giếc” Tôi Trên Giường - P6

Cập nhật lúc: 2025-03-25 16:24:37
Lượt xem: 572

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi không để ý đến hệ thống. Cùng với việc độ sảng khoái tăng lên, độ hắc hóa của hắn cuối cùng cũng ổn định lại, không giảm nữa. 

 

Thế là tôi tiếp tục cố gắng, mỗi một cái nhíu mày, mỗi một nụ cười đều là sự chế giễu: "Có tình cảm? Anh cũng xứng sao?"

 

Vừa nói, tay tôi lại đặt lên mặt hắn vỗ nhẹ. 

 

"Chỉ là món đồ chơi lúc rảnh rỗi của tôi thôi, chuyện kết hôn, tôi đã có người khác rồi!"

 

Nụ cười của tôi hoàn mỹ, thể hiện rõ sự khinh thường và chán ghét. Cố Yến dường như bị chọc cười. Hắn mặc kệ sự phản kháng của tôi, bịt miệng tôi lại, ngăn cản mọi sự giãy giụa của tôi, kéo tôi đến một lối thoát hiểm.

 

Cố Yến ép tôi vào cửa, giọng nói khẽ chế nhạo bên tai tôi. 

 

"Vậy thì nghe xem người mà cô chọn để kết hôn đang làm gì."

 

Đang làm gì chứ? Nam nữ chính cưỡng ép yêu đương, đương nhiên là đang lén lút vụng trộm rồi. Phía sau cửa thoát hiểm, vang lên từng trận tiếng hờn dỗi tức giận mắng.

 

Tôi chớp mắt, hoàn toàn không hề lay động. Thậm chí còn muốn lại gần hơn một chút, quan sát ở cự ly gần. Ai ngờ Cố Yến không cho tôi cơ hội, bóp mạnh má tôi, nghiến răng nghiến lợi. 

 

"Hiểu chưa? Hoắc Triều chính là một tên khốn ba phải, cô nghĩ gả cho hắn là sẽ sống tốt sao? Tôi không đồng ý!"

 

Tôi nhướng mày, cố ý kích thích hắn: "Không sao, chỉ cần người hắn cưới là tôi là được!"

 

Cố Yến không thể tin nổi, tức giận nói: "Cô có thể chịu đựng việc hắn có người phụ nữ khác bên ngoài sao? Dù vậy, cô vẫn muốn gả cho hắn? Tên khốn nạn này đã cho cô uống bùa mê thuốc lú gì vậy!"

 

【Ký chủ! Độ hắc hóa của phản diện bệnh kiều đang tăng vọt! 60, 65, 70, 80! Ký chủ cố lên!】

 

Tôi mặt không cảm xúc: "Anh không hiểu ý nghĩa của liên hôn sao? Chỉ là liên hôn thôi, Hoắc Triều có thể chơi bời với người khác, tôi cũng có thể, anh không đồng ý, vậy tôi sẽ đi tìm người khác."

 

Nói xong, tôi đẩy hắn ra thật mạnh, xoay người muốn rời đi. Nhưng lại bị hắn túm lấy cổ tay. Quay đầu lại, tôi giật mình. Đôi mắt Cố Yến đen láy u ám, như thể sắp bùng nổ ngay lập tức. Tôi không nhịn được né tránh ánh mắt hắn.

 

【Ký chủ! Tiếp tục đi!】

 

Tôi mím môi: "Chỉ là món đồ chơi thôi, anh tưởng mình là không thể thay thế sao? Cố Yến, anh nên biết thân biết phận, đừng tự mình đa tình!"

 

Vừa định nói thêm vài câu châm chọc, thì nghe thấy tiếng động phía sau. Nhớ tới hai người còn đang ở trong lối thoát hiểm, vị trí hiện tại của tôi thật sự không thích hợp để nói nhiều. 

 

Thế là, tôi xoay người bỏ đi. Lần này, Cố Yến không ngăn cản tôi nữa, chỉ là ánh mắt nóng bỏng đó vẫn luôn dán trên gáy tôi, khiến người ta không thể nào phớt lờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/phan-dien-benh-kieu-muon-giec-toi-tren-giuong/p6.html.]

 

[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree, chỉ được đăng tải trên fb và MonkeyD, những chỗ khác đều là ăn trộm nhé ạ~ đừng quên oánh giá pết Chanh 5 sao nhó, mãi iu mn]

Cố Điềm Điềm quay lại, lập tức tránh xa Hoắc Triều, quay sang khoác tay tôi. Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt áy náy và chột dạ. 

 

Đôi môi đỏ mọng hơi sưng lên, muốn nói lại thôi. Còn Hoắc Triều đứng ở xa nhìn chúng tôi với vẻ mặt như cười như không.

 

Tối hôm đó, Cố Điềm Điềm nhắn tin: 【Chị ơi, Hoắc Triều không phải người tốt! Chị thật sự muốn giao cả đời mình cho người đàn ông như vậy sao?】

 

Tôi thấy hơi buồn cười. Theo như hệ thống nói, tiến độ của nguyên tác đang ở giai đoạn cưỡng ép của Hoắc Triều. 

 

Hắn vừa đe dọa Cố Điềm Điềm, vừa duy trì cuộc hôn nhân liên minh giữa hai gia tộc, cuối cùng ngược thân, ngược tâm, rồi hối hận muốn c.h.ế.t để theo đuổi vợ.

 

Ai ngờ bây giờ quan hệ của tôi và Cố Điềm Điềm lại khá tốt, cô ấy muốn nhắc nhở tôi, nhưng vì bị đe dọa nên không dám nói rõ sự thật. 

 

Nghĩ một lát, tôi an ủi một câu: 【Nếu có đối tượng liên hôn phù hợp hơn, chị sẽ không chọn hắn.】

 

……

 

Sau ngày hôm đó, Cố Yến mất tích mấy ngày liền. Hệ thống kêu gào: 【Ký chủ! Độ hắc hóa của phản diện đang giảm dần đều, rốt cuộc cô có đang cố gắng làm nhiệm vụ không vậy?】

 

Tôi im lặng, hưởng thụ cuộc sống đại tiểu thư một cách lười biếng. 

 

Cho đến giữa tháng, Cố Yến vẫn chưa xuất hiện. Còn cơ thể tôi yếu ớt, xuất hiện triệu chứng chóng mặt trong thời gian ngắn.

 

Tôi lấy điện thoại ra định gọi cho hắn, nhưng chưa kịp bấm số đã ngất đi. 

 

Lúc tỉnh lại, tôi đang truyền nước trong bệnh viện. Môi tái nhợt, mặt không còn chút máu, tôi lạnh lùng nhìn Cố Yến đi tới.

 

Sau khi bị bệnh tật hành hạ, lúc này tôi còn lạnh lùng hơn cả con d.a.o đã mổ cá nửa năm ở siêu thị. 

 

Vì vậy, khi hắn quỳ bên giường tôi, tôi lại không chút khách khí cho hắn một cái tát. Trở thành chiến thần tát tai, nắm giữ bí kíp sỉ nhục.

 

Đáng tiếc hiệu quả không đáng kể. Cơ thể yếu ớt, cộng thêm bàn tay mềm yếu vô lực, cái tát nhẹ hẫng rơi xuống, lại giống như đang vuốt ve mặt hắn. 

 

Còn bị hắn nắm lấy, đặt bên má cọ xát. "Đại tiểu thư, xin lỗi!"

 

Tôi xấu hổ tức giận, muốn rút tay về, rồi bổ sung thêm một cái tát nữa, để lấy lại tôn nghiêm của chiến thần tát tai! Nhưng rút không ra...

 

Thế là tôi hung dữ mắng nhiếc hắn một lần nữa: "Phế vật! Muốn mạng của tôi sao? Có phải muốn tôi c.h.ế.t không?"

Loading...