Phản Diện Bệnh Kiều Muốn “Giếc” Tôi Trên Giường - P4

Cập nhật lúc: 2025-03-25 16:23:08
Lượt xem: 623

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

7

 

Nhưng cơ thể này có vị hôn phu.

 

Dù không muốn, tôi vẫn bị bố mình phái đi công tác - liên lạc tình cảm với đối tượng kết hôn.

 

[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree, chỉ được đăng tải trên fb và MonkeyD, những chỗ khác đều là ăn trộm nhé ạ~ đừng quên oánh giá pết Chanh 5 sao nhó, mãi iu mn]

Mỗi khi đến lúc này, Cố Yến luôn túc trực bên cạnh tôi.

 

Tôi có thể cảm nhận được áp suất thấp mà hắn tỏa ra, ngày càng đáng sợ.

 

Đặc biệt là khi tôi có tiếp xúc thân thể với vị hôn phu, độ hắc hóa trong đầu lại tăng lên từng bậc.

 

Luôn khiến tôi cảm thấy giây tiếp theo, Cố Yến sẽ cầm d.a.o c.h.é.m tôi, hoặc là c.h.é.m vị hôn phu Hoắc Triều của tôi.

 

Sân cầu lông, Hoắc Triều đưa cho tôi một chai nước khoáng.

 

Anh ta khẽ cười nói, giống như đang nói đùa: "Mỗi lần ở bên cạnh em, anh luôn cảm thấy mùa hè nóng bức này lại có thêm một chút mát mẻ."

 

Tôi liếc nhìn Cố Yến đang mặt không cảm xúc, trong lòng không nhịn được than thở.

 

Không mát mẻ sao được?

 

Bên cạnh luôn có một cái tủ lạnh lớn mà.

 

Để tránh xảy ra xung đột, tôi sai Cố Yến đi lấy vợt cầu lông đến.

 

Cố Yến im lặng không nói, vẫn ngoan ngoãn như mọi khi.

 

Nhưng cây vợt hắn mang đến lại bị hỏng, giống như bị ai đó cố ý bẻ gãy mặt vợt.

 

Cố Yến vẻ mặt vô tội: "Tôi nhìn thấy lúc nó đã hỏng rồi."

 

Hắn không giỏi nói dối, nhưng khi nói câu này lại không hề áy náy, còn cố ý thêm một câu: "Thật đấy!"

 

Tôi cau mày, đã quyết định làm tra nữ, vậy thì phải nhẫn tâm.

 

"Trừ vào lương của anh."

 

Hoắc Triều thì không để ý.

 

"Không sao, anh mang theo nhiều vợt."

 

Anh không làm được thì để tôi làm.

 

Nói xong, anh ta lấy vợt cầu lông từ vệ sĩ nhà mình đưa tới, nhưng lại bị Cố Yến chặn lại, cầm lấy trước tôi một bước.

 

Vẫn là vẻ mặt vô tội đó.

 

"Hoắc thiếu gia, hình như vợt của anh cũng bị hỏng rồi."

 

Kẻ không được yêu mới là kẻ thứ ba, anh nên cút đi đâu thì cút, đến đây làm gì?

 

Nhận thấy bầu không khí căng thẳng khi hai người nhìn nhau.

 

Tôi cảm thấy không ổn, lập tức đá Cố Yến một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/phan-dien-benh-kieu-muon-giec-toi-tren-giuong/p4.html.]

 

"Cố Yến, anh đang làm gì vậy?"

 

Hoắc Triều không nói gì, đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát. Tuy chuyện liên hôn này là do cha mẹ hai bên quyết định, tôi và anh ta chẳng có quan hệ gì. 

 

Hơn nữa, anh ta còn là nam chính trong nguyên tác, chồng tương lai của "tiểu bạch thỏ" Cố Điềm Điềm, đối thủ trời định của Cố Yến. 

 

Nhưng Cố Yến vẫn chưa phát triển, làm mất mặt Hoắc Triều như vậy, không biết anh ta có ghi hận rồi trả thù hay không. Dù sao thiết lập nhân vật của anh ta là kiểu "mặt cười dạ sói", bên ngoài trắng trong bên trong đen tối.

 

Nhưng rõ ràng Cố Yến không hiểu ý tôi, hắn chỉ thấy tôi thiên vị Hoắc Triều, trên mặt toàn là vẻ ấm ức và cứng đầu. 

 

"Đại tiểu thư, cô không tin tôi sao?" 

 

Tôi không nhịn được đảo mắt, ai mà tin nổi chứ?

 

【Ký chủ! Cơ hội tốt, mau sỉ nhục hắn, mắng chửi hắn, hung hăng bắt nạt hắn!】

 

Tôi khựng lại, lập tức đeo lên mặt nạ kiêu căng ngạo mạn, không nói lý lẽ. Lại giẫm mạnh một cái lên giày của Cố Yến. Có lẽ do lực quá yếu, nét mặt hắn không hề thay đổi, vẫn là bộ dạng uất ức nhìn tôi.

 

"Tô tiểu thư, hay là thôi đi? Hôm nay thời tiết đẹp, đừng để người không liên quan làm mất hứng." 

 

Tôi quay đầu nhìn Hoắc Triều. Trong mắt anh ta lóe lên vẻ thích thú, giả vờ thân thiết đến bên cạnh tôi khuyên nhủ. Nhưng tôi có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt anh ta đang nhìn Cố Yến. 

 

Nhớ tới thủ đoạn của Hoắc Triều trong nguyên tác, tôi lập tức nổi giận với Cố Yến: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau xin lỗi, rồi đi mua một cây vợt cầu lông mới đến đây!"

 

Nghĩ lại, bây giờ tốt nhất nên tách hai người ra. Không thể để Hoắc Triều chú ý đến Cố Yến ngay lúc này. Thế là tôi giả vờ mất hứng, nhíu mày: "Thôi, không muốn đánh nữa, cút đi!"

 

Thân hình Cố Yến khẽ run lên. 

 

Nhưng tôi lại nghe thấy tiếng hệ thống hò reo vui sướng: 

 

【Độ hắc hóa +5, +10, +20! Ký chủ làm tốt lắm!】

 

Tôi cắn chặt môi, trong lòng lại không vui như hệ thống. Vẫn nhìn chằm chằm Cố Yến. Hắn nhìn tôi thật sâu, cúi đầu, tôi không thấy rõ biểu cảm của hắn, chỉ thấy nắm tay hắn siết chặt.

 

Ngay khi tôi nghĩ hắn sẽ không nhịn được nữa, Cố Yến vẫn mở miệng. 

 

"Hoắc thiếu gia, xin lỗi." 

 

Giọng hắn gần như nghiến răng nghiến lợi.

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm, quay sang nhìn Hoắc Triều, nặn ra một nụ cười: "Thật xin lỗi, bảo tiêu nhà tôi không hiểu chuyện." 

 

Hoắc Triều mỉm cười thân thiện, nhưng ánh mắt lại đảo qua đảo lại giữa tôi và Cố Yến.

 

Sau khi về nhà, ba gọi điện nói Hoắc Triều rất hài lòng về tôi, muốn bàn chuyện đính hôn. Lúc ông nói chuyện này, Cố Yến đang đứng bên cạnh, cả người cứng đờ. 

 

Tôi liếc nhìn hắn, cố ý tỏ ra e thẹn ngượng ngùng: "Ba, con cũng rất hài lòng về Hoắc Triều, còn việc đính hôn cụ thể thế nào ba mẹ cứ quyết định đi ạ!"

 

Cứ mỗi lần tôi khen Hoắc Triều một câu, độ hắc hóa của Cố Yến lại tăng vọt. Nhận ra điều này, hệ thống mở truyện ngôn tình ngọt sủng ra bắt tôi đọc theo những câu thoại sến súa. 

 

Sắc mặt Cố Yến càng lúc càng khó coi. Tôi rất hài lòng, bởi vì độ hắc hóa đã được tôi đẩy lên 80! Xem ra phần còn lại, đến ngày đính hôn là có thể hoàn thành.

 

Nhưng tôi không ngờ, Cố Yến bị kích thích đến mức tối hôm đó đã leo lên giường tôi. 

 

Loading...