Editor: Trang Thảo.
Đứng một Yến Khinh Dạ ở ngay sát gang tấc, Lạc Nam Tinh bỗng cảm thấy khó thở, sống lưng lạnh toát, tóc gáy dựng .
“Sao... ạ?” Lạc Nam Tinh gian nan mở miệng.
Yến Khinh Dạ bất chợt cúi , chóp mũi gần như chạm sát chóp mũi y. Lạc Nam Tinh định lùi né tránh, nhưng theo bản năng chẳng dám cử động dù chỉ một chút.
“Man Vương hiện đang bặt vô âm tín, còn để lời đe dọa sẽ báo thù cho thương của là Lý Thiên Ly.”
Giọng của Yến Khinh Dạ vang lên nhẹ tênh, tựa như lời thì thầm của ác ma bên tai.
Lạc Nam Tinh trợn tròn mắt: “Cái gì cơ?”
Y hốt hoảng hỏi : “Man Vương vẫn c.h.ế.t ?”
Yến Khinh Dạ chậm rãi thẳng , từ cao xuống y: “Vẫn .”
Lạc Nam Tinh c.ắ.n môi, run rẩy: “Hắn... tìm để báo thù ?”
Yến Khinh Dạ làm vẻ chuyện liên quan đến , chắp tay lưng xoay bước về phía cung điện sừng sững như một con cự thú đang ngủ đông. Tiếng của phiêu hốt theo gió đêm: “Có lẽ . Nếu tiểu thần y hành y tế thế thì cứ .”
Bóng dáng Yến Khinh Dạ mỗi lúc một xa dần, bỏ Lạc Nam Tinh trơ trọi tại chỗ.
Dù đầu xuân nhưng gió đêm vẫn còn chút se lạnh. Một cơn gió thổi qua khiến Lạc Nam Tinh, tin Man Vương tẩu thoát, khỏi rùng , cảm giác như rắn độc rình rập. Không gian xung quanh dường như cũng đầy rẫy hiểm nguy.
Hồi tưởng nỗi đau đớn khi hành hạ đến c.h.ế.t ở kiếp , Lạc Nam Tinh tuyệt đối rơi cảnh đó thêm một nào nữa. Ánh mắt hoảng loạn của y đảo quanh một hồi, bỗng chốc khựng , dán chặt bóng lưng cao lớn, đĩnh đạc phía .
Yến Khinh Dạ thong thả bước . Khi thấy tiếng bước chân vội vã đuổi theo từ phía , tia u ám trong mắt mới dần tan biến, khóe môi khẽ hiện lên một nét đắc thắng.
Cuối cùng, vạt áo của cũng ai đó kéo : “Bệ hạ!”
Yến Khinh Dạ dừng bước, đầu “chiếc bánh chưng nhỏ” đang thở hổn hển. Hiện giờ y còn là kẻ nhếch nhác như , khi chạy vài bước, đôi gò má đỏ ửng lên, làn da trắng nõn mịn màng hiện sắc hồng nhuận, trông chẳng khác nào một quả vải ngọt lành, mọng nước.
“Tiểu thần y còn chuyện gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phan-dien-bao-quan-va-tieu-than-y-trong-sinh-byhz/chuong-9-loi-thi-tham-cua-ac-ma.html.]
Lạc Nam Tinh cố gắng định nhịp thở, cảnh giác ngó xung quanh, lúc nào cũng cảm thấy trong bóng tối đang ẩn nấp những mối nguy lấy mạng . Vì thế, y nhích thêm hai bước, dán sát Yến Khinh Dạ. Y nhận đôi đồng t.ử đen đặc của đang chằm chằm, yết hầu khẽ lên xuống đầy căng thẳng.
Trang Thảo
Lạc Nam Tinh gắt gao nắm chặt ống tay áo của Yến Khinh Dạ. Hơi ấm từ truyền tới giúp xua tan nỗi hoảng loạn và cái lạnh lẽo bủa vây, khiến y cảm thấy như con thuyền nhỏ tìm bến đỗ, như tiểu thú tìm về tổ ấm. Y thở phào nhẹ nhõm, ngước mắt Yến Khinh Dạ với vẻ mặt chân thành nhất, nở một nụ lấy lòng đầy ngoan ngoãn: “Bệ hạ, hiện tại thiên hạ mới định, Man Vương đang lẩn trốn, thảo dân lưu bên cạnh bệ hạ để đề phòng ngài kẻ tiểu nhân ám toán.”
“Không cần , trẫm sẽ vấp ngã hai tại cùng một cái hố. Tiểu thần y cứ yên tâm mà .”
Dứt lời, giơ tay gỡ từng ngón tay đang siết chặt ống tay áo , nở một nụ tao nhã thản nhiên bước tiếp về phía .
Lạc Nam Tinh buồn rầu gãi đầu, lật đật đuổi theo lưng Yến Khinh Dạ. Y vài định túm lấy tay áo nhưng đều khéo léo né tránh. Y cảnh giác quan sát bốn xung quanh, chốc chốc sang Yến Khinh Dạ, cố sức bước nhanh để sóng vai cùng .
“Bệ hạ, chẳng ai phát hiện trúng độc, vạn nhất thì ? Thảo dân đặc biệt am hiểu việc phân biệt độc dược. Man Vương trốn thoát, gần đây thấy chỗ nào khỏe ? Để thảo dân xem giúp , những loại độc thì gì nhưng sẽ khiến c.h.ế.t một cách âm thầm đấy...”
Lạc Nam Tinh dọc đường đến khô cả cổ họng, nhưng Yến Khinh Dạ vẫn chẳng hề lay chuyển. Trong khi y còn đang vắt óc suy nghĩ xem làm để ở , y nhận theo đến tận bể tắm từ bao giờ.
Dưới sự hầu hạ của cung nhân, Yến Khinh Dạ cởi bỏ y phục, bước bể tắm, tựa lưng thành bể để làn nước ấm bao phủ lấy cơ thể, gột rửa mệt mỏi. Hắn lười biếng thốt lên một tiếng: “Rượu.”
Đám nội thị dâng lên đủ loại ngọc dịch cung đình. Yến Khinh Dạ cầm lấy một ly, định uống thì Lạc Nam Tinh vội vàng nửa quỳ bên thành bể, vươn tay đoạt lấy chén rượu trong tay : “Khoan bệ hạ! Để thảo dân nghiệm xem độc .”
Thế nhưng...
“Không phiền đến tiểu thần y .”
Cánh tay cầm chén rượu của Yến Khinh Dạ khẽ lách .
“Tùm!”
Lạc Nam Tinh vì dùng lực quá đà để giật chén rượu, đà né của kéo theo, cả đổ nhào xuống bể tắm.
“Khụ khụ khụ...”
Nhìn Lạc Nam Tinh như chú gà con rơi nồi canh, y đưa tay quẹt nước mặt, đôi gò má dần phồng lên, sắp sửa biến thành “tiểu bao tử” đến nơi. Yến Khinh Dạ thấy liền vội vàng cầm một chén rượu khác từ khay, đưa đến mặt y: “Vậy thì đành phiền tiểu thần y .”
Lạc Nam Tinh vốn định nổi giận bỏ , nhưng chén rượu mắt, y trừng mắt đầy lửa giận nó một hồi, bờ vai mới dần thả lỏng. Y gục đầu nhận lấy chén rượu, đưa lên mũi ngửi nhấp nhẹ một ngụm, đó ủ rũ đáp: “Rượu vấn đề gì.”
“Tốt.”