Editor: Trang Thảo.
Sau hơn hai mươi ngày dùng giải dược, bệnh trạng của Yến Khinh Dạ ngày càng thuyên giảm, hành sự cũng trở nên bài bản và quyết đoán hơn. Hàng loạt chiếu chỉ lấy Đan Dương làm trung tâm ngừng ban phát khắp cả nước, điều binh khiển tướng chuẩn cho cuộc phản công giành kinh thành.
Tại Thái Y Viện.
Trang Thảo
Lạc Nam Tinh lặng lẽ bình độc d.ư.ợ.c trong tay.
Chỉ còn bảy ngày nữa là tròn một tháng, rốt cuộc y nên bỏ thứ giải d.ư.ợ.c cho vị bạo quân uống ?
Những ngày gần đây, y thường xuyên cùng các ngự y đến doanh trại thương binh, chính vì thế mà lòng y càng thêm d.a.o động.
Thời tiên đế tại vị là lúc Man tộc hưng thịnh nhất, trong khi triều đình hủ bại, trọng văn khinh võ. Mỗi khi Man tộc xâm lấn, tiên đế lời gian nịnh, ngừng cầu hòa, cắt đất và bồi thường tiền bạc. Mãi cho đến khi Yến Khinh Dạ đăng cơ, chỉnh đốn triều chính, khai quật và trọng dụng những võ tướng như Kỷ Đình Châu, thì mới lượt đ.á.n.h đuổi quân xâm lược.
Nghe đồn khi còn là hoàng tử, Yến Khinh Dạ từng vương phi phản bội, nên khi đăng cơ hậu cung vẫn luôn để trống, cũng chẳng thừa kế. Nếu thực sự hai năm còn nữa, liệu thiên hạ đại loạn ? Vị tân hoàng đế liệu đủ bản lĩnh như , nhu nhược giống như vị tiên đế ?
Thôi bỏ .
Lạc Nam Tinh lặng lẽ cất bình độc d.ư.ợ.c .
Thấm thoát một tháng trôi qua, Lạc Nam Tinh cùng các ngự y đồng loạt chẩn đoán độc tố trong Yến Khinh Dạ giải sạch. Cơ thể cũng điều dưỡng , khôi phục vẻ cường tráng, thần thái bình thản, ban đêm còn những cơn táo bạo làm cho mất ngủ nữa.
Vết thương của chính tuy lành hẳn nhưng thể lên đường, thế nhưng Lạc Nam Tinh vẫn cảm thấy chút cam lòng, bởi vì y vẫn báo thù xưa nợ cũ. Khốn nỗi, đám Lý Thiên Ly đều giam trong ngục tối, mà Yến Khinh Dạ thì tuyệt đối cho phép Lạc Nam Tinh bén mảng đến đó nữa.
Mấy ngày nay, đêm nào vị bạo quân cũng bắt y làm gối ôm mới chịu ngủ. Lạc Nam Tinh càng lúc càng thể hiểu nổi, cứ khăng khăng rằng y mùi d.ư.ợ.c hương giúp an thần. Dù y cất công làm nhiều túi thơm ngưng thần cho , Yến Khinh Dạ vẫn nhất quyết buông tha, coi y như chiếc gối ôm độc nhất vô nhị.
Hơn nữa...
Lạc Nam Tinh bắt đầu cảm nhận một loại nguy hiểm vô hình, giống như mãnh thú nhắm chuẩn giữa chốn hoang dã. Y khao khát trốn chạy ngay lập tức.
Ngay khi chuẩn xong xuôi đồ đạc để tẩu thoát, tối hôm nay y “đóng gói” đưa đến phòng của Yến Khinh Dạ. Vừa bước , Lạc Nam Tinh thấy đang bên cửa sổ, tay mân mê một món đồ hình thù kỳ quái.
Yến Khinh Dạ về phía y, khẽ vẫy tay hiệu.
Lạc Nam Tinh chút tò mò tiến gần. Yến Khinh Dạ liền đặt món đồ đó tay y.
Y rõ nguyên do, loay hoay nghịch ngợm hỏi: “Đây là cái gì thế ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phan-dien-bao-quan-va-tieu-than-y-trong-sinh-byhz/chuong-8-bao-quan-cuoi-sinh-tu-kho-luong.html.]
Yến Khinh Dạ ngay sát lưng, nắm lấy tay y dạy cách cầm cho đúng đưa lên mắt: “Đây gọi là kính viễn vọng.”
Thông qua cái ống kính cổ quái , Lạc Nam Tinh thể thấy những cảnh vật ở tận nơi xa xôi tít tắp.
“Thật là thần kỳ!”
Nhìn Lạc Nam Tinh hiếm khi lộ nụ trẻ con như , Yến Khinh Dạ nhướng mày. Hắn đợi y chơi đùa một lúc, dường như nhớ chuyện gì đó, đôi mày khẽ nhíu mới trầm giọng : “Đợi kẻ khai hết tất cả thứ thì cũng chẳng còn giá trị gì nữa. Khi đó, ngươi bọn chúng c.h.ế.t như thế nào?”
Ánh mắt Lạc Nam Tinh bỗng chốc sáng rực lên. Y quyết định , tạm thời vội.
Ba tháng đó, Yến Khinh Dạ đ.á.n.h thắng đó, từng bước vững chắc đ.á.n.h bại quân thù, thành công đoạt kinh thành.
Ngày thứ ba khi trở kinh đô, Yến Khinh Dạ hạ lệnh công bố rộng rãi thiên hạ về tội trạng của đám Tấn Vương, từ việc hạ độc mưu hại Thánh thượng đến cấu kết ngoại địch, mưu đồ phản nghịch. Bọn chúng đem xử cực hình mặt dân chúng, hành động càng khiến quân tâm và sĩ khí thêm phần đoàn kết, sục sôi.
Ngay đó, Kỷ Đình Châu thống lĩnh đại quân tiếp tục truy kích. Hai tháng , quân đ.á.n.h thẳng vương đình của Man tộc, quét sạch hang ổ của chúng khải trở về trong thắng lợi vang dội.
Xuân về hoa nở, thiên hạ thái bình.
Giữa bữa tiệc khánh công long trọng, quân thần đều đang chìm trong niềm vui thắng trận.
Vết thương Lạc Nam Tinh cũng bình phục. Thừa dịp còn đang mải mê với tiệc tùng, y lén lút khoác bọc hành lý, âm thầm rời khỏi Thái Y Viện. Vừa định bước lên chiếc xe ngựa chuẩn sẵn từ , phía đột nhiên vang lên một giọng lạnh lẽo thấu xương: “Đứng .”
Lạc Nam Tinh cứng đờ cả , chậm chạp đầu . Trước mắt y chính là Yến Khinh Dạ, kẻ lẽ giờ đang ở buổi đại yến.
“Bệ hạ.”
Yến Khinh Dạ mặt chút biểu cảm: “Ngươi định ?”
Lạc Nam Tinh cố đè nén nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lòng, gương mặt lộ rõ vẻ thản nhiên và khao khát tự do, y mỉm rạng rỡ: “Độc của giải, thù của thảo dân cũng báo xong, giờ là lúc thảo dân nên rời để tiếp tục hành y tế thế.”
Sắc mặt Yến Khinh Dạ lập tức trầm xuống.
Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy gian.
Lạc Nam Tinh cuối cùng cũng bừng tỉnh khỏi cơn mơ mộng tự do, nhận bầu khí chút đúng, y nghi hoặc đối phương: “Bệ hạ?”
Sắc mặt Yến Khinh Dạ đổi thất thường, khó lòng đoán định.
Hắn chậm rãi bước tới sát bên cạnh Lạc Nam Tinh, rũ mắt y, đột nhiên kéo một nụ đầy ẩn ý: “Ngươi rời để hành y tế thế ?”