Phải Lòng Cảnh Sắc - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-02 19:13:04
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ai ngờ đưa tay bịt miệng , cho áp sát thêm nữa.

“Ây da, gần quá , tai ... nhạy cảm.”

là thời cơ .

Nhân lúc còn nguôi cảm giác tê dại , giơ tay lướt qua vành tai .

Chỉ một cái chạm thoáng qua, gò má Tần Thủ đỏ bừng lên, nom khác thường vô cùng.

Chẳng ai tự dưng phơi điểm yếu của mặt khác, trừ phi Tần Thủ thật sự là một con “cầm thú”.

“Được , giờ chạm nữa. Cậu gì?”

“Tiêu Mộ, thích .”

Giọng Tần Thủ nhỏ, nhỏ đến mức suýt rõ.

Mấy dòng chữ mắt lập tức lao vùn vụt thành từng hàng, hơn nữa còn là chữ đỏ.

[!!!]

[Mọi ơi... toang ! Cậu chủ thích cái thằng nghèo rớt !]

[Phải làm đây! Phiếu của Tiêu Mộ đang ít nhất, chẳng lẽ công đầu bảng của chúng hết cơ hội !]

Phía còn kèm theo mấy biểu cảm hoảng loạn.

Ai , chắc còn tưởng đầu mã độc xâm nhập.

[Các sợ cái gì? Mới đến chương mười thôi mà. Kiểu gì đó cũng đổi, đừng cuống lên thế chứ.]

 

Đám đó kích động đến mức chỉ hận thể lao thẳng qua màn hình, đ.ấ.m mấy cái cho tỉnh.

Ý nghĩ cử chỉ, phản ứng của đều sẽ xới tung lên soi mói khiến khó chịu khắp , da đầu cũng tê rần theo.

Tôi gần như lùi theo bản năng, bởi nỗi sợ đang trào lên từ chính thể .

Nói thật thì sức chịu đựng của tệ. Nếu là bình thường, mấy lời vẫn đủ để dọa thành thế .

cảm nhận rõ sự hoảng sợ đột ngột bật từ cơ thể của Tiêu Mộ.

Tiêu Mộ sợ Tần Thủ.

Sợ đến mức ngay đầu gặp mặt quên luôn tên .

Sợ đến mức Tần Thủ tỏ tình mà cả run lên bần bật.

Thế nên do cốt truyện qua loa.

“Tiêu Mộ... Tiêu Mộ...”

Tai như ai nhét đầy hồ đặc, gì cũng mơ mơ hồ hồ.

Tôi giơ tay day tai, cố ép tỉnh táo .

Tầm rõ hơn một chút, thấy Tần Thủ đang . Nụ gần như bệnh hoạn, mang theo vẻ trêu ngươi khiến nổi da gà.

Tôi chỉ nắm một nửa cốt truyện, nửa còn chỉ thể tự mò từng chút.

Rất thể chính phần thiếu khiến ký ức của về Tần Thủ lệch .

Tôi rõ vì Tiêu Mộ sợ lời tỏ tình của Tần Thủ đến mức cơ thể còn phản ứng theo bản năng như thế.

Muốn cũng chỉ thể quan sát dần dần. Tóm vẫn nên đề phòng thì hơn.

Quả nhiên thể mặt mà bắt hình dong, mèo con chắc thật sự là mèo con, là sói xám.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phai-long-canh-sac/chuong-2.html.]

“Tiêu Mộ... thích ?”

Bất chợt, giữ lấy ghé sát mặt . Hơi thở phả tới mặt, bờ môi và cả vệt ửng đỏ má đều gần đến mức cơ thể đang run rẩy chẳng chịu nổi.

Tôi cứng đờ tại chỗ, một nghẹn thẳng lên cổ.

Câu đó trả lời đây.

Từ chối thì , mà gật đầu cũng chẳng xong.

Nếu từ chối, sẽ làm Tần Thủ mất mặt, mấy dòng chữ màn hình mắng điều, hiểu lòng .

Còn nếu gật đầu, sẽ chọc giận đám fan của ba công còn . Đến lúc đó, thứ đối mặt sẽ chỉ một Tần Thủ.

Nghĩ nghĩ , chọn một câu trả lời hơn.

“Cậu chủ nhỏ thì ai mà chẳng thích, cũng ...”

 

Tần Thủ vẻ hài lòng với câu trả lời . Trong ánh dịu dàng một cảm xúc gì đó khó gọi tên.

Ngoài vui thích , còn lẫn cả một sức ép âm thầm đè xuống.

Thế nhưng chỉ , vỗ vai hai cái : “Thích thì cũng thể ép . Khi nào nghĩ thông , nghỉ nhé. Tới đó, ba con trai nhà họ Cố cũng sẽ đến, như ?”

Tôi nghiền ngẫm từng chữ trong lời , càng nghĩ da đầu càng tê rần.

Ba con trai nhà họ Cố, chẳng chính là ba công đầu bảng ?

Còn là kẻ nghèo nhất.

Ngày nào mấy dòng bình luận cũng chọc , bảo tác giả nhất thời hứng lên nên mới một ngoại lệ để thêm vui cho truyện.

Một tên công nghèo rớt.

Tôi cúi đầu chua chát.

Nghèo cả đời, thế nào nữa, c.h.ế.t vẫn là nghèo xác nghèo xơ.

Tần Thủ gọi đám ấm đó tới, chẳng là để tự cho rõ phận của ?

Để hiểu nhỏ bé đến mức nào, mờ nhạt đến nhường nào.

Được để mắt đến là phúc của .

điều, cũng sống c.h.ế.t.

“Tiêu Mộ, thất thần .”

Mặt Tần Thủ áp sát thêm, tiến đến một cách đầy nguy hiểm, gần như sắp chạm .

“Hôn một cái .”

Tôi siết chặt nắm tay, hai mắt tài nào gom nổi tiêu cự, đừng tới chuyện xác định chính xác chỗ hôn.

“Sao lưng mồ hôi thế, căng thẳng lắm ?”

Tần Thủ nhấc vạt áo lên, thuận tay vuốt dọc sống lưng ướt đẫm mồ hôi.

“Tôi sốt...”

Tần Thủ bĩu môi, trông thất vọng thấy rõ.

“À... . Tôi còn tưởng... thích .”

[???]

[Sao tự dưng Tiêu Mộ sợ Tần Thủ thế? Ban nãy còn tán tỉnh ngon lành cơ mà?]

Loading...