Ông Xã Đẹp Trai Quá, Làm Sao Đây? - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-08-12 17:11:10
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi lên năm cuối cấp ba, vì áp lực học hành, ít khi lên sân thượng. Ngay cả ăn cơm cũng ăn nhanh, thể sách thì cố gắng . Tôi thành tích của sẽ tệ, để làm bố lo lắng, nên cố gắng hết sức để thi đỗ một trường cấp ba .

 

Tôi trong đình nghỉ mát gần siêu thị mini để ôn bài, để ý Ngôn Tung Long đến cạnh . Mãi đến khi mở lời mới nhận : “Cậu thi trường nào?”

 

“Chắc là trường cấp ba gần đây thôi, thành tích của giỏi lắm cũng chỉ trường công lập đó.” Tôi đặt bút xuống, vươn vai tiện miệng hỏi: “Anh chắc là sẽ cùng lớp trưởng thi cùng một trường cấp ba đúng ?”

 

 

“Ừm, chuyện quyết định mấy ngày .”

 

Tôi ngây vài giây trở bình thường, : “Tình cảm hai thật đấy. Tôi còn tưởng sẽ học cùng trường với chứ, Lỗ Đản với Văn Tử cũng sẽ học cùng trường cấp ba với .”

 

“Bọn họ nhất là thi đậu đấy.” Anh bật .

 

“Đừng coi thường bọn họ, từng đứa một đều chăm chỉ hơn cả , thậm chí còn học thêm nữa.”

 

Chúng trò chuyện lung tung như thường lệ. Tôi nhớ trong túi nhỏ của một phần cơm nắm, bèn lấy đưa cho : “Cơm nắm ở tiệm bánh mì sát cổng phụ ngon lắm. Mặc dù để từ sáng đến giờ, chắc là vẫn ăn đấy.”

 

Anh cơm nắm ngẩn , ngay cả nụ mặt cũng biến mất, đột nhiên mở lời: “Trần Tiểu Béo, lâu lắm chuẩn bữa sáng cho .”

 

Anh thế thì hình như đúng là lâu lắm chuẩn bữa sáng cho . Tôi quên mất là từ khi nào .

 

“Chuẩn thêm một phần cho thì . Từ ngày mai sẽ chuẩn cho nhé.”

 

“Thật chứ?”

 

“Đương nhiên là thật.”

 

Từ đó, chúng gặp và trò chuyện tăng lên. Đó là những cuộc gặp gỡ chỉ hai chúng , sự hiện diện của đám em như thường lệ. Tôi cảm thấy những lúc đó, trở nên thoải mái, tự nhiên. Tôi thật trêu chọc , nếu đám đàn em làm thoải mái thì cứ luôn dẫn theo họ làm gì? 

 

Chúng trở nên giống như bạn bè, chuyện gì cũng tâm sự với , từ chuyện vui đến chuyện buồn, những lúc tức giận… đều giấu giếm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ong-xa-dep-trai-qua-lam-sao-day/chuong-4.html.]

 

Ngày công bố kết quả thi thềm nghiệp, xem bảng thông báo. Sau khi thấy tên đó, vui mừng khôn xiết, chạy thẳng lên sân thượng tìm . Vừa thấy, liền lao tới ôm chầm lấy vui vẻ : “Tôi đậu ! Tôi đậu ! Ngôn Tiểu Long, cuối cùng cũng đậu nè!”

 

Anh như hề chút bất ngờ. Chúng như những kẻ ngốc ăn mừng với . Anh cứ thế dùng sức bế bổng hình nhiều thịt 75kg của lên. Rồi trong một giây đối mặt, mắt , cảm thấy thời gian như  ngừng . Trong vô thức, chúng chỉ còn thấy hai đôi môi đang tiến gần , chạm thật nhẹ nhàng. vội vã tách khi tiếng của Lỗ Đản và  những khác đang truyền đến. 

 

Thích ư? Hay chỉ là thích kiểu bạn bè thôi? Không đúng, Lâm Tịnh Thông là yêu , thể nghĩ tiếp nữa.

 

Chúng tự từ đó trở gặp nữa, cho đến tận ngày nghiệp. Tôi phía bóng lưng . Hình như cao thêm một chút, ít nhất là bằng . Lúc đó mới nhớ lâu kỹ , thảo nào cao lên mà chẳng gì.

 

Sau buổi lễ, gọi , những lời trong lòng. cùng lúc đó, Lâm Tịnh Thông cũng gọi . Bất chợt, chùn bước. Tôi lắc đầu nở nụ : “Không , chỉ là nhắc ăn sáng cho tử tế, nếu quên mua thì thể bảo lớp trưởng mua giúp.”

 

Nói xong, lướt qua bên cạnh , chạy về phía A Dân và những khác. Thôi bỏ , dù từ ngày mai chúng cũng sẽ là lạ qua đường thôi, cái cảm giác sẽ quên , nên chẳng cả.

 

Lúc lay tỉnh dậy. Mở mắt , thấy Ngôn Tung Long đang xổm , dùng ánh mắt quan tâm hỏi: “Ngủ ? Hay là cơ thể khỏe?”

 

“À… em vô tình ngủ quên mất , haha, quả nhiên vẫn thừa nhận là già .” Lâu lắm mơ thấy thời cấp ba, nghĩ thấy buồn.

 

“Chưa đến tuổi thì nhận già cái gì chứ.” Anh nở nụ dịu dàng, xuống bên cạnh , tiện tay xoa đầu .

 

“Thôi , em xuống lầu dạo đây, xem gặp A Nguyệt .” Tôi dậy, cũng theo. Bất chợt nhận cao hơn nhiều, bây giờ chỉ cao hơn vai một chút. Nhớ hồi mới quen, còn thấp hơn một chút.

 

Anh thấy ngẩn , bèn đưa tay lay nhẹ mặt một cái. Tôi tỉnh , : “Em đang nghĩ cô bé nhân viên chăm sóc khách hàng gặp làm , tiện thể hỏi xem loại đồ ăn vặt nào ngon .”

 

“Ừm? Hỏi cô hỏi ?”

 

“Anh ăn vặt , hỏi cũng chẳng ý nghĩa gì.”

 

“Chẳng từng rằng chỉ cần ở bên em, dù là thứ thích, cũng sẽ sẵn lòng thử ?”

Forgiven

 

Hình như là thì ? Chỉ là quên mất khi nào.

Loading...