"Mặc dù mũi Beta thính, mặc dù nhạy cảm với tin tức tố, mặc dù... mà!" Thư ký Lý ôm tập tài liệu dựa cửa: “Cái mùi đó vẫn ngửi đấy nhé!"
Thư ký Đặng ho khan hai tiếng, chỉnh cổ áo: "Tôi thông báo lịch họp chiều nay."
Sếp mặt dày mày dạn, tỉnh bơ: " thế, thì nào? Làm ngay tại đây đấy, đặc quyền lãnh đạo."
"Hai quá đáng lắm! Còn tiếp tục thế là làm loạn đấy! Bao cao su vứt thùng rác văn phòng! Phải phân loại rác chứ!" Lý múa tay múa chân, nhưng sếp mặt dày hơn tường thành, vẫn bất động như núi.
Đợi Đặng , sếp mới hiệu bí mật cho Lý gần.
Lý ghé tai , sếp thì thầm: "Đi lấy giúp cái bánh kem, mang văn phòng."
"..." Lý cạn lời: “Sao bảo Đặng ? Ồ, ăn mảnh ? Ăn lắm sâu răng đấy!"
Sếp lắc đầu: "Bảo thì , cấm hỏi nhiều!"
Sếp giấu nhẫn cầu hôn ở ngăn cùng của hộp bánh, định chiều nay tạo bất ngờ cho Đặng. Hắn nghĩ thư ký sẽ thích kiểu lãng mạn (mà trò giấu nhẫn trong bánh thời từ đời tám hoánh nào ). Ban nhạc và đội phim cũng thuê xong, sẵn sàng ghi khoảnh khắc lịch sử.
Hắn định cho Lý , vì chả tin tưởng gì cái thằng em họ . Nhỡ nó diễn lố hoặc buột miệng thì hỏng bét ?
...
Lý điện thoại của sếp, nhận một chiếc bánh kem nhỏ xinh.
Trời đất, đây chẳng là bánh kem sô-cô-la rượu vang "Hẹn Hò" mới mắt ! Mấy hôm nay bận quá kịp ăn, ngờ sếp tâm lý thế!
Lý mắt sáng rực: "Gói cho thêm một cái nữa, cảm ơn!"
Xách hai hộp bánh về công ty, Lý thầm nghĩ, cái sẵn mà đặt nhỉ? Chắc là hot quá. Mình may thật, tiện thể mua mời giám đốc Hoàng luôn!
Cậu đưa bánh cho sếp, sếp sang đưa cho Đặng: "Nặc Nặc, ăn bánh ?"
Đặng do dự: "Giờ ăn tiện lắm... Hay để tan làm?"
Lý xen : "Có gì mà tiện, ăn cái bánh thôi mà, hai trong giờ làm việc còn làm chuyện ưm..." Cậu giám đốc Hoàng bịt miệng lôi xềnh xệch ngoài, thoát khỏi nguy cơ Đặng thủ tiêu tại chỗ.
Hoàng bảo: "Đừng làm phiền họ, hôm nay chuyện lớn, chúng ngoài hóng là ."
"Thế á?" Lý chớp mắt, lôi hộp bánh của : “Thế ăn bánh ? Món mới đấy, sô-cô-la rượu vang, ăn xem."
"Tôi khuyên bớt ăn đồ ngọt ..." nể tình đặc biệt nhớ đến , ăn thì phụ lòng... Hoàng cầm dĩa lên, xắn một miếng: “Nốt thôi đấy."
Lý gật đầu lia lịa: "Vâng ... À bảo chuyện lớn là chuyện gì?" Cậu ghé mắt khe cửa sổ lá sách trộm. Thấy hai chỉ đang ăn bánh thôi mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ong-chu-doc-ac-co-cho-phep-thu-ky-yeu-duong-khong/chuong-24-bi-mat-trong-chiec-banh-ngot.html.]
...
Dưới ánh mắt chan chứa mong chờ của sếp, Đặng ăn một miếng bánh. Ngon đấy, đặt dĩa xuống. Sếp giục: "Ăn thêm miếng nữa , ăn nhiều !"
"..." Đặng ăn thêm hai miếng, vẫn thấy gì lạ, nhưng ánh mắt nóng rực của sếp làm sởn gai ốc.
"Ăn hết em, thấy em làm việc vất vả, cần nạp thêm năng lượng. Ăn xong làm việc!" Mau ăn đến chỗ nhẫn ! Nhanh lên! Rồi sự lãng mạn của đ.á.n.h gục! Rồi ban nhạc ùa , hoa tươi tung bay, máy ghi hình!
Đặng: "Ăn xong , nữa? Làm việc nhé." Cậu no, cũng chả hiểu sếp định làm trò gì.
"Hả ...” Sếp trầm ngâm. Mẹ kiếp, nhẫn của ông ? "Em kỹ cái hộp xem, nó..."
Ban nhạc cánh cửa thấy ba chữ "Ăn xong " tưởng là ám hiệu, lập tức đẩy cửa xông . Hoa tươi tung toé, tiếng vĩ cầm réo rắt, kèn saxophone tưng bừng làm Đặng giật nảy .
MC nhiệt huyết ống kính: "Thất vọng, đôi khi cũng là một loại hạnh phúc, vì mong chờ mới thất vọng, vì yêu thương mới mong chờ ...”
Sếp: "..."
Đặng lắc lắc đầu cho cánh hoa rơi xuống: "Bạch Thiên Triết, việc gì cầu xin ?"
Sếp: "Chúc mừng thứ Ba vui vẻ, ha ha, bất ngờ ?"
...
Lý ngơ ngác: "Họ làm cái gì thế?"
Hoàng: "Cầu hôn đấy."
"Cầu hôn? Nhẫn ? Đừng bảo là cái trò giấu nhẫn trong bánh kem quê một cục nhé ha ha ha..." Lý ngậm dĩa chế nhạo, xắn một miếng bánh nữa thì thấy cạn đáy: “Ơ, cái đế hộp dày thế, bánh tí..." Rồi phát hiện một cái hộp nhung đỏ nhét đáy hộp.
"Cái gì đây?" Lý mở : “Oa, nhẫn kìa!"
Hoàng: "..."
Lý sực tỉnh, thét lên một tiếng kinh hoàng: "Cái nhẫn lẽ là..."
Hoàng gật đầu: " đấy."
"Giám đốc Hoàng ơi, em sắp c.h.ế.t ?" Lý hồn xiêu phách lạc: “Em đây, nhẫn đưa cho sếp nhé..."
"Cậu ?"
"Hu hu.” Lý nức nở: “Em đơn xin thôi việc... hoặc là di chúc luôn..."
...