Ông Chồng Chuyên Trị Trà Xanh Của Tôi - 7,8

Cập nhật lúc: 2024-12-01 16:58:04
Lượt xem: 746

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

7.

 

Tống Nhã đắc ý đi tới, trưởng ban đi bên cạnh cô ta, bộ dạng khom lưng cúi đầu chẳng khác gì nô tài.

 

Đồng nghiệp ngồi cạnh tôi thì thầm: “Tôi nghĩ không phải họ hàng giám đốc đâu, e là con gái ông chủ đấy. Mọi người xem dáng vẻ nịnh bợ của trưởng ban kìa.”

 

“Đúng đó, sau này chớ có đắc tội với cô Tống Nhã này.”

 

Tôi nghe cuộc đối thoại, Tống Nhã đã đi đến trước mặt tôi và chào hỏi mọi người: “Chào mọi người, tôi tên Tống Nhã, về sau sẽ là đồng nghiệp của mọi người. Hy vọng mọi người hãy đối xử với tôi như một nhân viên bình thường nhất. Xin được chỉ bảo nhiều.”

 

“Đấy, ẩn ý trong lời nói của cô ta chẳng phải đang chứng minh rằng cô ta hơn người sao? Cô ta là con gái ông chủ chắc luôn.”

 

Hiển nhiên cô ta cũng nghe được lời bình luận của mọi người. Tôi nhìn thấy trong đôi mắt kia lóe lên vẻ đắc ý.

 

Cô ta quét mắt qua đám người, sau đó tập trung lên người tôi rồi vẻ mặt hệt như thấy quỷ.

 

Tôi mỉm cười chào: “Chào cô, Tống Nhã.”

 

Tống Nhã vụng về hỏi: “Sao cô lại làm việc ở đây?”

 

Buồn cười, công ty của nhà tôi, đương nhiên tôi làm ở đây rồi.

 

Tôi nhún vai: “Cứ cho là tôi thích môi trường của công ty này đi.”

Ở đây có một rổ Pandas

 

Tống Nhã sững sờ, kế đến như lấy được tự tin, cười nói: “Thế này cũng trùng hợp thật nhỉ, chị Thẩm.” Chồng tôi không có bên cạnh, cô ta lại bắt đầu gọi tôi là “chị Thẩm”.

 

Nói xong còn cố tình khiêu khích tôi: “Đây là công ty, gọi là “chị Thẩm” chắc chị không giận đâu nhỉ.”

 

Tôi lắc đầu: “Nào có.”

 

Trưởng ban thấy tôi thân thiết với cô ta nên dặn tôi đích thân hướng dẫn: “Tiểu Thẩm, sau này Tống Nhã sẽ do cô hướng dẫn. Chu đáo vào, nếu có sơ suất gì xảy ra thì cả tôi và cô đều xong đời.”

 

Còn tôi chỉ cảm thấy quả là chuyện nực cười.

 

Để xem anh ta làm thế nào mà khiến tôi ngỏm trong chính công ty của mình.

 

8.

 

Tôi dẫn Tống Nhã về chỗ ngồi của cô ta và bắt đầu bàn giao nội dung công việc.

 

Trong khi tôi nghiêm túc giảng giải lại phát hiện cô ta chẳng có phản ứng gì. Lúc ngẩng đầu lên nhìn thì thấy cô ta đang nhìn tôi bằng cặp mắt thương hại: “Chị Thẩm, số chị cũng khổ thật. Phải chăng anh ấy không muốn cho chị tiền tiêu vặt? Bằng không anh ấy giàu như vậy mà chị còn phải vất vả đi làm kiến tiền?”

 

Tôi nén giận: “Là tôi thích đi làm thôi.”

 

Dĩ nhiên, làm sao cô ta tin được: “Chị không cần gắng gượng đâu. Em biết chị cũng có điều khó nói. Nói đi thì phải nói lại, anh ấy tốn kém lo cho em ăn học, mua nhà cho gia đình em, tại sao lại không nỡ tiêu tiền cho chị nhỉ? Vậy chẳng khác gì anh ấy không xem chị là người nhà rồi? Chị à, em thấy chị hơi bị đáng thương đó.”

 

Cô ta trông như đang rưng rưng nước mắt, hệt như thực sự xót xa cho tôi.

 

Với dáng vẻ lương thiện bậc này, tôi nghĩ Bồ Tát trong chùa cũng phải nhường chỗ cho cô ta. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ong-chong-chuyen-tri-tra-xanh-cua-toi/78.html.]

 

Tôi không còn kiên nhẫn đáp: “Chuyện giữa tôi và chồng, không cần cô nhọc lòng. Cô mới vào làm, tốt hơn nên làm quen công việc trước đi, kẻo đến khi bị đuổi lại không biết khóc lóc với ai.”

 

“Được thôi, em không chọc vào nỗi đau của chị nữa. Có điều, chị chớ nghĩ em thực sự chỉ là một thực tập sinh nhỏ bé thôi nhé! Nói cho chị biết, đây chẳng qua chỉ là bước đệm của em thôi. Sau này em có thể trở thành cấp trên của chị đấy.” Cô ta vô cùng đắc ý, dùng ánh mắt khinh thường nhìn tôi, như thể tôi là thứ đồ dơ bẩn nào đó.

 

Cười c h ế t mất. Cô ta không phải thực tập sinh thì là gì?

 

Lừa gạt người khác thì thôi, đằng này gạt cả chủ nhân thực sự là tôi đây thì quả là nực cười.

 

Sự khó chịu dâng lên trong lòng, nhưng nhớ tới kế oạch của chồng, tôi đành dằn xuống: “Phải không? Vậy chúc ước mơ của cô sớm thành sự thật.”

 

Tan làm, chồng tôi lái chiếc Porsche đến đón tôi.

 

Tôi vừa bước lên xe, anh ấy đã chồm tới: “Bảo bối của anh vất vả rồi. Em có mệt không, có muốn anh bóp chân không?”

 

Tôi gác chân lên đùi anh ấy và ra lệnh: “Đương nhiên rồi. Mệt c h ế t đi được. Anh không được dừng lại, phải xoa bóp đến khi em vừa ý mới được.”

 

Được chồng mát xa một hồi, cơn mệt mỏi dịu đi đôi chút, nhưng vừa ngồi chỉnh tề thì tôi lại trông thấy Tống Nhã đứng ngay ở đầu xe, mắt đỏ ngầu.

 

Kẻ không biết chắc sẽ tưởng rằng tôi là tiểu tam, còn cô ta mới là chính thất.

 

Tôi có hơi cạn lời. Cô ta đứng đó từ khi nào chứ?

 

Chẳng lẽ ban nãy lúc tôi cùng chông thân mật với nhau, cũng đều bị cô ta nhìn thấy hết?

 

Nghĩ tới có khả năng bị cô ta nhìn trộm, tôi rùng mình. Cô ta có bệnh à?

 

Lúc tôi còn chưa kịp phản ứng thì chồng tôi đã bấm còi mấy lần rồi hạ cửa kính xuống: “Cô đứng trước xe của người ta làm cái gì? Muốn ăn vạ hay là tìm c h ế t? Cô dở người à?”

 

Cô ta ra chiều tủi thân: “Em chỉ vô tình đi ngang qua thôi.”

 

“Vô tình đi qua còn không mau qua cho lẹ, còn mọc rễ ở đấy làm gì? Lẽ nào cô muốn xem trộm vợ chồng chúng tôi ân ái? Cô là kẻ rình rập hả?”

 

Tôi không ngại châm dầu vào lửa: “Chồng ơi, xấu hổ quá đi. Phạt anh sau này không được hôn em ở bên ngoài nữa.”

 

Sắc mặt chồng tôi nhìn cô ta càng u ám hơn: “Mau cút đi cho tôi, đừng để tôi trông thấy cô nữa.”

 

Cô ta trừng mắt với tôi rồi rưng rưng chạy đi. Tôi thực không biết tại sao cô ta lại có nhiều nước mắt để rơi mỗi ngày đến như vậy.

 

Hẳn đã nghiên cứu nằm lòng về trà xanh rồi nhỉ.

 

Nể thật sự.

 

Tôi hỏi chồng: “Cô ta khóc lóc đến thế mà anh không thấy thương cảm sao?”

 

Chồng tôi thản nhiên đáp: “Đáng thương gì chứ, đừng nghĩ đàn ông đều ngu ngốc, không nhìn ra được đâu là trà xanh. Bộ dạng đó của cô ta chẳng phải muốn thông qua sự đồng cảm của anh để đạt được mục đích riêng à? Nhưng anh sẽ làm ngược lại, không cho cô ta được như ý.”

 

Tôi cười ngặt nghẽo, không ngờ chồng tôi lại là người chuyên trị trà xanh.

 

Tôi không để chuyện này trong lòng. Nào ngờ, hôm sau đi làm lại phát hiện tin đồn về mình đã đầy rẫy khắp nơi.

Loading...