Ông Chồng Chuyên Trị Trà Xanh Của Tôi - 5,6
Cập nhật lúc: 2024-11-24 16:50:00
Lượt xem: 978
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5.
Nhưng chồng tôi không hề nể mặt ông ta, chỉ gắp một ít rau vào bát tôi, rồi lơ đễnh nói: “Chú Tống, chú không cần xin lỗi tôi. Người Tống Nhã kiếm chuyện không phải tôi, mà là vợ tôi. Còn nữa, xin gia đình chú nhớ kỹ, vợ tôi là báu vật của tôi. Ai chọc cô ấy không vui chính là khiến tôi không vui. Vợ tôi tốt tính, không so đo, nhưng tôi thì khác. Nếu Tống Nhã thành khẩn xin lỗi vợ tôi và đảm bảo không tái phạm, tôi có thể suy nghĩ đến việc để mọi chuyện chấm dứt tại đây, bằng không…”
Chồng tôi khẽ mỉm cười, một nụ cười mang tính uy h iế p.
Cả nhà Tống Nhã sợ hãi, gật đầu lia lịa. Dưới áp lực của anh ấy, Tống Nhã xin lỗi tôi một cách đáng thương: “Xin lỗi chị dâu. Em còn nhỏ không hiểu chuyện, chị đừng để bụng.”
Tôi cười, nói: “Không sao đâu em gái. Lần sau em tốt nhất đừng mặc đồ của chồng chị trong nhà chị là được rồi. Dù gì chồng chị có bệnh sạch sẽ, bộ quần áo kia thì đắt dữ lắm. Kết quả là tối đấy anh ấy thẳng tay đốt cả bộ ra tro luôn, còn nói nó dơ bẩn, kinh tởm. Chị cũng hết cách với anh ấy.”
Tống Nhã nghe xong, mặt cắt không còn giọt m á u, người lảo đảo như sắp ngất đến nơi.
Chồng thấy tôi hài lòng bèn tiếp lời: “Được rồi, chị dâu cô rộng lượng, lười so đo với cô.”
Tống Nhã ngừng nức nở, ngưới đôi mắt đẫm lệ trông tội nghiệp vạn phần lên: “Dạ, anh ơi, em không dám nữa.”
Sắc mặt chồng tôi bấy giờ mới dễ nhìn hơn.
Chúng tôi tiếp tục bữa cơm bằng mặt không bằng lòng này.
Tống Nhã vừa ăn vừa nhịn không được mà nức nở.
Nhưng chồng tôi không thèm ngó ngàng tới cô ta.
Lúc gần kết thúc bữa ăn, ba Tống Nhã thấy thời cơ đã đến, bèn bắt đầu mở miệng thăm dò: “Tiểu Dung à, con xem chú và dì Tống của con tới đây đã lâu lắm rồi, ở khách sạn mãi cũng không hay. Chi bằng mua một căn nhà ở đây, con xem thế nào?”
Mẹ Tống Nhã nhanh nhẹn hùa theo: “Đúng đó, tiểu Dung, ở khách sạn sao tiện bằng ở nhà được?!”
Ở đây có một rổ Pandas
Tôi còn đang thắc mắc, bọn họ mua nhà thì cần gì bàn bạc với chồng tôi?
Cho đến khi nhìn sang chồng, thấy biểu cảm khinh thị của anh ấy, tôi vỡ lẽ ngay.
Thì ra là muốn chồng tôi mua nhà cho bọn họ à.
Nghĩ tới đây, lòng tôi đầy bất mãn. Những năm qua, chồng tôi đã chi rất nhiều tiền cho gia đình họ để báo đáp ơn cứu mạng.
Chưa nói đến học phí của Tống Nhã, căn nhà ở quê của nhà họ Tống cũng do chồng tôi mua.
Ba của Tống Nhã có m á u cờ bạc, mấy năm nay nợ không ít tiền. Mỗi một lần, chồng tôi đều giúp ông ta trả nợ.
Ai ngờ bọn họ ngày càng lớn mật, thậm chí còn muốn chồng tôi giúp họ mua nhà ở Bắc Kinh.
Vẫn tưởng chồng tôi sẽ từ chối, nào ngờ anh ấy lại khẽ cười đồng ý.
“Được thôi, chú Tống. Tôi sẽ xem chỗ nào phù hợp rồi mua cho mọi người một căn.”
“Cảm ơn con nhé tiểu Dung. Con đúng là đứa trẻ ngoan.”
Trên dưới một nhà họ Tống tức khắc đội ơn.
Tống Nhã lén dùng ánh mắt khích tướng nhìn về phía tôi.
Tôi nhìn chồng khó hiểu. Lẽ nào anh ấy thực sự muốn mua nhà cho bọn họ ư?
Cảm giác được ánh nhìn của tôi, anh ấy dùng mắt ra hiệu bảo tôi an tâm. Trong ánh mắt ấy còn chứa chút ý cười bất thiện.
Tôi đã quá quen với kiểu cười này rồi. Cứ mỗi lần có âm mưu với người khác, anh ấy lại cười y như vậy.
Cho nên tôi hiểu ngay, hẳn anh ấy đang tính kế với người nhà họ Tống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ong-chong-chuyen-tri-tra-xanh-cua-toi/56.html.]
Tôi nhìn một nhà Tống gia ba người tham vọng không đáy, chợt thấy bọn họ bị chồng tôi cho vào tròng lại có chút đáng thương.
6.
Dùng bữa xong, nhân viên phục vụ mang hóa đơn đến.
Tôi thấy ba Tống Nhã ra hiệu cho nhân viên đến chỗ chồng tôi.
Cạn lời thật sự. Rõ ràng bọn họ bảo mời chúng tôi, mà cả tiền cơm cũng không muốn trả.
Có điều, bọn họ không hề biết ba tôi là ông chủ ở đây.
Tôi nháy mắt với người phục vụ, cô ấy ngầm hiểu, kiên quyết cắm rễ trước mặt ba Tống Nhã.
Ông ta định mở miệng cầu cứu chồng tôi.
Tôi thức thời lên tiếng ngắt lời ông ta: “Chồng ơi, em hơi mệt. Chúng ta về nhà thôi.”
Anh ấy nhìn tôi âu yếm rồi vuốt sống mũi tôi: “Mệt rồi à, bao bối. Để chồng em ôm em về nhà nhé.”
Dưới sự chú ý của bao con người, tôi được chồng mình ôm vào lòng.
Khoảnh khắc xoay người, tôi trông thấy khuôn mặt đầy ghen ghét cùng không cam tâm của Tống Nhã, cứ như thể tôi đã cư ớp đi thứ vốn dĩ thuộc về cô ta vậy.
Nhưng đây rõ ràng là chồng của tôi, cô ta chỉ có thể trừng to mắt nhìn và không còn sự lựa chọn nào khác.
Ngồi trong xe, tôi nói với chồng: “Anh không thấy biểu cảm của Tống Nhã kia sao? Giống như em cư ớ p mấy chục tỷ của cô ta không bằng. Ánh mắt như muốn ăn tươi n u ố t sống em đến nơi.”
Chồng hôn tôi, xoa đầu rồi ôm tôi vào lòng: “Cô ta là ai? Để cho cô ta bay nhảy ít hôm. Sớm muộn gì anh cũng sẽ tính sổ với cả nhà bọn họ.”
Tôi hơi mù mịt: “Chồng ơi, anh nói vậy là ý gì? Vợ chồng nhà họ Tống không phải là người có ơn cứu mạng anh sao? Anh còn muốn mua nhà cho họ nữa mà. Sao lại thành tính sổ rồi?”
Anh ấy dịu dàng, kiên nhẫn giải thích: “Không giấu em làm gì, mấy năm qua anh luôn nghi ngờ ba của Tống Nhã, Tống Hỷ là đồng phạm trong vụ b ắ t có c và b u ô n b á n anh. Nếu không thì anh không biết tại sao ông ta lại dễ dàng cứu anh ra ngoài đến vậy. Chỉ là anh không có chứng cứ và cũng sợ rằng mình đa nghi, hàm oan cho ân nhân cứu mạng. Cho nên vẫn chưa truy đến cùng. Nhưng hôm qua, anh nhờ trợ lý điều tra, lại phát hiện Tống Hỷ có liên hệ mật thiết với bọn b u ô n người. Hiện tại, anh chưa tập hợp đủ bằng chứng, nên chỉ có thể hứa mua nhà trước, lôi kéo bọn họ.”
Tôi chợt ngộ ra: “Vậy thì em rõ rồi. Chồng đừng lo, em nhất định phối hợp diễn kịch cùng anh.”
Anh ấy xoa xoa lòng bàn tay tôi: “Em không cần phối hợp với anh làm gì cả. Nếu em thấy thiệt thòi thì cứ nói thẳng với anh. Anh thẳng thay dập c h ế t bọn họ là xong. Em không biết hôm nay lúc cô ta nhắc đến Trình Triết, anh lập tức muốn may miệng của cô ta lại.”
Tôi vội thú nhận với anh ấy: “Anh đừng bứt dây động rừng. Ngộ nhỡ bọn họ họ phát giác ra được thì hỏng. Trước mắt, chúng ta cứ xã giao chiếu lệ với bọn họ. Đợi đến khi có đủ bằng chứng thì hẵng trở mặt. Anh đừng để ý đến Trình Triết. Trong lòng em bây giờ chỉ có một mình anh thôi.”
Nghe vậy, anh ấy rất hài lòng. Tôi nép trong vòng tay anh, cảm thấy an toàn vô hạn.
Hôm sau đi làm, tôi hay tin công ty có người mới.
Đồng nghiệp bảo rằng đó là người thân của giám đốc vào bộ phận của chúng tôi thực tập.
Vô số câu hỏi mọc như nấm trong đầu tôi.
Ba tôi không phải ghét nhất việc nhét người dựa vào quan hệ à?
Giám đốc sao có thể làm mấy chuyện này ngay trước mũi ông ấy?
Đúng là tôi đang làm việc tại công ty của ba tôi.
Vì để tôi có thể kế nghiệp trong tương lai, ba tôi đã đặc biệt yêu cầu tôi phải bắt đầu từ đầu.
Cho nên, không người nào biết thân phận tôi. Như vậy, đồng nghiệp cũng sẽ không lén lút bàn tán điều gì sau lưng tôi.
Trong lúc tôi đang suy tư thì người mới đến. Tôi nhìn lên rồi kinh ngạc. Sao lại là Tống Nhã?
Cô ta là người thân của giám đốc ư?