Omega ngốc nghếch trở thành thuốc an thần của lão đại - Chương 70: Làm bẩn khăn trải giường
Cập nhật lúc: 2026-01-12 14:14:43
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi kéo ngăn kéo để lấy "đồ bảo hộ", Hạc Bách mới phát hiện tất cả những gì mua đó đều dùng hết sạch.
"Dùng hết ." Hạc Bách vùi chiếc mũi cao thẳng hõm vai Du Bảo, hít một thật sâu, hận thể thu hết hương hoa đào đang tỏa từ cơ thể thiếu niên buồng phổi .
Cánh mũi cọ qua cổ Du Bảo làm cảm thấy ngứa ngáy. Cứ như một chú ch.ó lớn đang quấn quýt chủ ... Du Bảo cúi đầu xoáy tóc nhỏ đỉnh đầu Hạc Bách khi đang vùi mặt xương quai xanh của .
"Vậy làm bây giờ? Có thể... cần dùng ạ?" Du Bảo ngây thơ hỏi.
Đôi mắt thâm thúy của Hạc Bách tức khắc tối sầm . Anh vòng tay qua eo Du Bảo, giọng khàn đặc: "Tất nhiên là thể dùng."
"Em đang trong kỳ phát tình, chắc là ..." Du Bảo đỏ mặt lý nhí.
Hạc Bách chiều theo ý mà kiên nhẫn "phổ cập kiến thức" cho vợ : "Sợ vạn nhất thôi em."
Dù Omega đ.á.n.h dấu mới khả năng mang thai, nhưng cũng thể loại trừ 100% các tình huống khác.
"Cho nên, để bảo vệ em," Hạc Bách khẽ lăn nút hầu, đưa tay xoa nhẹ cái bụng nhỏ phẳng lì mềm mại của thiếu niên, nở nụ phóng túng: "Không thể tùy tiện làm bừa ."
"Ra là , thật quá." Du Bảo ghé sát mặt dán mặt Hạc Bách, giọng ngọt ngào như bọc đường: "Yêu ."
"Đó là việc một Alpha nên làm, nếu thì gọi là trách nhiệm." Hạc Bách nghĩ làm đến thế, đó chỉ là giới hạn đạo đức tối thiểu thôi.
"Thế giờ tính đây?" Du Bảo đung đưa bắp chân, giọng điệu như đang xem kịch vui, ánh mắt hiện rõ vẻ trêu chọc.
"Gọi giao hàng." Hạc Bách hôn nhẹ lên tai Du Bảo.
Du Bảo: "Khụ khụ."
"Đến mức gọi giao hàng tới cơ ? Hay là hôm nay nghỉ ngơi ." Du Bảo chớp mắt.
Cậu dứt lời, môi nhỏ còn kịp khép Hạc Bách l.i.ế.m mạnh một cái. Ngay đó, biến nụ hôn thành những cái chạm nhẹ liên tiếp.
"Đồ tiểu yêu tinh." Giọng Hạc Bách khàn đến cực điểm, trừng phạt bằng cách ngậm lấy vành tai c.ắ.n nhẹ.
Cảm giác như luồng điện chạy dọc sống lưng, Du Bảo run rẩy. Tiếng gọi "tiểu yêu tinh" của gợi cảm khàn đục khiến tim tê dại, mặt đỏ bừng.
"Em xa thế ." Du Bảo bĩu môi, lý nhí bào chữa cho vài câu.
"Còn ? Đợi giao hàng một lát là , mà bảo bảo đợi, còn định nghỉ ngơi để dành đến ngày mai."
" là mặc kệ sự sống c·ết của mà."
"Khêu gợi xong chịu trách nhiệm." Hạc Bách hôn lên khóe môi cầm điện thoại mở khóa.
Anh ứng dụng giao hàng, tìm siêu thị lớn gần nhất, gõ từ khóa và một danh sách dài các sản phẩm hiện . Hạc Bách dứt khoát chọn mua hết các loại. Anh chẳng thèm xem kỹ chi tiết, cứ mua về thử là , nhưng kích cỡ thì chọn đúng — đều chọn size lớn nhất.
Du Bảo đang định đỏ mặt thì sực tỉnh, khoan , ở ban công xích đu ...
"Ai khêu gợi ai chứ, đúng là đổi trắng đen." Du Bảo lầm bầm.
Hạc Bách thanh toán xong ném điện thoại sang một bên, khàn: "Bảo bảo thông minh quá, phản ứng ."
Hạc Bách: "Anh nghi ngờ kết quả kiểm tra trí nhớ ở bệnh viện sai sót."
" thế, em cũng thấy ." Du Bảo tán thành.
"Cho nên, coi như là khêu gợi Du Bảo, Du Bảo cho ?" Hạc Bách hỏi đầy ám .
Du Bảo: "... Không cho ?"
Hạc Bách khẽ , giả vờ suy nghĩ một lát nghiêm túc đáp: "Tất nhiên là ."
"Thế còn hỏi làm gì!" Du Bảo phồng đôi má trắng nõn.
"Vì bảo bảo cũng chủ động." Hạc Bách bế bổng Du Bảo lên, lòng bàn tay nóng bỏng vuốt ve đầu gối đang ửng hồng của thiếu niên.
"Bảo bảo, cho chồng dùng một chút."
Hơi nóng bao trùm như đạt đến giới hạn, khiến cổ họng Du Bảo khô khốc, thấy khát khô cả . Du Bảo khẽ đáp lời bằng giọng thẹn thùng, vành tai và cả khuôn mặt đỏ rực.
Hai đầu gối ép khép chặt, bắp đùi căng thẳng. Hạc Bách ở phía , một tay siết chặt eo, tay ấn bên hông . Làn da mỏng manh ở đùi trong nóng rát như bốc cháy, nhưng đó là điều khiến Du Bảo khó chịu nhất. So với sự trực tiếp, những cái chạm vô tình cố ý lúc mới là thứ khó vượt qua nhất.
Du Bảo tự chủ mà gọi tên Hạc Bách, rằng . Hơi thở Hạc Bách phả gáy thiếu niên cũng càng lúc càng nóng rực.
"Sắp ." Bàn tay Hạc Bách vòng phía , những vết chai mỏng trong lòng bàn tay khiến hàng mi Du Bảo run rẩy dữ dội hơn.
Bất chợt, Du Bảo đẩy xuống giường, lưng tựa gối, đôi mắt mọng nước hiện lên vẻ mơ màng.
"Sao thế ?" Cậu hỏi bằng giọng mềm nhũn.
"Để hầu hạ em." Hạc Bách cúi hôn lên đầu gối trắng sứ của .
Du Bảo phản ứng , hổ trốn nhưng Hạc Bách giữ chặt. Cảm giác như rơi suối nước nóng, bao bọc bởi sự ấm áp và ẩm ướt, Du Bảo ngửa mặt lên, đôi mắt nhòe lệ, ánh đèn trong tầm mắt ngày càng mờ ảo.
Sau khi kết thúc, Du Bảo chẳng còn chút sức lực nào, mềm nhũn .
"Đồ giao tới , lấy đây." Hạc Bách bình thản dậy, lau khóe môi tùy ý lấy cánh tay quẹt qua mặt.
"Tin tức tố của bảo bảo nồng thật đấy." Hạc Bách .
Mặt Du Bảo lập tức đỏ bừng, vớ lấy chiếc gối bên cạnh ôm bụng, chẳng gì. "Xin... xin , em cố ý."
Hạc Bách nhướng mày, nụ kiêu ngạo đầy lười biếng: "Có gì , chuyện bình thường mà. Anh cũng thích của bảo bảo..."
Hạc Bách thốt một âm tiết, Du Bảo hổ kêu lên: "Không cho ! Không cho ! Dù em cũng làm thế nữa —"
Hạc Bách tiếp lời: "Không khen thưởng như nữa ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/omega-ngoc-nghech-tro-thanh-thuoc-an-than-cua-lao-dai/chuong-70-lam-ban-khan-trai-giuong.html.]
Du Bảo trừng mắt , về khoản đối thủ của Hạc Bách. Đây mà gọi là khen thưởng cái gì chứ!
Hạc Bách vệ sinh xong thì hàng cũng tới. Khi mở cửa, túi đồ treo sẵn, quản gia mang lên và nhắn tin thông báo. Hạc Bách mang túi đồ đầy ắp phòng ngủ khiến Du Bảo há hốc mồm.
"Này... nhiều quá . Dùng đến bao giờ mới hết."
"Vậy chúng tranh thủ dùng hết trong tháng nhé."
"Ai thèm tranh thủ chuyện với chứ!" Du Bảo c.ắ.n chặt môi ngượng ngùng.
Hạc Bách lười biếng, thong thả mở một hộp . Du Bảo giường, nuốt nước bọt đầy lo lắng. Đêm dài đằng đẵng, từ phòng ngủ đến phòng tắm... Khi xong xuôi là một giờ sáng.
Du Bảo buồn ngủ đến mức hai mí mắt dính chặt , hình trắng muốt xuất hiện chi chít những dấu vết hồng hồng. Hạc Bách bế sang phòng bên cạnh nghỉ ngơi.
Khi xuống, thấy Hạc Bách định , Du Bảo nắm lấy cổ tay hỏi ngủ cùng .
"Tất nhiên là ngủ cùng chứ, nhưng khăn trải giường bẩn , qua thu dọn , để mai bảo dì giặt."
Nghe , Du Bảo đờ , mặt nóng bừng: "Vâng, thu ... mà..."
Hạc Bách: "Hửm?"
"Ngày mai đừng phiền dì, chúng tự bỏ máy giặt giặt ."
Khóe môi Hạc Bách tràn tiếng trầm thấp, dịu dàng cưng chiều đáp "Được".
Sáng hôm Du Bảo ngủ đến mười giờ rưỡi mới dậy. Cậu xoa xoa cái lưng mỏi nhừ, thầm nghĩ quả nhiên túng d.ụ.c sẽ ảnh hưởng đến học tập. Đã hẹn 9 giờ dậy ôn bài cũ, mà đồng hồ báo thức đặt cách 10 phút Hạc Bách tắt sạch.
Không dám chậm trễ thêm, Du Bảo dậy vệ sinh cá nhân thư phòng ngay ngắn. Buổi chiều là giờ học thêm bình thường, còn ngày mai giáo viên dạy múa sẽ đến.
Du Bảo nhận tin nhắn từ Lục Ninh Hạm: [Chị vượt qua kỳ thử việc ở Hạc thị và nhận chính thức ! Chị mời em ăn một bữa để cảm ơn, ?]
Lúc đầu Du Bảo chẳng nhớ Lục Ninh Hạm là ai, xem nội dung mới nhớ đó là một trong những trợ lý Lâm Vân tuyển. Cậu nhắn tin chúc mừng cô: [Chúc mừng chị! Chiều mai ?]
Lục Ninh Hạm: [Khoảng 5 giờ rưỡi nhé, lúc đó chị tan làm. Chị sẽ rủ thêm cô bạn nữa, tổng cộng chúng ba .]
Du Bảo nghĩ thấy thời gian đó ảnh hưởng đến việc gặp giáo viên múa nên đồng ý ngay. Cậu cũng kể chuyện cho Hạc Bách.
Hạc Bách: "Vậy em cứ ăn với họ , tối nay ở công ty thêm một lúc. Lúc nào xong thì gọi đến đón."
"Vâng ạ~" Du Bảo cúp máy phòng đồ. Tủ quần áo của giờ xuất hiện thêm nhiều bộ đồ mới lạ lẫm.
Trời cuối thu, đêm xuống sẽ lạnh nên chọn một chiếc áo hoodie lót nỉ mỏng, mặc kèm sơ mi bên trong và quần jean xanh nhạt. Cậu chọn đại một đôi giày mới cửa. Thay vì gọi tài xế, theo thói quen mở bản đồ định tàu điện ngầm. ... vì xem hiểu bản đồ nên Du Bảo lạc đường. Cuối cùng đành c.ắ.n răng bắt xe đến thẳng công ty của Hạc Bách.
Đi ngang qua tiệm bánh, chào hỏi đồng nghiệp cũ và chọn vài chiếc bánh ngọt mang lên lầu. Gương mặt Du Bảo nhập hệ thống nên cứ thế thẳng . Tòa nhà cao hơn 50 tầng, mỗi tầng một chức năng khác mà đến giờ vẫn tham quan hết.
Cậu đến tầng văn phòng của Hạc Bách. Ngang qua phòng thư ký, Du Bảo đưa cho Lục Ninh Hạm một phần bánh. Lục Ninh Hạm đang làm việc thấy thì sáng mắt lên, vẫy tay chào và khẽ là sắp tan làm .
"Chị cứ làm việc , lát gặp nhé." Du Bảo đưa bánh cho Lâm Vân, đó mới phòng Hạc Bách.
Công việc buổi chiều xong gần hết, Hạc Bách dậy đón . Du Bảo: "Bánh ngọt nè, em tiện đường mang cho ."
"Cảm ơn vợ, em nghỉ một lát ." Hạc Bách dắt sofa. "Em bắt xe đến ?" Anh mở hộp bánh hỏi.
"Vâng, lúc đầu em định tàu điện ngầm cơ mà lạc đường."
Hạc Bách xoa đầu : "Đến nơi là . Anh sẽ lưu tài xế cho em, cứ bảo đưa đón."
"Thôi mà, em cũng ít khi ngoài." Du Bảo sợ phiền phức: "Vả lỡ em dùng xe trùng giờ với thì ."
"Không lo, nhà mấy tài xế cơ, em cứ lưu ." Hạc Bách cầm thìa đút cho Du Bảo một miếng bánh.
"Thôi em ăn , để bụng lát nữa ăn với Lục Ninh Hạm."
Hạc Bách : "Được."
Đến giờ tan tầm, Hạc Bách tiễn Du Bảo chỗ Lục Ninh Hạm. Dù hết giờ làm nhưng xung quanh vẫn giả vờ bận rộn, khí khá căng thẳng. Du Bảo thầm , hóa trong mắt Hạc Bách nghiêm túc đến thế...
"Lát nữa xong thì gọi nhé." Hạc Bách dịu dàng dặn dò.
"Vâng ạ, bye, em đây." Du Bảo vẫy tay, khi còn hôn lên má Hạc Bách một cái.
Hạc Bách phòng. Lục Ninh Hạm và các nhân viên xung quanh suýt thì rơi cả tròng mắt ngoài vì kinh ngạc.
"Đi thôi nào~" Du Bảo hào hứng Lục Ninh Hạm. Cô dặm son, khoác túi cùng Du Bảo xuống thang máy.
"Đỉnh thật đấy." Vào thang máy, Lục Ninh Hạm giơ ngón cái bái phục.
"Hả? Em á?" Du Bảo chỉ .
"Chứ còn ai nữa, cứ thế mà tự nhiên hôn lên luôn."
Du Bảo : "Không hôn tự nhiên thì hôn kiểu gì ạ?"
"Khụ khụ, cũng đúng, với quan hệ của hai thì... mà Hạc tổng ở công ty nghiêm khắc lắm đấy."
"Nghiêm khắc lắm ạ? Nghiêm khắc thế nào?" Du Bảo tò mò.
Lục Ninh Hạm nhớ : "Về công việc thì yêu cầu cao, bọn chị phép sai sót."
"Vậy áp lực lắm nhỉ?"
"Áp lực lớn nhưng động lực cũng lớn mà. Được nhận chính thức vui lắm, tối nay em cứ gọi món thoải mái, đừng khách sáo với chị." Lục Ninh Hạm rạng rỡ.
"Được! Em chắc chắn khách sáo ." Du Bảo vỗ vỗ bụng: "Nãy em còn chẳng dám ăn bánh để dành bụng ăn tối đây ."
Lục Ninh Hạm bật : "Ha ha ha, , ăn no về!"