Omega ngốc nghếch trở thành thuốc an thần của lão đại - Chương 66: Ngoéo tay, một trăm năm không đổi
Cập nhật lúc: 2026-01-12 14:14:39
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Du Bảo nhỏ giọng lầm bầm, đem hết tâm sự trong lòng . Hạc Bách tỉnh dậy thấy, trong cổ họng bật tiếng khàn khàn.
Hắn chống nửa dậy, ôm Du Bảo kéo trong chăn ấm, đôi tay vòng qua eo thiếu niên. Khóa chặt trong lòng, Hạc Bách cúi đầu ngửi mùi hương tóc , giọng khàn khàn mang theo sự lười biếng và thỏa mãn của mới ngủ dậy: "Hưởng tuần trăng mật vốn dĩ là như mà."
"Nếu bảo bảo nghĩ nó là cái gì?" Hạc Bách khẽ nhướng mày, đôi mắt sắc sảo dường như vẫn còn vương vấn sự ôn nhu và lưu luyến của đêm qua.
"Dĩ nhiên là ngoài du lịch, thuận tiện bồi đắp tình cảm ." Du Bảo nghiêm túc đáp.
Bàn tay ấm áp của Hạc Bách thuận theo tự nhiên trượt dọc từ thắt lưng Du Bảo xuống . Hắn xoa nhẹ đầy ám , thong thả : "Cách bồi đắp tình cảm nhanh nhất chính là giống như tối qua ."
"..." Du Bảo đỏ mặt tía tai.
Cậu thể để Hạc Bách làm càn thêm nữa, nếu sáng sớm ngày mà "nổi lửa", thắt lưng và hai chân của coi như bỏ thật. Du Bảo xoay , nắm lấy bàn tay đang làm loạn của kéo giữa hai .
Cậu ngáp một cái, mái tóc đen rối tung vì ngủ nướng, trông như một chú mèo đen nhỏ mới ngủ dậy còn ngái ngủ. Cậu mềm giọng : "Sáng sớm , đắn chút ."
Hạc Bách khẽ , miệng thì bảo lời vợ, tay cũng thôi nhéo m.ô.n.g nữa mà chuyển sang xoa xoa cái bụng nhỏ mềm mại của Du Bảo.
"Đói ? Có ăn gì , gọi mang tới." Ánh mắt Hạc Bách tràn đầy thâm tình.
Du Bảo suy nghĩ một lát gật đầu, nhận lấy chiếc máy tính bảng từ tay , chọn món ăn sáng ứng dụng. Bây giờ mười giờ rưỡi, bữa coi như ăn gộp cả sáng lẫn trưa. Chọn xong món, Du Bảo buông máy tính bảng xuống, cầm điện thoại của lên chơi. Hạc Bách thì lấy laptop, tựa thành giường xử lý công việc. Không việc gì quá khẩn cấp, chủ yếu là xem báo cáo tiến độ các dự án.
Du Bảo chơi điện thoại, dư quang thấy Hạc Bách đang làm việc, trò chơi giải tỏa căng thẳng đang chơi. Cậu khẽ hắng giọng trong lòng, kết thúc ván game tắt ứng dụng, mở app học từ vựng tiếng Anh ôn tập.
Quả nhiên, từ lúc kết hôn đến giờ bỏ bê mấy ngày, những từ vựng vất vả lắm mới thuộc đó giờ trông lạ lẫm hẳn . Du Bảo chớp mắt đầy mờ mịt, trông ngơ ngác, đỉnh đầu còn một sợi tóc vểnh lên trông càng ngốc hơn.
Bầu khí đột nhiên trở nên yên tĩnh lạ thường khiến Hạc Bách chú ý. Hắn dời mắt khỏi màn hình laptop sang điện thoại của Du Bảo. Du Bảo lập tức chột , nắm chặt điện thoại nghiêng sang một bên. Hạc Bách dùng bàn tay rõ khớp xương giữ lấy, cạy tay thử. Một dấu "X" màu đỏ hiện lên rõ mồn một vì chọn sai nghĩa từ.
Hạc Bách bật , đến mức phóng túng.
A a a a! Du Bảo gào thét trong lòng, Alpha tính thế chứ!
"Không nhạo em, học từ vựng khó lắm đấy!" Du Bảo bĩu môi lầm bầm, cố tìm chút sĩ diện.
"Khó ?" Hạc Bách nhướng mày, đôi mắt đầy vẻ tự tin.
"..." Du Bảo định khó, nhưng chợt nhớ tới vốn ngoại ngữ lưu loát và bản thành tích ưu tú của , tiếng Anh đối với Hạc Bách đúng là "chuyện nhỏ như con thỏ".
Hạc Bách cầm lấy điện thoại của Du Bảo, thoát khỏi bài kiểm tra tiếng Anh cấp hai, chọn phần từ vựng IELTS tùy tiện làm thử vài câu. Không ngoài dự đoán... đúng hết sạch. Hắn trả điện thoại cho Du Bảo, đôi mắt đen sâu thẳm đầy thản nhiên, còn buông thêm một câu: "Anh thấy cũng bình thường."
Khiến Du Bảo tức đến phát , c.ắ.n góc chăn. Không thể bắt nạt Omega như thế ! Du Bảo mặc kệ, buông chăn , rúc cái đầu xù lông giữa hai chân Hạc Bách mà quấy phá, làm loạn, miệng ngừng lẩm bẩm mắng xa vì khoe khoang mặt .
"Em sẽ từ từ đuổi kịp !" Du Bảo ngước khuôn mặt đỏ bừng lên . Chỉ là khi câu , lòng chột , hàng mi dài run rẩy, chính cũng tin nổi .
Biểu cảm nhỏ đó lọt qua mắt Hạc Bách. Hắn khẽ nhếch môi , xoa đầu . Hắn giễu cợt mà dùng giọng điệu dịu dàng, cổ vũ: "Ừm, tin em làm . Sau sẽ luôn học cùng em. Sang năm thi đậu đại học thì năm thi tiếp, năm nữa thi..."
Nghe những lời nghiêm túc của Hạc Bách, hốc mắt Du Bảo đỏ, sống mũi cũng cay cay. Trong lòng tràn ngập cảm giác tê dại xúc động, thầm hạ quyết tâm khi tuần trăng mật kết thúc sẽ học tập thật chăm chỉ.
Trong lúc Du Bảo đang tràn đầy quyết tâm rèn luyện, Hạc Bách đột nhiên cúi xuống thì thầm tai : "Bảo bảo, lúc nãy em cọ lung tung làm ..."
"Có nên chịu trách nhiệm ?"
Du Bảo đang đầy xúc động: "..."
Cậu khuôn mặt trai lạnh lùng của , thực sự đ.ấ.m cho một phát. Đây là Alpha "cuồng yêu" trong truyền thuyết ? Sao trong đầu lúc nào cũng nghĩ đến chuyện đắn thế !
Cậu lườm Hạc Bách cháy mặt như : Anh thử thêm câu nào đen tối nữa xem. Hạc Bách lập tức biến thành "kẻ sợ vợ", ngoan ngoãn thu chờ bữa sáng mang tới.
Nghỉ ngơi cả buổi sáng, đến chiều hai tiếp tục dạo các cảnh trong thành phố. Buổi tối trở về, họ một trận "náo nhiệt" ở hồ bơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/omega-ngoc-nghech-tro-thanh-thuoc-an-than-cua-lao-dai/chuong-66-ngoeo-tay-mot-tram-nam-khong-doi.html.]
Mặt nước lấp lánh sóng sánh ánh trăng mờ ảo. Đèn đường quanh hồ bơi lộ thiên tỏa ánh vàng ấm áp, sóng nước đ.á.n.h tan trông như dải ngân hà rơi rụng, cảnh đêm tả xiết. Chiếc quần bơi vốn dĩ mặc chỉnh tề Du Bảo ai đó kéo đến lộn xộn cả lên.
Lồng n.g.ự.c rắn chắc của Hạc Bách dán chặt tấm lưng mảnh khảnh của thiếu niên, bàn tay to lớn ôm chặt lấy eo . Cả hai dập dềnh trong làn nước ấm áp, khí nồng nàn tình tứ. Du Bảo khẽ ngửa đầu, Hạc Bách cúi xuống hôn lên bờ vai ướt đẫm nước của , thở nóng bỏng phả tai.
Khi làn nước ấm tràn qua, làn da trắng ngần của Du Bảo ửng lên sắc đỏ rực rỡ lan xuống tận xương quai xanh. Cậu run rẩy, đôi chân mềm nhũn vững trong nước, dựa sự nâng đỡ của Hạc Bách. Cậu c.ắ.n chặt môi, cố ngăn những tiếng rên rỉ thoát .
"Thích ? Bảo bảo." Ánh mắt Hạc Bách thâm trầm, chứa đầy d.ụ.c vọng rực cháy.
"Ưm... thích." Du Bảo cứng miệng, nhưng giọng run rẩy thành tiếng.
Không câu trả lời mong , Hạc Bách nheo mắt, càng thêm "quấy phá", phát huy triệt để tính cách Alpha chiếm hữu và bá đạo của . Du Bảo trêu chọc đến mức tâm can ngứa ngáy, đành buông xuôi đầu hàng, ngọt ngào gọi "chồng" liên tục khiến tim Hạc Bách mềm nhũn.
"Bảo bảo, gọi một tiếng chồng nữa ." Hơi thở nóng hổi của như đốt cháy cả làn nước bao quanh cơ thể. Du Bảo nhắm nghiền mắt, gọi thêm hai tiếng "chồng" thật thấp.
Mùi hương tuyết tùng lạnh lùng tỏa trong đêm tối, bao bọc lấy Omega. Dưới sự dẫn dắt của tin tức tố, cơ thể Du Bảo càng nóng hơn, đôi mắt m.ô.n.g lung sắp mất kiểm soát.
"Chồng..." Du Bảo vô thức gọi. "chồng là ai?" Hạc Bách khàn giọng hỏi.
Du Bảo như thấy, vẫn gọi tên . Ánh mắt Hạc Bách tối sầm vì chiếm hữu, ép sát hơn. Cuối cùng, trong cơn mê man, Du Bảo cũng lấy chút tỉnh táo mà gọi tên . Hết tiếng đến tiếng khác, khiến Hạc Bách thỏa mãn khôn cùng.
Hắn mới kìm nén sự mất kiểm soát của tin tức tố, giữ chuyện trong tầm tay. Mùi tuyết tùng bạc hà dần dịu . Không bao lâu , Du Bảo kiệt sức, khi bế từ nước lên bờ, nghiêng đầu ngủ vì quá mệt.
Khi tỉnh dậy, thời gian trôi đến chiều ngày hôm . Buổi tập trượt tuyết định coi như đổ bể! Du Bảo ảo não vì tối qua sập bẫy của Hạc Bách. Lúc đầu rõ ràng là xuống bơi một chút thôi, ai mà ngờ...
Cậu che khuôn mặt nóng bừng, thầm thề tối nay tuyệt đối buông thả nữa. Hạc Bách bê thức ăn phòng.
"Muộn thế , còn buổi tập trượt tuyết thì ?" Du Bảo l.i.ế.m đôi môi khô khốc hỏi.
Hạc Bách đặt đồ ăn lên đầu giường. Hắn mặc chiếc áo ngủ lụa dài, khi cúi xuống, cổ áo mở rộng để lộ làn da trắng lạnh đầy những vết c.ắ.n xanh tím. Du Bảo thẳng đó, mặt đỏ lựng lên.
"Kiệt tác làm hôm qua mà dám ?" Hạc Bách trêu chọc.
"Khụ..." Du Bảo thẹn đến mức bốc khói.
"Cắn bao nhiêu cái như mèo con ." "Em cố ý, còn tại ..." Du Bảo nửa chừng im bặt.
" cảm thấy vợ rõ ràng cũng thích như tối qua mà ——" Hạc Bách kịp hết câu bàn tay ấm áp của Du Bảo bịt miệng .
Du Bảo vội chuyển chủ đề: "Ăn cơm, ăn cơm thôi, em sắp c.h.ế.t đói ." Hạc Bách bật đầy cưng chiều.
Những ngày đó, họ theo lịch trình định sẵn mà cứ tùy hứng dạo. Đôi khi mục đích bắt gặp những cảnh tượng đẽ hơn nhiều. Du Bảo thể tự trượt ở đường sơ cấp, tiến bộ nhanh. Hạc Bách tự hào ghi vô khoảnh khắc rạng rỡ của trong một album riêng đặt tên là: "Người yêu nhất".
Họ còn du thuyền khơi và may mắn thấy cá voi, ghé thăm những quán rượu đặc sắc địa phương. Dưới sự bảo vệ của Hạc Bách, Du Bảo uống say khướt mà chẳng sợ gì, vì bất cứ ai ý định tiếp cận đều tin tức tố đáng sợ của Hạc Bách dọa cho lùi bước.
Họ rừng tuyết chơi trượt ván, cho tuần lộc ăn. Du Bảo còn một chú tuần lộc con húc nhẹ mông, khiến dỗi cho ăn nữa. Chú tuần lộc tội nghiệp liền cọ cọ sừng như đang xin , làm Du Bảo mềm lòng ngay lập tức.
"Được , tha cho mày đấy." Cậu vuốt ve đầu nó. Một khách nước ngoài gần đó khen ngợi: "Ôi, đúng là một thiên sứ thiện lương." Hạc Bách liền đáp bằng tiếng Anh: "Tôi cũng nghĩ ."
Tối đó, họ nghỉ trong một ngôi nhà gỗ nhỏ giữa rừng tuyết. Lửa trong lò sưởi cháy bập bùng, họ cùng thưởng thức súp kem nấm nóng hổi. Bên ngoài cửa sổ, tuyết trắng phủ dày những tán thông, vạn vật tĩnh lặng và huyền bí.
Đến giờ ngủ, vì chân lạnh nên Du Bảo rúc đôi bàn chân giữa hai chân Hạc Bách. "Chồng , ủ ấm chân cho em với." Cậu khúc khích. Hạc Bách kẹp c.h.ặ.t c.h.â.n .
"Em thích chơi cùng thế lắm, chỉ hai chúng thôi." Du Bảo rúc cổ , giọng ấm áp.
"Anh cũng thích." Hạc Bách hôn lên tóc , khàn giọng : "Sau mỗi năm chúng đều dành thời gian chơi như thế nhé."
"Thật ạ? công việc của bận lắm." "Dù bận thế nào thì thời gian dành cho vợ vẫn luôn ." "Hứa nhé, chúng nghéo tay ."
Hạc Bách bật , cùng Du Bảo làm cái trò trẻ con: "Nghéo tay thắt cổ, một trăm năm đổi."