Omega ngốc nghếch trở thành thuốc an thần của lão đại - Chương 65: Hóa ra đây là hưởng tuần trăng mật?!!!

Cập nhật lúc: 2026-01-12 14:14:38
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Du Bảo Hạc Bách ôm chắc trong lòng, trượt từ đỉnh núi xuống tận chân núi. Tốc độ nhanh, gió thổi tạt mặt, hất tung những sợi tóc con trán. Luồng khí lạnh buốt tràn khoang mũi, xộc thẳng phổi. Tuy chút lạnh lẽo nhưng khiến Du Bảo cảm thấy sảng khoái vô cùng, lớn, tiếng trong trẻo như tiếng chuông bạc.

Hạc Bách thích tiếng vô ưu vô lo của Du Bảo. Vì thế, khi kết thúc một vòng, chiều theo ý đồ còn thỏa mãn của mà trượt thêm hai vòng nữa, mãi đến khi hoàng hôn buông xuống.

Phía chân trời, những tầng mây như khảm viền vàng, ánh nắng màu cam hồng bao phủ lên rừng tuyết xa xăm. Khi màn đêm buông xuống, Hạc Bách và Du Bảo dùng bữa tối tại một nhà hàng nổi tiếng ở địa phương.

Trở về biệt thự, Du Bảo sofa xoa xoa bắp chân. Lượng vận động hôm nay hề nhỏ, bằng cả tháng cộng . Sau khi sử dụng cơ bắp quá độ, đến buổi tối, bắp chân và đùi bắt đầu cảm giác tê mỏi.

Hạc Bách tìm một cái chậu trong biệt thự, xả đầy nước ấm đó.

"Ngâm chân , để massage cho em một chút, nếu sáng mai dậy sẽ đau nhức lắm đấy." Hạc Bách một chiếc ghế gỗ nhỏ.

Du Bảo đặt hai chân nước ấm, bảo: "Để em tự rửa cũng mà, cạnh em thôi." Với một Alpha cao lớn như Hạc Bách, việc cái ghế thấp bé tẹo đó trông thật gò bó.

"Tiện tay xoa bóp cho em luôn." Hạc Bách dậy.

"Em cũng tự xoa mà ~" Du Bảo ngáp một cái ngái ngủ.

Hạc Bách vẫn đó, đôi tay nắm lấy bắp chân chút thịt của thiếu niên.

"Nhột..." Du Bảo nhịn rụt chân lên, cả lùi phía . Hai mắt cá chân Hạc Bách giữ chặt ấn trở về trong nước. Lòng bàn tay lớp chai mỏng nhẹ nhàng xoa nắn những đầu ngón chân đang ửng hồng vì nước ấm. Ngón chân Du Bảo tròn trịa, móng tay cắt tỉa sạch sẽ, trông cực kỳ đáng yêu.

Cậu thấy ngại khi để Hạc Bách rửa chân cho . Du Bảo lo lắng l.i.ế.m môi, lí nhí: "Hay là... cứ để em tự làm ."

"Ngượng ?" Hạc Bách ngước mắt lên . Du Bảo đỏ mặt gật đầu.

Hạc Bách tiếp: "Thế nếu rửa chân cho bảo bảo thì ?"

"Không cho ." Gương mặt Du Bảo nóng bừng, chỉ cảm thấy nơi lòng bàn tay Hạc Bách vuốt qua mu bàn chân râm ran một cảm giác ngứa ngáy khó tả.

Bốn mắt , ánh mắt giao thoa trở nên triền miên và quyến luyến. Mí mắt cũng bắt đầu nóng lên, Du Bảo thở hắt một , mặt tránh né ánh đó. Không cho thì cho, dù thì Hạc Bách cũng đang hầu hạ mà. Thế là Du Bảo đành ôm tâm trạng thẹn thùng, để Hạc Bách tự tay rửa chân cho .

Chỉ là... thời gian cứ thế trôi qua, rửa mãi một lúc lâu mà nước trong chậu nguội ngắt, mà động tác của Hạc Bách vẫn giảm, ý định kết thúc.

"Vẫn xong ạ?" Du Bảo nhỏ giọng hỏi, "Nước lạnh hết ."

Đôi bàn tay đang nâng lấy chân vợ của Hạc Bách khựng , chậm rãi buông . "Xong ." Yết hầu khẽ chuyển động một cái.

"Ơ, lấy khăn lông ạ?" Du Bảo giơ hai chân lên, nước nhỏ tí tách xuống chậu.

Nghe , Hạc Bách cũng đảo mắt một vòng, thấy chiếc khăn nào gần đó. Hắn dứt khoát bế bổng Du Bảo lên: "Vào thẳng phòng tắm tắm luôn , cần lau ."

"Dạ..." Du Bảo vòng tay ôm cổ Hạc Bách. Cậu ngước , đường nét cằm của đàn ông sắc sảo, lạnh lùng, nhưng khi đối diện với dịu dàng và thâm tình như thể đối với báu vật quý giá nhất thế gian. Du Bảo ánh đèn hành lang làm cho lóa mắt, tâm trí bỗng trở nên mụ mẫm, chủ động hôn nhẹ lên cằm Hạc Bách một cái.

"Lén hôn ?" Hạc Bách nhếch môi khẽ, tiếng trầm thấp làm tai Du Bảo tê dại như luồng điện chạy qua.

Đối mặt với ánh mắt trêu chọc đầy ý của , Du Bảo mím chặt môi, thèm thừa nhận "nam sắc" cám dỗ. "Gì mà lén hôn chứ... Em hôn chồng mà, là hôn quang minh chính đại." Du Bảo lầm bầm lẩm bẩm.

Bàn tay Hạc Bách đang nâng m.ô.n.g Du Bảo khẽ động đậy. Sống lưng Du Bảo lập tức căng thẳng, đỏ mặt chất vấn xem tay đang làm gì.

"Không làm gì cả, chỉ là đang sờ vợ thôi." Hạc Bách thản nhiên vô cùng.

Du Bảo chẳng gì hơn. Sờ vợ ? Sờ mặt thì , chứ ai trực tiếp sờ... sờ... "Không cho sờ." Đầu Du Bảo sắp bốc khói đến nơi.

"Ha ha ha." Hạc Bách bật trầm thấp, rõ ràng là chẳng hề để lời "đe dọa" của tai.

Trong phòng tắm, nước mịt mù trắng xóa. Ngâm trong nước ấm thể giúp giảm mỏi cơ, nên khi Hạc Bách đề nghị massage cho , Du Bảo đồng ý ngay lập tức. Cậu cặp đùi rắn chắc của đàn ông, da thịt kề sát. Lực tay của Hạc Bách vặn, khiến Du Bảo khẽ hừ hừ thỏa mãn.

Tấm lưng mảnh khảnh và tuyến thể phòng hiện mắt Hạc Bách. Nhìn làn da trắng ngần của vợ, Hạc Bách khó để phản ứng, mà phản ứng đó mới xuất hiện Du Bảo phát hiện ngay.

Du Bảo đỏ mặt đầu , giọng điệu mềm mại như đang làm nũng: "Hôm nay nha, mệt lắm , nếu làm thì ngày mai em dậy nổi mất."

"Không dậy nổi thì... cùng ngủ nướng." Bàn tay rõ khớp xương của Hạc Bách giữ lấy cằm thiếu niên, cúi đầu, đôi môi mỏng bắt đầu hôn từ gáy, men theo đốt sống lưng lõm xuống mà hôn dần xuống . Đôi môi dán chặt làn da còn vương nước, hôn mút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/omega-ngoc-nghech-tro-thanh-thuoc-an-than-cua-lao-dai/chuong-65-hoa-ra-day-la-huong-tuan-trang-mat.html.]

Nhịp thở của Du Bảo trở nên dồn dập, trái tim trong lồng n.g.ự.c cũng đập thình thịch. Rất nhanh, cũng pheromone của Hạc Bách khơi gợi d.ụ.c vọng. Cảm nhận từng nụ hôn rải rác lưng, khẽ nheo mắt : Thế thì đêm nay làm ít thôi , một hai thôi... - Du Bảo mơ màng nghĩ.

Thế nhưng, những nụ hôn phía đột ngột dừng . Tiếp đó, Hạc Bách chỉ lẳng lặng thoa sữa tắm và tiếp tục massage cho , một ý đồ đen tối nào khác.

Du Bảo: "..."

Làm gì Alpha nào như chứ! - Du Bảo thầm khiển trách trong lòng. Thấy Hạc Bách thực sự ý định , sốt ruột chuyển thành Du Bảo. Cậu c.ắ.n chặt môi, thôi, mở lời nhưng đủ bạo dạn. Thế là lời cứ nghẹn ở cổ họng, mặt đỏ bừng bừng.

Hạc Bách đưa tay sờ lên trán thiếu niên: "Có nước nóng quá ?"

"Em thấy rõ ràng là cố ý." Du Bảo chộp lấy tay Hạc Bách, há miệng c.ắ.n mạnh một cái mu bàn tay . Cậu buông , thỏ con cuống lên cũng c.ắ.n đấy nhé.

Nhìn thì vẻ c.ắ.n đau, nhưng với Hạc Bách, chút đau đớn chẳng thấm tháp gì so với nỗi đau xé xương tủy mỗi khi hội chứng pheromone bộc phát trong kỳ mẫn cảm. thấy Du Bảo đang tức đến xù lông, "con cáo già" Hạc Bách quyết định giả vờ một chút.

"Tê..." Hạc Bách nhíu mày, khẽ rên rỉ một tiếng.

Đang lúc bừng bừng khí thế, thấy tiếng rên, Du Bảo lập tức nhả răng . Đôi mắt long lanh đầy vẻ mờ mịt và nghi hoặc : Đau... đến mức đó ? Cậu chỉ dùng chút lực thôi mà, mu bàn tay còn rách da, mới chỉ đỏ lên thôi.

Du Bảo ngượng nghịu vết răng tay : "... Đau lắm ạ?" ngập ngừng hỏi.

"Bảo bảo c.ắ.n mạnh thế , tất nhiên là đau ." Hạc Bách giả vờ đáng thương.

"A..." Du Bảo cuống cuồng làm . "Vừa tại em giận quá mới c.ắ.n ." Cậu đỏ mặt giải thích, "Nổi nóng thôi mà. Em xin , em cố ý..." Du Bảo ôm lấy cổ tay Hạc Bách lắc lắc, định dùng chiêu làm nũng để vượt qua: "Chồng ơi ~~"

Giọng làm nũng ngọt xớt như hũ mật, ngọt hơn hẳn khi.

"Vậy bảo bảo hôn một cái, sẽ hết giận." Hạc Bách đưa mu bàn tay lên sát môi Du Bảo, đôi mắt đen sâu thẳm thoáng qua tia khó đoán.

Gò má trắng nõn của Du Bảo lập tức đỏ rực, vành tai cũng như nhỏ máu. Cậu liếc một cái, thấy vẻ mặt "nghiêm túc", đành nhút nhát hôn lên mu bàn tay . Trước khi rời , còn thè đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ một cái, lí nhí: "Hôn đấy."

Hơi thở của Hạc Bách nặng nề hơn, ánh dành cho cũng trở nên còn "trong sáng". "Vậy thể cho , tại bảo bảo đột nhiên c.ắ.n ?" Hắn vòng tay ôm lấy eo nhỏ của .

Du Bảo ấp úng, chỉ phát vài âm tiết mơ hồ trong miệng.

"Hửm?" Hạc Bách áp sát, c.ắ.n nhẹ vành tai đỏ hỏn của , giọng trầm thấp đầy gợi cảm: "Anh làm gì chọc em giận ? Nếu bà xã cứ giấu trong lòng , ảnh hưởng đến tình cảm đôi thì làm ? Anh ngoài, cần nguyên nhân chứ."

Hắn dỗ dành dẫn dắt, bàn tay đang ôm eo cũng bắt đầu chu du khắp nơi, khiến Du Bảo run rẩy thôi. Du Bảo nuốt nước bọt, cuối cùng sự dụ dỗ của , thẹn thùng đến cực điểm mà sự thật.

"Muốn..." Tiếng nhỏ như muỗi kêu, Hạc Bách nhất thời rõ.

"Hả? Nói to lên chút nào." Hạc Bách nhàn nhã trêu chọc.

Du Bảo lầm bầm thêm hai tiếng. Hạc Bách vẫn nhướng mày giả vờ thấy, tựa lưng thành bồn tắm đầy thong dong.

"Em là!" Du Bảo dứt khoát buông xuôi, hung hăng : "Em Alpha! Lần ? Ai bảo lúc nãy massage lung tung, còn tỏa tin tức tố quanh em nữa, em thấy rõ ràng là cố ý!"

Hạc Bách bật trầm thấp, Du Bảo trong lòng : "Anh massage lung tung, nghiêm túc mà. Còn tin tức tố... chỉ tỏa một chút thôi."

Đó là trạng thái vô thức khi cơ thể và tâm trí Hạc Bách thả lỏng bên cạnh yêu, Alpha mới vô tình tỏa một chút pheromone an ủi mà chính cũng nhận .

"Tỏa thì chịu trách nhiệm chứ!" Du Bảo nghiêm túc .

Hạc Bách nhếch môi: "Chịu trách nhiệm, bảo là . Anh giống ai đó, chỉ giỏi trêu ghẹo bỏ mặc ." Hắn nheo mắt đầy ẩn ý.

Du Bảo: "..." Anh đang ám chỉ ai đấy hả? Cậu tức đến phồng cả má.

Kệ, mặc kệ hết, nắm lấy cổ tay thon gọn của Hạc Bách kéo thẳng xuống , bắt đầu "giải quyết việc chính". Bất chợt, trọng tâm cơ thể đổi, Du Bảo bế thốc lên, đối mặt đùi Hạc Bách.

Hơi thở nóng rực phả tai, đôi môi hồng nhạt của đóng mở, thì thầm bên tai thiếu niên: "Muốn thì... tự em làm ."

Gương mặt và cả vùng xương quai xanh của Du Bảo đỏ bừng, hàng mi còn vương nước run rẩy kịch liệt.

Sáng hôm , hai ngủ thẳng đến trưa mới tỉnh. Thắt lưng và chân của Du Bảo mỏi rã rời, chống eo khẽ xuýt xoa: Hóa hưởng tuần trăng mật... là cái nghĩa ?!!!

Loading...