Omega ngốc nghếch trở thành thuốc an thần của lão đại - Chương 56: Bảo Bảo thở dốc nhẹ một chút...
Cập nhật lúc: 2026-01-11 09:36:21
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lễ phục may đo cao cấp cần dùng trong hôn lễ gửi đến.
Hạc Bách : "Thay thử xem kích cỡ hợp ."
"Oa, đến lúc đó ngày kết hôn chúng nhiều bộ tây trang như ?" Du Bảo kinh ngạc ba bộ lễ phục đang treo mắt, phong cách tương tự, khí chất tự phụ, nhưng màu sắc và chi tiết chút khác biệt.
"Ân, bộ cùng một cặp với bộ màu đen của , áo gile và sơ mi bên trong đều phối sẵn, là lễ phục buổi sáng, trang trọng nhất. Đến lúc tuyên thệ sẽ mặc bộ ."
"Bộ còn thì mặc thời gian nghỉ ngơi."
"Cuối cùng là bộ màu trắng , mặc khi dự vũ hội buổi tối." Hạc Bách lượt giới thiệu cho Du Bảo.
Du Bảo mở to mắt. Bộ lễ phục buổi sáng mà Hạc Bách trang trọng, chất vải phẳng phiu, cảm giác sờ ; bộ thứ hai cũng , nhưng thứ thu hút ánh mắt Du Bảo nhất là bộ thứ ba - bộ lễ phục Omega màu trắng tinh khôi phối ren và đính mặt dây chuyền ngọc trai.
"Còn phối cả khăn voan trùm đầu bằng ren nữa, quá ," Du Bảo giơ tay vuốt ve bộ quần áo mỹ lệ mắt, đôi mắt trong suốt lấp lánh, sự yêu thích dành cho bộ đồ như tràn ngoài.
"Vợ thích là ." Hạc Bách nhếch môi khẽ.
" mà vũ hội buổi tối mới mặc, còn cần đội khăn voan ?" Du Bảo nghi hoặc hỏi, chẳng sẽ che khuất tầm mắt .
"Không đội, khăn voan ren là thiết kế kèm của nhà thiết kế, đến lúc đó chỉ cần mặc lễ phục là ." Hạc Bách .
Hắn dứt lời, Du Bảo liền kéo dài giọng đầy tiếc nuối: "A... , nhưng em cảm thấy rõ ràng mặc cả bộ mới là nhất."
Thấy biểu tình mất mát mặt Du Bảo, Hạc Bách mím môi suy nghĩ một lát : "Nếu Du Bảo mặc cùng với khăn voan, là lúc làm nghi thức kết hôn sẽ mặc bộ ?"
"Thời gian còn thì mặc hai bộ ?" Hạc Bách hỏi.
Đôi mắt Du Bảo nở rộ ánh sáng còn hoa lệ hơn cả đá quý, vui mừng đến mức nhào lòng Hạc Bách.
Cậu dùng giọng điệu mềm mại hỏi nhỏ: "Thật sự thể chứ? Liệu quần áo thuận tiện ?"
"Có gì mà thể, chỉ cần Du Bảo thích, cái gì cũng ." Hạc Bách xoa xoa cái đầu xù lông của Du Bảo.
Lòng Du Bảo dâng lên một trận ấm áp, trực tiếp nhảy dựng lên ôm lấy Hạc Bách, miệng hưng phấn reo hò: "Chồng thật ."
Thân hình cao lớn đĩnh bạt của Hạc Bách Du Bảo kéo cho lảo đảo, khẽ nhướng mày, bàn tay to lớn thon dài hữu lực nâng lấy đùi Du Bảo, tránh để ngã xuống.
Môi mỏng áp sát chạm nhẹ môi Du Bảo, Hạc Bách trầm thấp: "Vui vẻ đến thế ?"
"Vui vẻ!" Du Bảo gật gật đầu.
"Vui vẻ là , ý tưởng gì khác cứ việc với ."
Du Bảo gật đầu như gà mổ thóc, gương mặt trắng nõn tràn đầy nụ xán lạn.
Duy trì tư thế ôm kiểu gấu Koala thêm một lát, Du Bảo hậu tri hậu giác thấy mặt nóng bừng, nếu trực tiếp nhảy xuống thì vẻ gượng ép, rũ mắt ngũ quan góc cạnh của Hạc Bách, hôn "chụt" một cái lên trán đàn ông mới thoát khỏi vòng ôm ấm áp của .
Trong cổ họng Hạc Bách vang lên tiếng khẽ: "Vậy chúng thử xem, nếu chỗ nào cần cắt may thì báo với thợ may sớm."
"Được, kích cỡ chắc là vấn đề gì ." Du Bảo lẩm bẩm, dù thời gian qua Hạc Bách mua quần áo cho đều vặn, kích cỡ đặt may cũng là lấy đo từ vài tháng khi may tây trang.
Hạc Bách luôn yêu cầu cực kỳ nghiêm khắc với vóc dáng của chính .
Hắn thói quen rèn luyện lâu dài, đo các bộ phận cơ thể gần như đổi, vì thế chỉ mặc thử áo khoác.
Cả ba chiếc áo khoác đều vặn, tôn lên cực hạn vóc dáng Alpha săn chắc - vai rộng eo thon, bất cứ Omega nào thấy cũng thèm thuồng.
Du Bảo - đang tiết nước bọt trong khoang miệng: "..." Nhìn chằm chằm vòng eo thon gọn xốc vác của Hạc Bách, mặt Du Bảo đỏ bừng, nuốt nước miếng vội vàng dời mắt , bắt đầu mặc thử áo khoác của .
Áo khoác kích cỡ cũng vấn đề gì. Cuối cùng, bộ lễ phục trắng tinh khôi là kiểu dáng áo rời quần rời, áo là kiểu đồng hồ cao cổ ôm sát vòng eo.
"Bộ giống áo khoác nên mặc thử tiện lắm." Du Bảo thận trọng chạm chiếc áo trắng tinh, mắt đảo qua đảo , cuối cùng : "Mặc thử cũng phiền phức, dù áo khoác đều như , cái chắc chắn cũng thôi."
"Thôi thử nữa." Du Bảo tùy tiện .
Thiếu niên dứt lời, tai Hạc Bách khẽ động, chợt Du Bảo từ xuống . Ngay lúc Du Bảo đang mờ mịt, xoay , từ phía Hạc Bách ôm lấy.
Hạc Bách cúi đầu đặt cằm lên hõm vai Du Bảo, vòng tay phía sờ bụng nhỏ của .
Mềm mại, xúc cảm , sờ vài cái, nắn vài cái thấy thoải mái.
Động tác đột ngột của Hạc Bách khiến Du Bảo thấy nhột, nhịn bật , lên tiếng ngăn cản: "Anh làm gì , đừng sờ."
Du Bảo nắm lấy cổ tay thon gầy của Hạc Bách.
Hạc Bách khẽ chớp mắt, buông lỏng vòng eo , thẳng , chỉnh sắc mặt nghiêm túc với Du Bảo: "Nếu sờ lầm, thì thịt bụng nhỏ của em so với hai tháng nhiều hơn một chút."
"Bộ lễ phục là kiểu chiết eo, khả năng sẽ chật, là bây giờ thử luôn ."
"Du Bảo mong đợi bộ quần áo như , càng thể để xảy sai sót." Ánh mắt Hạc Bách cực kỳ nghiêm túc.
"A...?" Du Bảo mất hai giây để tiêu hóa lời Hạc Bách, gương mặt cùng với vùng da mỏng manh từ cổ xuống xương quai xanh đều ửng đỏ.
Hạc... Hạc Bách là đang nghi ngờ béo lên ?
Không nhỉ.
đôi mắt thâm thúy của Hạc Bách, Du Bảo cúi đầu, dùng hai tay nhéo nhéo thịt bụng , cũng bắt đầu tự nghi ngờ bản .
Hình như đúng là dễ nhéo một lớp thịt mềm hơn thật.
Biểu tình mặt Du Bảo cứng đờ vỡ vụn.
Cậu thật sự béo lên đấy chứ? dù béo lên một chút thì mặc quần áo chắc cũng thành vấn đề nhỉ.
"Vậy em thí... thử xem , chắc vấn đề gì ." Du Bảo căng thẳng l.i.ế.m môi.
Thấy Hạc Bách vẫn yên tại chỗ , Du Bảo nhỏ giọng : "Anh lưng ."
Hạc Bách thấy buồn , cả hai từng tắm chung, sót chỗ nào .
Đến nốt ruồi đỏ ở gốc đùi Du Bảo cũng tự tay sờ qua, mà vẫn còn thẹn thùng như thế.
"Không , nhà ai Alpha xem Omega của đồ, xem."
Đầu Du Bảo như bốc nóng, quang minh chính đại những lời , thật sự vấn đề gì ?
"Bảo Bảo thẹn thùng thì để giúp em đổi." Nói đoạn, Hạc Bách tiến lên một bước định động thủ.
Du Bảo vội vàng : "Không cần cần, em tự làm là ."
"Được, đổi ." Trong mắt Hạc Bách chứa đựng ý rạng rỡ.
Du Bảo: "..."
Khụ, cũng gì, dù cũng đăng ký kết hôn , để ông xã đồ cũng là chuyện bình thường.
Nếu Hạc Bách xem thì cứ xem .
Dù cũng chỉ là thử áo thôi.
Du Bảo nén sự thẹn thùng, ánh mắt trắng trợn của Hạc Bách, đan hai tay nắm lấy gấu áo, cởi áo đặt sang một bên, lấy chiếc áo lễ phục Omega.
Hạc Bách tới lấy quần áo giúp Du Bảo, thuận tay nhanh chóng mở dãy cúc áo bằng ngọc trai ở cổ áo.
"Cảm ơn, để em tự làm." Du Bảo lễ phép .
"Được." Hạc Bách rũ mắt, thu tầm mắt nửa trắng nõn phiếm hồng của thiếu niên. Không chỉ làn da ửng hồng, mà cả chỗ đó cũng là một màu hồng đào .
Yết hầu Hạc Bách khẽ chuyển động, đôi mắt thâm thúy bỗng chốc trở nên thâm trầm.
Ánh mắt của Alpha mang theo tính xâm lược cực mạnh, giống như ngậm lấy mà l.i.ế.m láp.
Ánh mắt Hạc Bách quá càn rỡ, càn rỡ đến mức Du Bảo thể dễ dàng cảm nhận .
"Anh , cái gì mà ." Du Bảo mặt đỏ bừng, vội vàng mặc áo , giọng chất vấn lộ rõ vẻ hờn dỗi, nhưng rơi tai Hạc Bách thì chẳng khác nào đang làm nũng.
"Vợ chỗ nào cũng , chỗ nào cũng ." Giọng Hạc Bách nhàn nhạt, chất giọng lãnh cảm vô d.ụ.c vô cầu trái ngược với ánh mắt nóng bỏng lúc nãy.
"..." Du Bảo tức đến mức bốc khói hành vi "lưu manh" của Hạc Bách, hừ hừ hai tiếng, tăng tốc độ cài cúc áo ngực.
Hạc Bách cúi đầu, che miệng thầm.
Trêu chọc vợ đến mức một chút xương quai xanh cũng cho , quá đáng ?
"Em kích cỡ vấn đề gì mà." Du Bảo mặc xong áo, cảm thấy chỗ nào bất , tiếp theo lấy chiếc đai lưng màu trắng tác dụng chiết eo vòng qua một vòng, cài cúc.
Cài, cài mãi, đến hai chiếc cúc cuối cùng ở phía , Du Bảo rõ ràng nhận thấy tay dùng sức nhiều hơn, đai lưng thể dễ dàng cài như bình thường mà cần kéo mạnh một chút.
"..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/omega-ngoc-nghech-tro-thanh-thuoc-an-than-cua-lao-dai/chuong-56-bao-bao-tho-doc-nhe-mot-chut.html.]
"............"
Du Bảo ngẩng mặt Hạc Bách, vẻ mặt thể tin nổi như thể trời sắp sập.
"Phụt." Hạc Bách nhịn , bả vai khẽ run.
Mặt Du Bảo đỏ như nhỏ máu, vành tai cũng đỏ bừng.
Vài phút đó, Du Bảo buộc chấp nhận sự thật là béo lên.
Quần áo gửi đến thu dọn , Du Bảo thẫn thờ ghế dài bằng da trong phòng đồ.
Trong đầu cứ lặp lặp chuyện béo lên.
Chắc chắn là tại đống bánh ngọt và sữa .
Hạc Bách thu dọn xong mấy bộ đồ, chỉ để chiếc đai lưng trắng thêu ren đó.
Hắn tới xoa đầu Du Bảo, an ủi: "Không , cũng chỉ chật một chút thôi. Để tôn lên vẻ của lễ phục và Du Bảo, sẽ gửi trả để thợ may nới rộng đai lưng một chút là ."
"Nới rộng thì sẽ còn chiết eo như , sẽ như thiết kế ban đầu nữa." Du Bảo nản lòng rên rỉ vài tiếng, nhưng vì Hạc Bách ở đây, Omega vẫn giữ thể diện nên đành nhịn xuống.
"Không ảnh hưởng , chỉ rộng thêm một xíu thôi, Du Bảo mặc vẫn như ." Hạc Bách ôn nhu an ủi.
Du Bảo bĩu môi, suy sụp : "Thật vấn đề nới rộng, mà là em nên rèn luyện thể thao, nếu mỗi tối đều ăn bánh ngọt và uống sữa nữa."
"Nói cũng đúng." Bình thường mỗi Hạc Bách tập gym đều chỉ một .
Không đưa Du Bảo theo, mà vì mỗi sáng sớm Du Bảo đều ngủ ngon như một chú heo con, nỡ đ.á.n.h thức dậy.
Còn tập buổi tối thì Du Bảo học tập cả ngày, lúc đó đang mệt, là lúc nên ăn bánh ngọt và uống sữa.
"Em quyết định !" Du Bảo bật dậy khỏi ghế, nắm chặt tay, tràn đầy chí khí : "Không đổi kích cỡ nữa, dù đến lúc kết hôn còn hơn mười ngày, kịp để giảm hai cân."
Hạc Bách sofa, lười biếng vắt một chân lên đầu gối, ngước mắt Du Bảo bằng ánh mắt đầy sủng ái.
"Quyết định ?"
Du Bảo gật đầu mạnh mẽ: "Tất nhiên."
"Được, cứ thử xem. nếu đến cuối cùng vẫn giảm , chừa hai ngày để sửa kích cỡ đấy."
"Anh tin em."
"Tin chứ, nhưng chuẩn hai phương án."
Du Bảo khẽ mặt : "Hừ."
Hai dùng cơm trưa tại nhà. Buổi chiều, Hạc Bách đến công ty làm việc, Du Bảo vẫn như thường lệ cùng một trong ba gia sư học bổ túc môn Toán.
Học một tiết nghỉ mười lăm phút, lặp như suốt bốn tiết, lúc ngoài cửa sổ thì chân trời nhuộm màu ráng đỏ.
Gia sư thu dọn giáo trình, lúc cửa chào tạm biệt Du Bảo. Tuy quá trình dạy học chút trắc trở nhưng thái độ học tập của Du Bảo nghiêm túc, là một học sinh ngoan nên gia sư cũng hài lòng.
Tối nay bánh ngọt, Du Bảo tự ý thức điều đó.
Sau khi Hạc Bách về nhà, dì giúp việc cũng chuẩn xong cơm tối, thịt rau cơm, vì dặn nên đồ ăn khá thanh đạm và lành mạnh, phù hợp với yêu cầu của Hạc Bách và Du Bảo.
Dì giúp việc rửa bát đĩa xong, dọn dẹp nhà bếp sạch sẽ rời .
Hạc Bách và Du Bảo nghỉ ngơi một lát cho tiêu cơm, đó cùng phòng tập gym.
Du Bảo quần áo chuyên dụng nên tạm thời mặc đồ của Hạc Bách.
"Rộng quá chừng." Du Bảo cúi đầu chỉnh đai quần đùi thể thao, "May mà dây chun nên em vẫn mặc ."
"Ân, chuẩn xong thì chúng bắt đầu?" Hạc Bách cũng một bộ đồ tập ôm sát cơ thể tương tự.
Áo tập của đàn ông dán sát những đường cong cơ bắp.
Du Bảo liếc mắt một cái liền thấy cơ n.g.ự.c căng đầy của Hạc Bách.
"To thật đấy." Du Bảo ngây .
Hạc Bách - Omega của dùng lời lẽ "trêu ghẹo": "..."
Hắn nắm lấy tay Du Bảo, bình tĩnh hỏi: "Muốn nắn thử một chút ?"
Gương mặt trắng nõn của Du Bảo nháy mắt đỏ bừng.
Việc mời nắn cơ n.g.ự.c Alpha thật sự quá phóng túng.
Du Bảo đỏ mặt từ chối.
Khóe môi Hạc Bách tràn tiếng trầm thấp: "Vậy dẫn em khởi động , lát nữa tập cardio một chút, đó mới tập tạ."
Hạc Bách nghiễm nhiên là một chuyên gia, Du Bảo bày tỏ theo sự sắp xếp của , gì làm nấy.
Khởi động xong, Du Bảo máy chạy bộ, Hạc Bách bên cạnh thiết lập các nút bấm, Du Bảo bước chân chuyển động theo máy.
Hạc Bách cũng rời , chuẩn lát nữa sẽ tăng độ khó lên dần dần.
Thấy Hạc Bách luôn bên cạnh, Du Bảo cảm thấy cực kỳ an tâm, đây là đầu tiên dùng máy chạy bộ.
Thật thể lực đây của Du Bảo cũng khá , mỗi tuần đều làm thêm, lượng vận động ít.
Chỉ là từ khi về sống chung với Hạc Bách, gần như vận động gì.
Đột nhiên vận động mạnh, nhanh đó trán Du Bảo lấm tấm mồ hôi, hai má đỏ hồng vì vận động.
Một mùi hương hoa đào ngọt thanh từ thở nhàn nhạt dần trở nên nồng đậm.
"Pheromone của em tỏa nhiều quá." Hạc Bách rũ mắt chằm chằm khuôn mặt đỏ bừng của Du Bảo.
Du Bảo khẽ há miệng, thở hồng hộc, xua xua tay, chạy nổi nữa.
Hạc Bách mím môi, nhấn dừng máy chạy bộ.
"Chẳng vận động kịch liệt mới tỏa nhiều tin tức tố như ?" Hạc Bách nhàn nhạt .
Du Bảo đang chống tay tay vịn nghỉ ngơi, thì ngẩng đầu, thở dốc ngừng : "Thế ... mà còn kịch liệt ?"
Hạc Bách mím môi , một kế hoạch cardio đơn giản như còn thành thì gọi là kịch liệt , nhịp tim đồng hồ của cũng tính là cao.
Thấy Hạc Bách im lặng, Du Bảo c.ắ.n môi, nước mắt.
"Thật , nới rộng kích cỡ lễ phục một chút cũng mà."
Hạc Bách buồn Du Bảo đang mướt mồ hôi trán, cầm khăn lau sạch cho thiếu niên.
Hắn cũng cảm thấy eo Du Bảo thêm chút thịt thì , sờ thích, ôm cũng mềm mại.
Hắn cầm chiếc khăn đưa lên chóp mũi ngửi một chút.
Hành động của kích thích đến thần kinh của Du Bảo, đỏ mặt : "Toàn là mồ hôi thôi, ngửi cái gì mà ngửi."
"Trên khăn mùi tin tức tố đậm." Hạc Bách chằm chằm môi Du Bảo, ánh mắt lộ vẻ tối tăm khó hiểu.
Chỉ là đơn thuần ngửi chiếc khăn thôi mà Hạc Bách cực kỳ khắc chế .
Du Bảo ánh mắt của Alpha đến mức tự nhiên.
Nghỉ ngơi xong, liền thúc giục Hạc Bách tiếp tục cài đặt máy chạy bộ cho .
Hoàn thành nốt phần cardio còn , Du Bảo càng mệt hơn.
Lần chỉ trán mà cả mặt và xương quai xanh đều ướt đẫm mồ hôi, nhiều mồ hôi, làm ướt sũng bộ đồ tập mượn của Hạc Bách.
Chiếc áo ướt dán chặt hình mảnh khảnh của thiếu niên, lồng n.g.ự.c phập phồng theo nhịp thở. Hạc Bách chằm chằm một hồi lâu, l.i.ế.m môi , đè nén ngọn lửa nhiệt trong xuống.
Du Bảo hề gì, bước xuống máy chạy bộ vẫn còn thở dốc nặng nề.
Cậu hôm nay tập đến đây thôi, mai luyện tiếp, nhưng vì quá mệt nên tạm thời thành lời.
Du Bảo nuốt nước miếng, đang định mở miệng thì Hạc Bách đột nhiên áp sát .
Alpha cao hơn nửa cái đầu đầy thâm ý, buông xuống một câu bên tai thiếu niên:
"Bảo Bảo, thở dốc nhẹ một chút."
Lúc đầu Du Bảo còn phản ứng kịp câu khó hiểu của Hạc Bách.
đó, dường như ý thức điều gì, cúi đầu xuống, ngay đó, gương mặt thiếu niên đỏ bừng như nhỏ máu.