Omega ngốc nghếch trở thành thuốc an thần của lão đại - Chương 44: Cố ý không dán miếng dán tuyến thể?
Cập nhật lúc: 2026-01-08 16:26:27
Lượt xem: 60
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Du Bảo tại chỗ, ôm quần áo, căng thẳng nuốt nước bọt. Cậu cảm thấy ánh mắt ngài Hạc lúc chẳng đơn thuần chút nào, giống như là ... nuốt chửng bụng .
Giống như chú nai con mãnh thú chằm chằm trong rừng sâu, Du Bảo đỏ mặt tim đập loạn xạ, nhận tín hiệu nguy hiểm, vội vàng lảng sang chuyện khác.
"Vậy em tắm đây." Nói xong, Du Bảo chẳng kịp xem biến hóa trong mắt Hạc Bách, vội vã chạy phòng tắm.
"Rầm" một tiếng, cửa phòng tắm Du Bảo đóng sầm một cách mạnh bạo.
Hạc Bách cánh cửa kính mờ đóng chặt, cứ như ăn một gáo nước lạnh. Trầm mặc vài giây, khóe môi mỏng của đàn ông mới khẽ nhếch lên một nụ nhạt. Chẳng lẽ ánh mắt Du Bảo quá lộ liễu, chịu thu liễm, nên thấu ?
Hầu kết khẽ lăn động, về phía cánh cửa, khỏi bắt đầu lo lắng cho Du Bảo. Liệu Du Bảo dùng những thiết trong phòng tắm đó ?
Theo kế hoạch ban đầu, Hạc Bách cũng định tắm để rũ bỏ bụi bặm trong quá trình dọn nhà, nhưng nghĩ đến việc Du Bảo thể cần giúp đỡ, vẫn yên tại chỗ, rời ngay.
Mười mấy giây , đúng như dự đoán. Từ trong phòng tắm truyền đến tiếng kêu thảng thốt của Du Bảo.
"Du Bảo, em chứ?" Hạc Bách xoay nắm cửa, cửa vốn khóa nên dễ dàng mở .
Cảnh tượng mắt đập mi mắt: Du Bảo vòi hoa sen, vòi sen hình vuông đỉnh đầu phun nước lạnh xối cho ướt sũng như chuột lột. Quần áo mùa hè mỏng manh nước làm ướt sũng trở nên trong suốt, dán chặt da thịt, phác họa rõ nét hình ngây ngô mà mảnh khảnh của thiếu niên.
"Ngài... ngài Hạc." Du Bảo nước lạnh dội cho run rẩy, mái tóc đen mềm mại ướt đẫm rũ xuống bên má, ôm lấy hai tay như để tìm chút ấm cho cơ thể.
"Em mở công tắc định thử nhiệt độ nước, ai ngờ nước... dội thẳng từ đỉnh đầu xuống." Ánh mắt Du Bảo Hạc Bách như thể mưa xối qua, hốc mắt ửng đỏ khiến vị Alpha kìm lòng mà trào dâng niềm thương tiếc.
Du Bảo c.ắ.n chặt môi, cảm thấy thật là làm hỏng hết chuyện. Đến cả thiết phòng tắm cũng dùng, giờ còn làm phiền ngài Hạc. Thiết ở đây giống ở khách sạn. Ở khách sạn nước chảy từ vòi cầm tay, nên cứ cầm vòi cầm tay mà tắm. Còn ở nhà ngài Hạc, mở là nước từ cao xối xuống ào ào, kịp phản ứng thành chuột lột .
"Lỗi tại , với em là thường dùng vòi sen phía ." Hầu kết Hạc Bách lăn động, ép hình trắng nõn mảnh mai của Omega, xoay bật đèn sưởi ấm, lấy chiếc khăn tắm sạch treo bên cạnh quấn lên Du Bảo.
Du Bảo đang thấy lạnh, bọc trong chiếc khăn mềm mại liền cảm thấy ấm áp ngay.
"Nếu em quen dùng vòi cầm tay thì tiên ấn cái nút , xoay về phía lựa chọn vòi cầm tay." Hạc Bách tỉ mỉ dạy Du Bảo cách dùng vòi hoa sen.
Du Bảo rũ mắt, lặng lẽ theo những cái nút Hạc Bách chỉ, thỉnh thoảng gật đầu tỏ ý hiểu.
"Ừm... , nếu cần giúp gì nữa thì ngoài đây, em cứ thong thả mà tắm." Hạc Bách khẽ nuốt nước bọt.
"Vâng, cảm ơn ngài." Giọng Du Bảo thanh mảnh dịu dàng, theo bóng lưng cho đến khi cửa phòng tắm đóng mới thu hồi tầm mắt.
Mở nước nóng, chờ một giây , vòi phun những tia nước ấm áp li ti, chạm lòng bàn tay tạo cảm giác tê rần nhẹ nhàng. Du Bảo bỏ khăn tắm sang một bên, cởi bỏ quần áo ướt sũng.
Trong phòng tắm, tiếng quạt sưởi kêu ong ong ấm áp, Du Bảo ngửa mặt tắm gội. Những giọt nước lướt qua mặt, khẽ chớp hàng mi cong vút đọng nước, lên trần nhà xa lạ, dần nhận thức rõ rằng thực sự chuyển đến ở cùng ngài Hạc, và thể sẽ ở đây cho đến tận khi kết hôn.
Cậu, lãnh giấy kết hôn với một Alpha cao lớn, trai và giàu . Tiến triển nhanh đến mức chính Du Bảo cũng thấy như đang mơ. Những cảm giác chân thực cơ thể, sự ấm áp và mềm mại của chiếc khăn lúc nãy luôn nhắc nhở rằng chuyện giữa và Hạc Bách đều là thật.
Đầu óc m.ô.n.g lung suy nghĩ, Du Bảo nhịn mà tự hỏi nên tiêu tiền lớn trong ví thế nào cho hết. Những chuyện tiêu xài hoang phí làm , nhưng nếu là "phá lệ" tiêu tiền một chút, thấy thể thử. Không ăn cơm trưa nữa, gọi đồ giao hàng tận nơi, gọi thật nhiều món, còn uống sữa nữa! Gọi sữa thêm thật nhiều topping!
Nghĩ đến viễn cảnh tươi đó, Du Bảo tắm rửa thật sảng khoái. Sau khi gột rửa lớp bọt cuối cùng, mới sực nhận tắm lâu. Cậu nhanh chóng lau và mặc đồ. Xỏ chân chiếc quần lót và bộ đồ ngủ Hạc Bách chuẩn , bỗng chốc, mặt Du Bảo đỏ bừng.
Bởi vì cả hai thứ đều quá rộng. Ống quần dài đến mức quét đất, tay áo dài che kín cả lòng bàn tay trắng trẻo. Bộ đồ ngủ làm hổ bằng chiếc quần lót! Kích cỡ của ngài Hạc khiến mặc cảm thấy phía trống hoác! Nếu vì quần lót thun co dãn thì mảnh vải nhỏ rơi xuống đất mất .
Du Bảo gương, lấy giấy vệ sinh lau sạch nước bám kính, thấy cả khuôn mặt trong gương đỏ bừng như gấc chín. Cậu cúi đầu cạp quần, nỗ lực làm quen với kích cỡ rộng thênh thang , càng nghĩ mặt càng đỏ. Thật sự... sự khác biệt lớn đến thế ? Không , còn đang lớn mà, vẫn đang tuổi dậy thì, sẽ còn phát triển tiếp.
Sau khi "tiêu hóa" xong phát hiện đó, Du Bảo tự tay giặt sạch chiếc quần lót bẩn, bỏ quần áo cũ giỏ đồ dơ, định lát nữa sẽ hỏi Hạc Bách cách dùng máy giặt và máy sấy.
Ơ? Ngài Hạc ? Du Bảo sang phòng bên cạnh tìm nhưng thấy tiếng, chỉ thấy quần áo của treo tùy ý trong phòng tắm. Ra phòng khách và bếp cũng thấy , đang định gọi một tiếng thì tai khẽ động, thấy tiếng động phát từ phía cuối hành lang.
Căn phòng đó hình như là thư phòng. Du Bảo định gõ cửa vì nghĩ Hạc Bách đang làm việc, thì đột nhiên thấy tiếng của :
"Tôi ở bên cạnh Omega nào đến lượt ông quản. Ông thời gian xen việc của thì chi bằng sớm nghĩ cách cứu Hạc Lạc ngoài ."
"Còn nữa, tại tiệc sinh nhật của ông nội cuối tháng , sẽ giới thiệu Du Bảo với . Nếu ông dám tung tin đồn về trí tuệ của em ngoài, đừng trách nể tình cha con." Giọng trầm thấp của Hạc Bách mang theo uy nghiêm cần giận dữ.
Tiếng đầy tức giận và đầy khí thế, dù ngoài cửa Du Bảo vẫn rõ mồn một. Tay định gõ cửa vẫn giữ nguyên tư thế trung. Bên trong còn tiếng động, nhưng Du Bảo lúc thích hợp , chừng ngài Hạc đang giận.
Hạc Lạc? Hình như ngài Hạc đang tranh chấp với ai đó về chuyện của em trai . Vậy lẽ là cha ruột của ngài Hạc. Dù cụ thể họ cãi chuyện gì, nhưng Du Bảo cảm nhận rõ ngài đang bảo vệ .
Cơ thể tắm xong vốn đang ấm áp nay càng ấm hơn, lòng bàn chân và lồng n.g.ự.c đều nóng bừng, Du Bảo kìm mà nở nụ . Cậu khẽ thành tiếng gõ cửa.
"Du Bảo? Em ." Hạc Bách hít một sâu, nén sự bực bội khi chuyện với cha để làm Du Bảo sợ.
Cha phản đối ở bên Du Bảo, ngoài mặt thì lời ho rằng đầu óc Du Bảo vấn đề, sinh con chắc chắn cũng ảnh hưởng, mắng làm là tuyệt tự. Hạc Bách bao giờ nghĩ đến chuyện bắt Du Bảo sinh con, em chỉ mới trưởng thành bao lâu. Hơn nữa, cha thật sự quan tâm ? Nếu quan tâm thì hiểu rằng việc ở bên Du Bảo dựa độ tương thích 100% thể giúp định chứng rối loạn tin tức tố của . Ông chỉ lo khỏe mạnh thì sản nghiệp nhà họ Hạc sẽ chẳng còn phần của Hạc Lạc nữa.
Nghĩ đến việc cha ruột luôn thiên vị Hạc Lạc, đáy mắt thoáng hiện vẻ chán ghét. Hắn vốn chẳng kỳ vọng gì ở ông , mỗi trò chuyện chỉ thấy thêm những mặt ghê tởm của ông mà thôi. Hạc Bách bấm danh bạ, trực tiếp chặn điện thoại đó.
"Ngài Hạc, ngài cũng tắm xong ạ, nhanh hơn cả em luôn." Du Bảo đẩy cửa bước , ló cái đầu xù xù trong, đôi mắt sáng lấp lánh.
"Chắc là do Du Bảo tắm lâu đấy." Hạc Bách bàn, tiện tay để điện thoại sang bên cạnh, vẫy tay gọi : "Vào , mãi ở cửa làm gì."
"Dạ. Vậy em nhé." Du Bảo bước tới chỗ Hạc Bách. Cậu mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình, tay áo dài, gãi má nhỏ giọng: "Em xem phim thấy bảo thư phòng là nơi quan trọng, cần bảo mật, thường tùy tiện ."
"Du Bảo thường, em là Omega lãnh giấy kết hôn với , nghĩa là chủ nhân khác của căn nhà ." Hạc Bách xoay chiếc ghế da, kéo Du Bảo gối , thấy tay áo quá dài, thong thả xắn tay áo lên cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/omega-ngoc-nghech-tro-thanh-thuoc-an-than-cua-lao-dai/chuong-44-co-y-khong-dan-mieng-dan-tuyen-the.html.]
"Chủ nhân... ha ha..." Du Bảo thấy lời Hạc Bách thật buồn .
"Cười gì thế, gì buồn ." Hạc Bách khẽ búng mũi .
"Không ạ, gì buồn hết. Vừa ngài cãi với cha ạ? Em ngoài cửa vô tình thấy một chút." Du Bảo rũ mắt.
"Không hẳn là cãi, cãi nổi với ông , chỉ lớn tiếng chút thôi."
"Ông đồng ý chúng bên ?"
"Ừm, Du Bảo ở bên thể chữa khỏi bệnh cho mà, đối với ông thì đó lẽ là tin . Vì nếu sức khỏe , đứa con trai quý báu của ông sẽ chờ đến ngày c.h.ế.t để chiếm đoạt tài sản nhà họ Hạc."
"Ông thật là !" Du Bảo thấy giận cho ngài Hạc, bĩu môi tỏ vẻ bất mãn.
"Cũng may giờ em ở đây , mong ước của kẻ sẽ tan thành mây khói thôi." Gương mặt trắng hồng của hiện lên vẻ đắc ý nhỏ nhoi.
" , cũng may Du Bảo ở đây." Hạc Bách khàn khàn, vòng tay qua eo Du Bảo, kéo lên đùi .
Du Bảo kịp chuẩn , "A" một tiếng kinh hãi, vội vàng ôm lấy cổ Hạc Bách.
"Cần ôm nhiều thế mới giúp bệnh của nhanh hồi phục ." Hạc Bách ngửa cằm, hôn nhẹ lên khóe môi thiếu niên.
Từ xương quai xanh đến gương mặt Du Bảo lan tỏa sắc đỏ kiều diễm. Chỉ mặc một lớp đồ ngủ mỏng, cảm thấy nóng ran. Cậu l.i.ế.m môi khô khốc, bối rối thầm thì: "... Ồ, ngài cứ ôm em nhiều thêm một chút ."
"Chỉ cần giúp bệnh của ngài là ."
"Sắp đến trưa , trưa nay gọi đồ ăn về nhé, để em chọn cho." Du Bảo đ.á.n.h trống lảng xung phong làm việc.
"Du Bảo đối với quá." Nghe thấy Du Bảo ngoan ngoãn như , lòng Hạc Bách ấm áp vô cùng. Còn chuyện gọi đồ ăn bên ngoài: "Gọi đồ ăn ? Được chứ."
"Vậy để em lấy điện thoại." Nói đoạn, Du Bảo định dậy lấy điện thoại .
Hạc Bách thể bỏ qua khoảnh khắc mặn nồng , ngay khi Du Bảo định dậy, siết chặt vòng tay hơn. Lần , nửa Du Bảo lún sâu lòng , lưng đùi đàn ông, bả vai dựa sát n.g.ự.c Hạc Bách.
Hạc Bách vòng hai tay qua , cầm điện thoại bàn, mở khóa đưa cho Du Bảo: "Dùng điện thoại mà chọn, lấy điện thoại em làm gì cho phiền phức."
"A, , ạ." Du Bảo vốn định dùng tiền của chính tiêu xài một bữa cho sướng. ngài Hạc bảo cần phiền như , cũng kiên trì lấy điện thoại nữa.
Rũ mắt xuống, giây tiếp theo, Du Bảo sững sờ khi thấy hình nền điện thoại của chính là ảnh đang ngủ gối. Lại còn ảnh chụp một , phía là đang giơ điện thoại lên chụp, bối cảnh chính là chiếc giường trong văn phòng.
Du Bảo trợn tròn mắt: "Ngài chụp tấm lúc nào ạ... em chẳng gì luôn..."
"Du Bảo ngủ say như , đương nhiên là ." Giọng Hạc Bách khựng , tiếp tục: "Ngủ say sưa yên tâm như thế, lén hôn em chắc em cũng ."
Mặt Du Bảo đỏ rực: "!" Cậu đầu trân trân như hỏi thật giả.
Hạc Bách khàn khàn, vội : "Không, chỉ đùa thôi."
"Phù ~" Du Bảo thở phào, bảo mà, Hạc Bách chắc chắn biến thái đến mức nhân lúc ngủ mà làm chuyện đó .
"Vậy ăn gì đây ạ? Thường ngày ngài gọi món gì?" Du Bảo rũ mắt các ứng dụng màn hình. Có nhiều ứng dụng mà Du Bảo từng tên thấy bao giờ.
"Chọn cái ứng dụng màu nâu thẫm kìa, thường gọi dịch vụ giao hàng ở đó."
Ánh mắt Du Bảo lộ vẻ mờ mịt, Hạc Bách thấy liền giải thích: "Đây là dịch vụ trực tuyến của nhà hàng đó, thường ngày gọi món thì dùng ứng dụng riêng của họ." Hạc Bách tiếp: "Bởi vì nhà hàng lên các ứng dụng giao hàng phổ biến, nhưng khách hàng vẫn nhu cầu giao tận nơi nên họ tự làm một ứng dụng độc lập."
"Ồ, hóa còn kiểu nữa." Du Bảo , "Vậy thì giống như ứng dụng của Pizza Hut McDonald's ."
"Ừm." Hạc Bách gật đầu, trầm giọng : "Du Bảo thông minh quá, cái hiểu ngay."
"Ngài Hạc, cái giọng của ngài là đây... giọng dỗ trẻ con ."
"Giọng dỗ dành bé cưng nhà đấy." Ngài Hạc thản nhiên .
"Khụ khụ." Du Bảo ngượng đến mức suýt thì che mặt . Cậu lắc lắc đầu, bấm ứng dụng Hạc Bách chỉ, bắt đầu chọn món cho bữa trưa. Nhìn hình ảnh minh họa, oa, món nào trông cũng ngon quá. mà oa, giá cả cũng đắt xỉu luôn.
Du Bảo sững sờ đến mức quên cả thở. nghĩ ngài Hạc vốn là một Alpha giàu , cảm thấy nên làm quen với cách sống của , thế là dựa theo những đơn hàng đây của mà chọn món cho hai .
Du Bảo đang chăm chú chọn chọn xóa xóa các món ăn điện thoại, bỗng nhiên gáy như một luồng thở ấm áp thổi qua. Vòng tay siết chặt quanh eo , thứ gì đó chạm gáy , là... là chóp mũi của ngài Hạc.
Hạc Bách cúi đầu, sống mũi cao thẳng tựa vùng tuyến thể nhô lên của Omega.
"Bé cưng, em thơm quá." Giọng Hạc Bách khàn đặc đến cực điểm, một bàn tay to lớn đặt lên vùng cổ gáy mảnh khảnh của Du Bảo vuốt ve. Đôi mắt đen thâm thúy tối sầm mấy tông, lộ rõ vẻ nhiệt tình và si mê, giọng cũng đổi: "Bé cưng, hình như em quên dán miếng dán tuyến thể ."
Du Bảo giật : "!"
là sơ ý quên mất. Cậu đầu Hạc Bách đang quyến luyến gáy , tim đập thình thịch liên hồi, nhịn mà bắt đầu căng thẳng. Du Bảo mím môi, định giải thích là thực sự quên, định tìm miếng dán để dán ngay.
Giây tiếp theo, đôi môi ấm áp mềm mại của vị Alpha áp sát vị trí tuyến thể, cánh mũi phập phồng, Hạc Bách hít một thật sâu:
"Hay là, Du Bảo cố ý dán miếng dán tuyến thể?"
Hàng mi Du Bảo run rẩy, cố nhịn cảm giác ngứa ngáy tê dại gáy, khẽ lắc đầu giải thích ngay: "Không , em cố ý mà."