Omega ngốc nghếch trở thành thuốc an thần của lão đại - Chương 42: Đem toàn bộ gia sản đưa cho ngài Hạc...

Cập nhật lúc: 2026-01-05 16:04:49
Lượt xem: 66

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quyển sổ đỏ tới tay, Hạc Bách mở thưởng thức hồi lâu, ngước mắt lặng lẽ Du Bảo đang mặt , ánh mắt rực cháy.

Du Bảo đến mức chút ngượng ngùng, gãi gãi má, nhẹ giọng hỏi: "Cứ em mãi làm gì thế?"

"Ảnh chụp vẫn bằng em ngoài đời, Du Bảo lẽ là ăn ảnh lắm." Bờ môi mỏng của Hạc Bách mấp máy, đưa lời bình luận như .

"Vậy... ?" Du Bảo khẽ chớp mắt, tự cũng mở giấy chứng nhận kết hôn vài giây, hình như đúng là chút giống, nhưng khác biệt cũng lớn.

Vừa khi xem ảnh, sự chú ý của đều dồn gương mặt Hạc Bách, qua lời nhắc nhở của đối phương, Du Bảo lúc mới chú ý tới chính .

"Vừa vặn đến trưa , cùng ăn cơm ở ngoài về nhé?" Hạc Bách đề nghị. Khi cùng Du Bảo đến chỗ đỗ xe bên lề đường, Hắn thuận thế mở cửa hàng ghế cho .

"Vâng, ạ." Du Bảo , ngay đó cũng bước lên xe, dặn dò tài xế đến một nhà hàng đồ Tây gần đó.

"Em chụp một tấm ảnh gửi cho ông nội xem." Du Bảo mở điện thoại chụp nội dung đăng ký giấy chứng nhận kết hôn, gửi cho ông nội.

Cùng lúc đó, Hạc Bách thấy khẽ nhướng mày, cũng chụp ảnh gửi cho ông nội Hạc một bản.

Hai vị lão nhân khi thấy giấy chứng nhận của hai đứa trẻ, trong lòng đều khỏi cảm khái vì chứng kiến một đại sự quan trọng của đời .

Ông nội Hạc nhắn tin cho Hạc Bách: 【 Tốt, , lắm, tấm ảnh chụp thật đấy, trông thần thái. Thời gian cụ thể để tổ chức hôn lễ ông cũng nhờ xem giúp . 】

Ông nội Hạc tiếp: 【 Cuối tháng là sinh nhật ông, trong tiệc sinh nhật ông sẽ giới thiệu Du Bảo với các quan khách. Ngày mười sáu tháng là ngày lành, tạm định tổ chức hôn lễ lúc đó, thấy ? 】

Hạc Bách dùng dư quang liếc trộm Du Bảo một cái, bình tĩnh trả lời: 【 Để cháu hỏi ý kiến Du Bảo . 】

Ông nội Hạc: 【 Được, ông cũng hỏi ý kiến thông gia bên . 】

Hai thế hệ nhà họ Hạc nhanh chóng nhận câu trả lời xác đáng. Dù là Du Bảo ông nội Du đều ý kiến gì với sự sắp xếp . Ông nội Du khi thấy ông nội Hạc sẽ chính thức giới thiệu phận của Du Bảo tại tiệc sinh nhật, khóe môi hiện lên nụ hài lòng.

Nhà họ Hạc bày đầy đủ thành ý, ông càng thêm yên tâm về cuộc sống của Du Bảo.

"Chỉ là liệu nhanh quá ạ?" Trên xe, Du Bảo thấp thỏm hỏi.

"Nhanh ?" Hạc Bách bình tĩnh hỏi ngược , đôi mắt thâm thúy chứa đựng ý nhàn nhạt.

Du Bảo nuốt nước bọt, đàn ông chằm chằm khiến gương mặt nóng bừng. Cậu hiểu ý của Hạc Bách, nhanh thế nào cũng thấy đủ, dường như hận thể lập tức giúp dọn nhà đến ở cùng ngay.

Sau khi ăn trưa xong, Hạc Bách đưa Du Bảo về khách sạn nghỉ ngơi mà lái xe đến tòa nhà Hạc Thị. Buổi chiều Du Bảo còn việc làm thêm, buổi trưa nghỉ ngơi trực tiếp tại văn phòng của Hạc Bách sẽ giúp ngủ thêm một lúc.

Lần Du Bảo theo Hạc Bách văn phòng, tình cờ gặp Lục Ninh Hạm - tặng bánh quy .

Du Bảo mỉm chào hỏi, Lục Ninh Hạm thụ sủng nhược kinh. May mắn là bàn làm việc vặn mấy viên kẹo trái cây, ánh lạnh lùng của Hạc tổng, cô vội bốc mấy viên kẹo đặt tay Du Bảo.

"Chào buổi trưa nhé ~ ăn kẹo , trong văn phòng chị nhiều lắm." Tặng kẹo xong cô lập tức thụp xuống, tỏ rõ với Hạc tổng rằng tuyệt đối ý đồ gì với Du Bảo.

tặng bánh quy sếp lườm , Lục Ninh Hạm nghĩ nghĩ , sợ đắc tội với sếp lớn, khi trợ lý Lâm Vân gợi ý, cô mới nghĩ cách : Chỉ cần quan hệ với Du Bảo, ngài Hạc nể mặt sẽ đuổi việc cô.

"Oa, trông ngon quá, cảm ơn chị nhé." Du Bảo tít mắt với Lục Ninh Hạm.

"Không , thích thì lát nữa ăn xong chị đưa thêm." Lục Ninh Hạm nhanh ngoắt đầu , dám sắc mặt ngài Hạc.

"Mau về văn phòng thôi, em buồn ngủ quá ~" Du Bảo thuận tay bỏ kẹo túi, theo bản năng khoác lấy cánh tay Hạc Bách.

Sức nặng đột ngột cánh tay khiến ánh mắt Hạc Bách khựng . Hắn rũ mắt xuống, giọng trầm thấp vô thức mang theo ý ôn hòa: "Ừm, thôi."

Hạc Bách lập tức quên bẵng mẩu chuyện nhỏ về việc tặng kẹo cho Du Bảo.

Du Bảo theo chân phòng làm việc của tổng tài. Khi phòng nghỉ bên trong chuẩn ngủ trưa, kinh ngạc phát hiện chiếc giường mới. Từ giường đơn cũ đổi thành một chiếc giường lớn hơn, nệm cũng êm ái và đàn hồi hơn hẳn.

Chăn ga gối đệm cũng đổi, còn là phong cách xám trắng lạnh lùng mà đổi sang tông màu ấm áp, dịu mắt, chỉ thôi thấy lên ngay.

Mắt Du Bảo sáng rực lên, thích thú "Oa" một tiếng hai lời, leo lên giường sấp, ôm gối tì ngực, cọ cọ mặt lớp chăn mềm mại.

"Ngài Hạc mới hết cả những thứ , quá." Du Bảo đầu .

Omega bò ở đó, vùng thắt lưng thanh mảnh võng xuống, tôn lên vòng m.ô.n.g tròn trịa phía . Ánh mắt Hạc Bách biến đổi, thầm nhắc nhở chính dời mắt chỗ khác. Để vô tình chằm chằm đó nữa, Hạc Bách bước tới xuống mép giường.

"Em thích là ." Hạc Bách giơ tay nhẹ nhàng vuốt ve phần tóc mái trán Du Bảo.

" bây giờ nên đổi cách xưng hô nhỉ?" Hạc Bách rút giấy chứng nhận kết hôn trong túi , khẽ đung đưa mắt Du Bảo.

"Có nên từ ngài Hạc biến thành... khụ," Hạc Bách đến từ cũng thấy thẹn thùng, nhưng nếu ngài yêu cầu thì Du Bảo chắc chắn sẽ bao giờ gọi.

"Xưng hô nên đổi thành ‘lão công’." Hắn mấp máy môi, ngắn gọn súc tích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/omega-ngoc-nghech-tro-thanh-thuoc-an-than-cua-lao-dai/chuong-42-dem-toan-bo-gia-san-dua-cho-ngai-hac.html.]

Lời dứt, gương mặt trắng nõn của Du Bảo lập tức đỏ bừng. Gọi là "lão công" ... cả khuôn mặt nóng bừng như lửa đốt. Thẹn thùng đến cực điểm, Du Bảo mím môi im lặng, chỉ nắm lấy tay ngài Hạc, mềm mỏng : "Chúng nên ngủ thôi."

Du Bảo nhỏ giọng gọi Hạc Bách cùng xuống. Hạc Bách cũng Du Bảo cần thời gian để thích nghi với cách gọi mới, liền xuống cạnh . Du Bảo xoay lùi phía trong, nhường một trống.

lăn mấy centimet bàn tay to lớn, vững chãi của Hạc Bách kéo trở . Hạc Bách vòng tay ôm lấy eo Du Bảo, trong lồng n.g.ự.c rộng lớn của vị Alpha cao lớn, Du Bảo nhỏ nhắn như một chú búp bê vải đáng yêu.

"Xưng hô thể tạm thời đổi, nhưng chuyện dọn đến ở chung mà , ngày mai em dọn qua chỗ nhé?" Giọng Hạc Bách trầm thấp đầy từ tính, như một chiếc lông vũ lướt qua vành tai Du Bảo.

Đáy lòng Du Bảo hề bài xích việc ở chung với Hạc Bách.

"Ông nội của chúng đồng ý ạ?" Du Bảo nhỏ giọng lầm bầm.

"Tại đồng ý? Chúng là phu phu hợp pháp mà." Hạc Bách nghiêm túc trả lời.

"Ồ, hình như đúng nhỉ, phu phu hợp pháp." Du Bảo lẩm nhẩm vài , gương mặt xinh hiện lên nụ nhẹ.

"Vậy thì ạ, ngày mai em sẽ dọn đến ở cùng ngài Hạc." Du Bảo .

"Được, ngày mai giúp em dọn nhà. Lúc đó chắc về khu phố cũ một chuyến nhỉ?" Hạc Bách cân nhắc chu đáo.

"Vâng, phòng đó vẫn trả, dọn dẹp đồ đạc mang nữa." Du Bảo lải nhải một hồi, mí mắt cứ thế díu chìm giấc ngủ chiếc gối mềm mại. Hạc Bách thêm vài câu thấy trả lời, thấy Du Bảo ngủ say, ánh mắt ngài hiện lên ý thâm tình.

Để chiều hôm giúp Du Bảo dọn hành lý, tối hôm đó Hạc Bách xử lý hết công việc của ngày mai.

Ngày hôm , khi nghỉ trưa xong, Hạc Bách giúp Du Bảo thu dọn hành lý tại khách sạn. Lúc xuống lầu, nhân viên lễ tân quen mặt vẫn lưu luyến chào tạm biệt.

"Cảm ơn chăm sóc em những ngày qua." Du Bảo chào họ.

"Cậu Du, vui giúp đỡ , đó là trách nhiệm của chúng ạ."

"Đi thôi." Hạc Bách nhàn nhạt .

Khi hai kéo vali , hai cô lễ tân nhanh chóng : "Chúc hai vị hạnh phúc ạ ~"

Bước chân của Hạc Bách và Du Bảo khựng , cả hai đầu mỉm ôn hòa.

"Cảm ơn." Hạc Bách gật đầu.

Du Bảo vui vẻ hơn hẳn: "Cảm ơn hai chị xinh nhé."

Ra khỏi khách sạn, Hạc Bách giao vali cho tài xế cất cốp xe, lên đường về khu phố cũ. Khi đến nơi, công ty chuyển nhà đợi sẵn bên ngoài. Hạc Bách chào hỏi họ, còn Du Bảo mở cửa nhà.

Cả quá trình thu dọn và chuyển đồ, Du Bảo động tay. Hạc Bách quan sát nơi ở của Du Bảo và ông nội. Mọi thứ tuy bẩn thỉu nhưng cũ kỹ, tường bong tróc, gió thể lùa qua khe cửa sổ. Nghĩ đến việc Du Bảo từng sống ở đây, vô thức cau mày, trong mắt hiện lên sự xót xa âm ỉ.

khi Du Bảo , lập tức giấu cảm xúc , thấy đang thương hại . Hắn , Du Bảo và ông nội thể tự dựa sức để sống ở đây nỗ lực .

"Đồ của ông nội cũng thu dọn để mang hết nhé." Du Bảo dặn nhân viên chuyển nhà.

Trong lúc họ làm việc, Du Bảo đưa Hạc Bách phòng của . Kể từ Du Bảo tên lưu manh tóc vàng bắt , chủ nhà chỉ qua loa dọn dẹp một chút. Cánh cửa đá hỏng vẫn , đồ đạc rơi vãi gom đại bàn. Mọi thứ đơn giản, ngoài mấy quyển sách khác thì chỉ còn đồ dùng sinh hoạt, quần áo, một quả tạ, cái quạt điện nhỏ... ngay cả giường cũng là giường cứng nệm.

" , em còn cất tiền ở đây nữa." Du Bảo cúi lôi từ gầm giường một chiếc hộp sắt, mở .

Cậu lấy tiền bên trong khoe với Hạc Bách đầy tự hào: "Đây là tiền em bán phế liệu và làm thêm kiếm đấy, mấy trăm tệ luôn." Đã lâu nên Du Bảo cũng nhớ rõ bao nhiêu, cầm một xấp tiền lẻ đếm .

Tổng cộng hơn bảy trăm tệ. Du Bảo "Oa" một tiếng, mắt sáng lấp lánh vì bất ngờ, nhiều hơn tưởng.

"Tất cả cho ngài Hạc hết , cảm ơn ngài hôm nay dọn nhà cùng em." Du Bảo vuốt phẳng tiền nhét túi áo khoác của ngài Hạc.

Thấy ngài Hạc im lặng, Du Bảo nghĩ ngợi tưởng chê những đồng tiền cũ kỹ bẩn, định đưa tay lấy . Cậu buồn bã tự an ủi: "Được , nếu ngài thì em thu , tiền thực chỉ trông cũ thôi..." Tiền giấy qua tay nhiều nên trông , cả tiền bà Mai cho nữa.

Cổ tay trắng trẻo của Du Bảo bàn tay ấm áp của Alpha nắm chặt lấy. mắt đỏ lên, giọng nặng nề: "Không , Du Bảo đưa hết tiền kiếm cho , Du Bảo đối với quá."

Ngón tay Hạc Bách âu yếm siết nhẹ tay , da thịt chạm ấm áp. Du Bảo thấy Hạc Bách chuyện nghiêm túc như thì thấy ngượng. Trời ạ, chỉ đưa cho ngài vài trăm tệ thôi mà. Ngài Hạc đưa cho còn nhiều hơn gấp bội. Điều làm Du Bảo cảm giác như đang dùng tiền lẻ để làm việc đại sự .

"Cũng cố ý , tiền nhiều thật mà, chỉ vài trăm thôi." Du Bảo ngại ngùng .

Ngược , Hạc Bách cực kỳ đồng tình, phản bác: "Sao nhiều? Du Bảo đem tất cả tiền cho , cho nhiều mà." Giọng Hạc Bách trầm thấp và vô cùng nghiêm nghị.

Du Bảo dọa cho ngẩn , cũng thuyết phục theo. Ừ thì, chắc là cũng nhiều thật.

mà...

"Ngài Hạc, mắt ngài đỏ thế? Có do phòng bí quá lâu ngày thông gió nên mùi khó chịu làm ngài cay mắt ?"

Hạc Bách đang chìm trong cảm xúc cảm động: "..."

Được . Nhóc con nhà vốn dĩ "ngốc nghếch" như , sẽ chấp nhặt với .

Loading...