Omega ngốc nghếch trở thành thuốc an thần của lão đại - Chương 34: Bàn chuyện cưới hỏi
Cập nhật lúc: 2025-12-30 17:18:57
Lượt xem: 77
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm đó, Du Bảo ở khách sạn dùng bồn tắm trong phòng, thoải mái dễ chịu mà ngâm trong làn nước ấm, còn theo lời Hạc , nghỉ sớm chứ thức khuya.
Lúc chuẩn ngủ, Du Bảo nhận tin nhắn WeChat từ ông chủ tiệm làm thêm. Ông chủ hỏi Du Bảo ban ngày thực sự thể tới làm ? Dù chậm trễ chút thời gian, tới muộn cũng thành vấn đề.
Bởi lẽ ban ngày nhiều khách hàng đến tiệm là vì chiêm ngưỡng "gương mặt đại diện" là Du Bảo, nếu để khách thất vọng về thì là điều ông chủ thấy.
Du Bảo trả lời: 【 Không ạ, ngày mai em chuyện thực sự quan trọng. 】
Sợ ông chủ tin, Du Bảo suy nghĩ một chút, mặt đỏ lên giải thích thêm: 【 Ngày mai em và bạn trai, hai bên gia đình sẽ gặp mặt ạ. 】
Ông chủ vô cùng kinh ngạc, thầm nghĩ quả nhiên đại mỹ nhân Omega thực sự săn đón, thiếu Alpha theo đuổi, trẻ tuổi như tiến tới bước bàn chuyện cưới hỏi .
Ông chủ: 【 Vậy , Du Bảo cứ chuẩn việc gặp mặt lớn , chúng vẫn theo sắp xếp ban đầu là làm ca tối nhé. 】
Du Bảo: 【 Vâng ạ. 】
Trước khi tắt WeChat ngủ, Du Bảo còn cố ý gửi cho Hạc Bách một chiếc nhãn dán "ngủ ngon" cực kỳ đáng yêu. Sau khi nhận phản hồi bằng một nhãn dán đáng yêu tương tự từ Hạc , mới mỹ mãn chìm giấc ngủ.
Sáng hôm , Du Bảo vươn vai chậm rãi rời giường. Sau khi đ.á.n.h răng rửa mặt xong, còn xuống nhà hàng lầu ăn một bữa no nê. Lúc trở về, vặn ngài Hạc mang bộ âu phục đặt may riêng tới.
Nhìn thấy đàn ông cầm tay ba bộ quần áo, mắt Du Bảo khỏi sáng lên. Hôm nay Hạc Bách so với thường ngày chút khác biệt, ánh mắt thiếu niên cứ dừng rời. Ánh chằm chằm chút che giấu của Du Bảo khiến Hạc Bách khó lòng phớt lờ.
Hạc Bách treo ba bộ quần áo lên, trầm giọng hỏi: "Sao cứ mãi thế? Du Bảo nên chọn xem buổi trưa gặp mặt sẽ mặc bộ nào ."
"Bởi vì em thấy hôm nay ngài Hạc còn trai hơn đây nữa, nên mới nhịn nhiều thêm chút." Du Bảo dùng tay che gò má đang nóng lên, chút thẹn thùng vì lời như .
Dây tơ lòng của Hạc Bách khẽ d.a.o động lời đơn thuần của thiếu niên.
"Du Bảo chuyện mà ngọt ngào thế, làm nhịn hôn em một cái đấy." Hạc Bách rũ mắt, đôi con ngươi thâm thúy chứa đựng ý quyến luyến, ánh mắt rực cháy.
Du Bảo đến mức ngượng ngùng, vội lấy tay che mặt, nhưng nhịn khẽ hé mở kẽ ngón tay để lén, may mắn mà bắt quả tang ngay tại trận.
"Ngô." Du Bảo vội vàng khép ngón tay , dám lén nữa.
Từ trong lồng n.g.ự.c Hạc Bách bật tiếng khàn khàn, ôn tồn bảo Du Bảo quần áo .
Du Bảo ngẩn vài giây gật đầu, bộ âu phục thuần đen bao bọc lấy dáng cao lớn của đàn ông, suy nghĩ một chút. Cậu nhỏ giọng hỏi: "Vậy em mặc bộ màu trắng ạ?" Cậu vẫn còn nhớ Hạc Bách từng mặc màu trắng sẽ .
Trong ba bộ quần áo thì hai bộ màu trắng, nhưng sắc trắng cũng khác . Một bộ là trắng tuyết, bộ còn là tông trắng ấm áp tựa như màu bơ chất liệu tơ lụa. Du Bảo chọn bộ vì cảm thấy nó hơn.
"Đương nhiên là , thử xem kích cỡ ." Hạc Bách giơ tay xoa loạn mái tóc của Du Bảo.
Du Bảo mở to mắt, định thôi, cuối cùng vẫn từ chối cái xoa đầu của ngài Hạc. Chẳng chỉ là mái tóc chải chuốt làm rối thôi ? Biết lúc quần áo cũng sẽ rối, đợi lát nữa diện đồ xong xuôi chỉnh cũng .
"Chắc là sẽ thôi ạ, lúc đo kích cỡ kỹ lắm, các thợ may chuyên nghiệp." Du Bảo nghiêm túc nhớ .
Hạc Bách nhịn nhếch môi : " mấy thông là chính tay đo cho Du Bảo mà, em quên ?"
"Không quên nha..." Du Bảo ngước mắt , "Ngài Hạc đo cũng cẩn thận, sai sót gì ."
"Vậy hy vọng đúng như lời Du Bảo tin tưởng, quần áo sẽ vấn đề gì. Thử nghiệm một chút xem ?" Hạc Bách nhạt .
"Được , ngài sang phòng bên cạnh đợi chút ." Du Bảo đẩy Hạc Bách sang phòng khác.
Hạc Bách còn kịp gì thì "rầm" một tiếng, cửa phòng đóng .
Trong phòng ngủ, Du Bảo cởi bỏ quần áo của , khoác lên bộ đồ Hạc Bách mang tới: áo sơ mi, áo khoác, quần tây. Cảm giác khác biệt so với những bộ đồ thường mặc, mềm mại trơn lướt, nhưng cũng lành lạnh.
Du Bảo tức khắc cảm thấy chút tự nhiên. Cậu đỏ mặt về phía Hạc Bách, xem hộ mặc bộ đồ chính thức như thế trông kỳ quặc lắm .
"Rất ." Đáy mắt Hạc Bách xẹt qua một tia kinh diễm. Đây là đầu tiên thấy Du Bảo mặc trang phục trang trọng đến thế.
Bộ tây trang may đo kỹ lưỡng ôm sát lấy đường cong cơ thể, dáng Du Bảo vốn dĩ thanh mảnh, eo nhỏ, chiều cao hơn 1m7 cũng khiến trông cao ráo thoát tục.
Khi đôi môi hồng nhuận của Du Bảo , ngũ quan tinh xảo diễm lệ khiến trông như một vị mỹ nhân Omega thanh lãnh, toát lên vẻ cao quý. Thế nhưng Du Bảo thích , lúc nhịn mà khẽ cong mắt và khóe môi. Đôi mắt đen láy thuần túy với đường mí mắt tròn trịa mềm mại, đem cảm giác như một chú hươu nhỏ vô hại trong rừng sâu.
"Thật sự ạ? Hay ngài chỉ đang lời ngọt ngào để dỗ dành em thôi?" Du Bảo chu đôi môi mềm mại hỏi.
"Đẹp thật, hề dối để dỗ em. Bộ đồ em mặc hợp, nhưng mà cà vạt..." Hạc Bách bước tới một bước, đầu ngón tay vê lấy chiếc cà vạt trắng đang treo lỏng lẻo cổ thiếu niên.
"Cái ... em thắt." Tai Du Bảo đỏ rực lên. Cậu thấy Hạc Bách thắt cà vạt thì cứ ngỡ đó là việc đơn giản, thế là tự thử nghiệm, kết quả thử vài đều xong nên đành bỏ cuộc.
"Để thắt cho em." Đốt ngón tay Hạc Bách lướt qua yết hầu và cằm của Du Bảo. Du Bảo chịu nổi cảm giác ngứa ngáy tê dại , hàng lông mi dày cong vút run rẩy thấy rõ.
"Vâng."
"Ngẩng đầu lên một chút nào." Hạc Bách .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/omega-ngoc-nghech-tro-thanh-thuoc-an-than-cua-lao-dai/chuong-34-ban-chuyen-cuoi-hoi.html.]
"Dạ."
Ở cách gang tấc, Du Bảo thể thấy rõ từng tấc da thịt gương mặt Hạc Bách: đôi mắt thâm thúy thâm tình, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng nhạt màu. Cậu còn cảm nhận cả thở nhẹ nhàng của .
Du Bảo đột nhiên nhớ tới lúc chia tay hôm qua, ngài Hạc chỉ hôn lên trán . Cậu đôi môi mím của Hạc Bách, càng mặt càng đỏ thêm.
Cậu... ý nghĩ hôn ngài Hạc cơ chứ? Không Du Bảo ơi! Cậu ngừng tự ám thị như thế trong lòng.
"Thắt xong đây." Hạc Bách hài lòng chiếc cà vạt do chính tay thắt cho Du Bảo.
"A, em quên mất tập trung học , Hạc thể dạy em ?" Du Bảo đang thất thần liền giật thoát khỏi ảo tưởng.
Hạc Bách đối diện với , im lặng một lát bạc môi khẽ mở: "Không dạy."
Du Bảo ngẩn : "Tại ... dạy ạ?"
"Bởi vì nếu dạy cho Du Bảo , sẽ tự tay thắt cà vạt cho em nữa." Giọng Hạc Bách khàn khàn đầy từ tính, nhưng mặt vẫn lộ biểu cảm gì, dường như chỉ là thản nhiên một điều hiển nhiên như thế.
"Ách, ngô, hóa là ." Du Bảo nhất thời đáp thế nào.
Thấy Hạc xoay mở hộp giày, lấy một đôi giày da đồng bộ với quần áo, Du Bảo mới nghĩ câu trả lời mỹ cho câu . Đó là: Dù cho thắt cà vạt nữa, nếu Hạc tự tay giúp , thì vẫn cứ mà.
"Ngồi xuống , giày cho em." Bàn tay với những khớp xương rõ rệt của Hạc Bách cầm lấy đôi giày da.
Du Bảo theo bản năng xuống cuối giường, hình lún xuống nệm. Khi cổ chân nắm lấy, Du Bảo căng cứng hẳn lên, lắp bắp: "Em tự làm mà, ngài Hạc, ngài đưa giày cho em là ."
"Tôi quỳ xuống đây ." Hạc Bách bằng tông giọng ôn hòa nhưng đầy vẻ cho phép từ chối.
"Vậy ạ." Gò má Du Bảo nóng bừng, cúi đầu Hạc Bách đang quỳ mặt , trái tim dâng lên cảm giác tê dại li ti. Đây là đầu tiên ngài từ góc độ .
Du Bảo l.i.ế.m môi, trong lòng một cảm giác vi diệu khó tả, một ý nghĩ nào đó đang rục rịch trỗi dậy. Cậu nuốt nước miếng, nhân lúc Hạc đang nắm cổ chân để xỏ chiếc giày còn . Du Bảo nhịn khẽ rướn tới, vỗ nhẹ lên đỉnh đầu Hạc Bách một cái.
Hạc Bách cảm nhận , dừng động tác tay , ngước mắt Du Bảo. Tim Du Bảo đập nhanh liên hồi, lúng túng rụt tay về, ánh mắt đảo quanh gãi gãi mặt . Từ dư quang, vẫn thấy ngài Hạc đang chằm chằm chớp mắt. Du Bảo khí thế im lặng của làm cho khiếp sợ, lập tức cúi đầu, vẻ một học sinh làm sai đang ngoan ngoãn nhận . Chỉ là cái sự nhận chút cam lòng cho lắm.
"Ngài Hạc thể xoa đầu Du Bảo..."
"Chẳng lẽ Du Bảo thể xoa đầu ngài Hạc ?"
Cậu lầm bầm lầu bầu: "Không công bằng, chút nào cũng công bằng hết."
"..." Hạc Bách tức khắc dở dở . Quả thực khi Du Bảo xoa đầu, chút sững sờ, dù cũng là một nhỏ hơn nhiều tuổi như xoa đầu mà. xoa đầu thôi mà, Hạc Bách cũng nghĩ ngợi gì xa xôi.
"Tôi bảo cho em xoa ." Hạc Bách thản nhiên .
"Hừ, nhưng ánh mắt và sự im lặng của ngài thế đấy." Du Bảo mặt chỗ khác.
"Tôi chỉ kinh ngạc thôi, vì từ khi còn nhỏ, chỉ ông nội mới xoa đầu ." Hạc Bách kiên nhẫn giải thích, "Không ghét bỏ em xoa đầu , là bây giờ em xoa nữa ?" Hạc Bách cúi đầu, chủ động sát gần Du Bảo.
Du Bảo nhịn âm thầm trộm, vươn tay xoa xoa đầu Hạc Bách. So với thử nghiệm rụt rè ban nãy, Du Bảo bạo dạn hơn nhiều.
"Nếu lỡ làm hỏng kiểu tóc của ngài thì ạ?" Du Bảo hỏi.
"Rối thì rối thôi, gọi chuyên gia tạo mẫu xử lý là ." Hạc Bách đáp.
"Vậy em sẽ nhẹ tay một chút, làm phiền đến chuyên gia của ngài nữa." Du Bảo xoa thêm hai ba cái nữa mới thu tay về.
Cùng lúc đó, Hạc Bách cũng xỏ xong giày cho Du Bảo, bảo vài bước xem chân . Vốn dĩ những thứ như giày da cũng nên đặt may riêng, nhưng vì thời gian quá gấp rút nên mới mua hàng sẵn.
"Oa, cảm giác thật khác biệt." Du Bảo tới lui trong phòng, cảm giác khi mang giày da khác hẳn với giày thể thao thường ngày, nhưng chỗ nào khó chịu, kích cỡ vặn.
"Vừa là , chỉnh tóc tai một chút, chúng liền đón ông nội em ăn cơm." Hạc Bách .
"Vâng, ngài đợi em một chút." Du Bảo chạy phòng tắm, đối diện với tấm gương sáng loáng, những ngón tay thon dài tùy ý chỉnh mái tóc. Kiểu tóc của trang trọng như Hạc Bách, vẫn thấy kiểu tự nhiên bồng bềnh hợp với hơn.
Nhìn Du Bảo bước từ phòng tắm với diện mạo mới mẻ, trong lòng Hạc Bách dâng lên một cảm xúc khó tả. Hắn thích cảm giác tự tay tham gia quá trình , giống như đang tự vun trồng một đóa hồng . Và trong lòng Hạc Bách cũng bắt đầu mong chờ cảnh tượng khi kết hôn, Du Bảo sẽ bắt đầu học tập và hiểu thêm nhiều kiến thức ở nhiều lĩnh vực khác .
"Đi thôi ạ." Dù đang mặc đồ trang trọng nhưng Du Bảo cũng thể ngay lập tức sửa dáng , vẫn bước những bước nhỏ nhảy chân sáo tới gần.
Khóe môi Hạc Bách gợi lên nụ thanh thoát, ánh mắt tràn đầy vẻ sủng ái. Hắn và Du Bảo cùng thang máy xuống lầu, lên xe tiến về bệnh viện đón ông nội của .
Phía bên ông nội Du Bảo, Hạc Bách cũng sớm sắp xếp đến tận nơi. Hai ba cùng hợp sức hỗ trợ Du Hoành - vẫn bình phục chấn thương gãy xương - quần áo và chỉnh đốn diện mạo.
Thay một bộ đồ mới, đôi mắt Du Hoành sáng lên, tóc tai cũng chải chuốt gọn gàng , để lộ vầng trán đầy đặn, trông tinh thần phấn chấn hơn nhiều. Du Hoành thiếu niên cao gầy đẩy cửa bước mà phản ứng kịp.
"Ông nội!" Giọng hoạt bát thiết của Du Bảo vang lên, nhiệt tình chào hỏi.
Lúc Du Hoành mới chớp chớp mắt, định thần . Mẹ kiếp, đúng là đại biến hình mà. Với bộ dạng và cách ăn mặc , ai mà Du Bảo từng nhặt ve chai cơ chứ?