Omega ngốc nghếch trở thành thuốc an thần của lão đại - Chương 14: Lão nam nhân kia không phải là nhìn trúng Du Bảo rồi chứ...

Cập nhật lúc: 2025-12-27 08:27:57
Lượt xem: 100

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cổ họng Hạc Bách ngứa, đưa tay che miệng khẽ ho một tiếng.

Du Bảo dù cũng là Omega, khác biệt nếu nhân cơ hội để Du Bảo gối đầu lên đùi thì chẳng là đang chiếm tiện nghi của ?

Là một Alpha lớn hơn Du Bảo vài tuổi, Hạc Bách tự nhủ cần đoan chính một chút.

"Lời lúc nãy là đùa thôi. Bạn của em 'ôm đùi' là bảo em thực sự tới ôm chân ." Hạc Bách trầm giọng giải thích.

À...

Hóa là ôm lấy đùi cọ cọ lấy chút vận may ?

Du Bảo đôi mắt đen sâu thẳm của Hạc , chẳng hiểu một chút thâm ý khác từ ánh mắt . Hình như là chuyện gì đó tiện giải thích trực tiếp.

Du Bảo l.i.ế.m môi, ngay ngắn , vùi đầu cầm điện thoại nhắn tin hỏi Võ Thắng "ôm đùi" rốt cuộc là ý gì.

【Võ Thắng: Chính là tận lực tạo quan hệ với nhân vật lớn đó. Nếu em thể nhân cơ hội xin một công việc định ở chỗ Hạc Bách... Làm bảo vệ cho tập đoàn Hạc thị cũng mà! Chế độ đãi ngộ của Hạc thị nhất nhì trong ngành luôn, lương cao còn đầy đủ bảo hiểm!】

【Võ Thắng: Giờ em là Omega , tìm việc ưu thế lắm! Nếu thực sự Hạc thị làm việc thì cần vất vả làm thêm khắp nơi nữa.】

【Võ Thắng: , nếu thực sự ôm đùi Hạc Bách thì 'giàu sang xin chớ quên ' nhé, dắt theo làm bảo vệ với, hu hu hu.】

"..." Lông mi Du Bảo chớp chớp đầy trì độn.

Cậu còn mặt mũi nào để với Võ Thắng rằng, mới ôm đùi Hạc Bách xong - theo đúng nghĩa đen luôn. Cậu còn vô tình toẹt cái tâm tư bám quan hệ cho ngài nữa chứ.

Du Bảo hồi âm: 【Dạ, ạ, em sẽ cố gắng.】

【Võ Thắng: Xông lên! Anh tin ở em! [Cố lên].jpg】

Du Bảo nuốt nước miếng, tắt điện thoại. Cậu cảm thấy khí trong xe bỗng trở nên khó thở, bèn thẳng lưng như một học sinh ngoan, hít một thật sâu.

Cậu dám ngài Hạc nữa, chỉ dám dùng dư quang liếc trộm. Hình như ngài Hạc đang khẽ nhếch môi . Du Bảo càng thêm luống cuống, chỉ nhanh nhanh xuống xe chạy trốn.

"Bạn em cho em 'ôm đùi' là ý gì ?" Hạc Bách hỏi, giọng trầm thấp lười biếng, để lộ vài phần phong lưu chút để ý.

"Dạ ạ." Du Bảo gật đầu.

"Nếu Du Bảo thực sự ôm đùi thì cũng thôi, ngại việc em ý nghĩ đó ." Hạc Bách mỉm .

"Ngô, ." Đầu óc Du Bảo càng thêm mụ mẫm, hình như ngài còn chút mong chờ bám lấy nhỉ? Có khi nào hiểu sai ý ? Du Bảo nỗ lực suy nghĩ.

Thấy sự căng thẳng Du Bảo hề giảm bớt, đuôi mắt sắc sảo của Hạc Bách khẽ nhếch lên. Câu của là lời dối. Ở những nơi thể giúp đỡ Du Bảo, Hạc Bách ngại đưa tay một chút, dù họ cũng duyên.

Cho đến khi xe dừng ở khách sạn gần bệnh viện, Du Bảo chủ động bắt chuyện với Hạc Bách thêm câu nào nữa.

"Tạm thời em cứ ở khách sạn ." Qua cửa sổ xe, Hạc Bách chỉ khách sạn nhất cạnh bệnh viện. Gọi là nhất nhưng cũng chỉ là một khách sạn chuỗi bình dân, xứng với tiêu chuẩn ngoài của Hạc Bách, càng bằng khách sạn 5 mà Hạc thị góp vốn. ưu điểm là gần, môi trường cũng tương đối an , để một Omega như Du Bảo ở đây cũng yên tâm hơn.

"Ở khách sạn ạ?" Du Bảo cổng khách sạn. Nơi trông đắt hơn nhiều so với tưởng tượng của .

Du Bảo hề nghĩ Hạc Bách sẽ trả tiền giúp . Ngài giúp quá nhiều việc , còn bồi thường cho ông nội nhiều tiền nữa. Tài khoản điện thoại của Du Bảo vẫn còn tiền, định tìm một nhà nghỉ nhỏ nào đó, loại mấy chục tệ một ngày thôi.

"Ừm, cần làm thủ tục nhận phòng cùng em ?" Hạc Bách điềm đạm hỏi.

"Không cần ạ, em tự mà. Một em là , ngài bận thì cứ , em dám làm mất thời gian của ngài nữa." Du Bảo vội vàng từ chối.

Hạc Bách nhíu mày, ánh mắt thâm thúy mang theo vẻ dò xét, chằm chằm mặt Du Bảo rời.

"Em định lén ở chỗ khác chứ gì? Lát nữa sẽ bảo Lâm Vân đến làm thủ tục thuê dài hạn luôn, cho em cơ hội đổi khách sạn ." Hạc Bách gằn từng chữ.

"..." Bị thấu , Du Bảo đầu tiên là sững sờ, đó xụ mặt như quả bóng xì .

Hạc Bách nhịn đỡ trán, sắp phản ứng của Du Bảo làm cho bật vì tức . May mà hỏi thêm một câu, hóa Du Bảo thực sự ý định lén ở chỗ khác. Du Bảo hình như chỉ đơn thuần là Omega, chứ thực sự ý thức rằng là một Omega thì cần chú ý đến an thể của hơn.

Nhận thấy Hạc Bách vẻ giận, Du Bảo mím môi, vỗ vỗ vai , nhỏ giọng mềm mỏng : "Ngài Hạc đừng giận mà, em chỉ là thấy tự trả tiền phòng ở đây thì đắt quá."

"Cứ để trả tiền mãi... Du Bảo thấy ngại lắm."

"Anh đừng giận nha, tức giận cho sức khỏe ." Du Bảo nghiêm túc giải thích.

Hạc Bách nhất thời nên gì cho . Hắn là một Alpha, mà ngược một Omega ngốc nghếch như Du Bảo an ủi và quan tâm. Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả, trái tim cũng mềm nhũn . Hắn chấp nhặt với một tiểu ngốc nghếch làm gì chứ.

"Ừm, giận. Có điều em cũng cần tiết kiệm tiền giúp . Lâm Vân chẳng với em , tiền của nhiều đến mức dùng hết."

"Kỳ thực, tiền quá nhiều dùng mãi hết cũng là một loại phiền não đấy. Cho nên Du Bảo giúp tiêu bớt một ít ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/omega-ngoc-nghech-tro-thanh-thuoc-an-than-cua-lao-dai/chuong-14-lao-nam-nhan-kia-khong-phai-la-nhin-trung-du-bao-roi-chu.html.]

Hạc Bách ghé sát , rũ hàng mi đen dày, nghiêm túc đưa lời thỉnh cầu với Du Bảo.

Du Bảo dỗ cho ngẩn ngơ. Hóa đời thực sự buồn rầu vì tiền nhiều quá tiêu hết ?

"Nếu là Hạc cần giúp đỡ, Du Bảo thể ạ." Cậu vẻ mặt nghiêm túc nhận lấy "trọng trách" .

"Du Bảo nghĩ vui ." Hạc Bách mở cửa xuống xe, dứt khoát cùng làm thủ tục, đồng thời nhắn tin bảo Lâm Vân chú ý nhu cầu của Du Bảo.

Lâm Vân vẫn tan làm, lập tức trả lời rõ ý của sếp.

"Được , cứ ở đây , thiếu cái gì thì bảo , nếu liên lạc với thì gọi cho Lâm Vân."

"Dạ." Du Bảo gật đầu. Lúc chia tay định tiễn Hạc xuống lầu, nhưng bảo về giường nghỉ ngơi.

"Mọi chi phí ở khách sạn đều thanh toán, đói bụng cứ việc ăn tại đây nhé." Hạc Bách dặn dò: "Lát nữa sẽ bảo Lâm Vân gửi mấy bộ quần áo qua cho em."

"Liệu phiền Lâm Vân quá ạ?" Du Bảo hỏi.

Nghe thấy cách xưng hô đó, chân mày Hạc Bách khẽ nhíu , trong lòng chút khó chịu.

"Em với Lâm Vân thế ? Mới đó gọi bằng ?" Hạc Bách trầm giọng.

Du Bảo nhanh chóng nhận Hạc dường như vui. Chẳng lẽ thích cấp quá gần với ?

"Vậy em gọi là Lâm Vân nữa..." Du Bảo mong chờ Hạc Bách, hy vọng sẽ làm vui hơn.

Đây cũng coi như bước đầu tiên trong việc "ôm đùi". Du Bảo khắc ghi lời Võ Thắng, nếu thực sự tìm việc ở Hạc thị thì thể nuôi sống bản và ông nội hơn. Sau bữa nào cũng thịt ăn, còn uống sữa ngọt ngào, ông nội cũng cần chắt bóp tiền mua t.h.u.ố.c ức chế miếng dán tuyến thể cho nữa.

"..." Hạc Bách hiếm khi thấy bất lực như lúc , khóe môi tự giác trĩu xuống.

Du Bảo thấy , đầu óc càng thêm rối bời. Hình như hiểu sai ý . Việc dò xét tâm tư của nhân vật lớn để ôm đùi thật sự quá khó khăn.

"Tôi ý đó, em cứ gọi như ."

"Thôi , việc gì thì về công ty đây." Hạc Bách chào tạm biệt.

Du Bảo nghĩ đến việc ngài bỏ cả buổi chiều ở bên , giờ muộn thế còn về làm việc, đỏ mặt vì ngại. Việc làm ghi chép thực làm một cũng mà.

"Cảm ơn ngài Hạc luôn ở bên em." Lần Du Bảo phát "thẻ " nữa mà cúi chào 90 độ trịnh trọng.

Thấy cảm ơn chính thức như , tâm trạng Hạc Bách lên hẳn, khóe môi nhếch lên một độ cong rõ rệt. Đỉnh đầu Du Bảo trông xù xù, vẻ dễ xoa. Hạc Bách nhịn ngứa tay, ở bên lâu như , thu chút "thù lao" chắc quá đáng nhỉ.

Thế là Hạc Bách giữ kẽ nữa, với chiều cao 1m92 và bàn tay to rộng, dùng lực xoa xoa đầu Du Bảo: "Không cần cảm ơn ."

Du Bảo cứ thế ở khách sạn chuỗi gần bệnh viện. Ăn cơm ở đây cũng cần trả tiền, tất cả đều ghi sổ. Du Bảo thầm cảm thán "Oa", lúc thăm ông nội còn mang theo một chai nước ngọt trong tủ đồ ăn vặt của phòng. Cậu còn chụp ảnh gửi cho Hạc .

【Em uống nước ngọt nhé, em đang giúp ngài Hạc tiêu tiền đây ạ [Ảnh chụp]】

Nhận báo cáo của Du Bảo, tâm trạng Hạc Bách càng hơn, nhắn : 【Phải như chứ, tiếp tục phát huy nhé.】

Du Bảo hưng phấn hẳn lên, dường như tìm cách thức "ôm đùi" đúng đắn .

Khách sạn gần bệnh viện, Du Bảo chỉ cần qua một con phố là đến sảnh bệnh viện, tiếp khu nội trú. Cậu gõ cửa phòng ông nội.

Ông nội Du Hoành bao ngày lo lắng sợ hãi, cuối cùng cũng thấy Du Bảo mặt lành lặn chỉnh. Chân ông vẫn còn đang bó bột, ông nhờ hộ công đỡ dậy ôm chặt lấy Du Bảo.

Trên mặt Du Bảo nở nụ rạng rỡ, mời ông uống nước ngọt, còn khoe việc đang ở khách sạn và thời gian tới sẽ cố gắng "tiêu tiền" giúp Bách Hạc.

Du Hoành ngẩn , lúc đầu còn hiểu chuyện gì. Tại ôm đùi Hạc Bách dùng sức tiêu tiền của ?

"Cháu ngoan , làm thì thể tùy tiện tiêu tiền của khác, còn đường hoàng như ." Du Hoành chú trọng giáo d.ụ.c nhân cách.

" là Hạc bảo cháu giúp tiêu mà, sẵn lòng luôn." Du Bảo còn đưa tin nhắn Hạc Bách bảo cố gắng tiêu tiền cho ông xem để chứng minh dối.

"Ông nội , giàu cũng nỗi khổ vì tiền nhiều quá tiêu hết đó ạ. Với cháu tạo quan hệ với Hạc , còn tìm việc làm nữa."

Du Hoành do dự, định thôi, cứ thấy gì đó sai sai. Tuy rằng ông giữ khí tiết mà bảo Du Bảo cần vội vã bám lấy đại ông chủ như , nhưng chính ông lúc còn định đòi bồi thường thêm tiền... Du Hoành thấy lập trường để bảo Du Bảo đừng tham lam mấy thứ .

Hơn nữa, Du Bảo bằng cấp gì, nếu thực sự như lời , tìm một công việc đoàng hoàng thì ông nhắm mắt cũng yên lòng. Ông giờ cũng cao tuổi, chẳng còn sống bao lâu nữa.

Thấy Du Bảo mục tiêu phấn đấu và hưng phấn như , Du Hoành cũng dội gáo nước lạnh .

Du Bảo ở bệnh viện bầu bạn với ông nội một lúc lâu mới về khách sạn.

Trong phòng bệnh, Du Hoành giường càng nghĩ càng thấy chuyện gì đó quái lạ. Cuối cùng, ông đột nhiên bật dậy.

Lão nam nhân ... trúng Du Bảo là Omega đấy chứ?

Loading...