Omega Này Toàn Dị Năng Miễn Dịch - Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-05-03 14:33:41
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"..." Nhìn những dòng tin nhắn liên tục nhảy màn hình, Dịch Gia Mộc im lặng một lúc, đó mặt cảm xúc cất máy truyền tin ba lô, chọn cách nhắm mắt làm ngơ.

Khi tiếng chuông tan học vang lên, ngủ bên cạnh là Cố Dạ Sanh cuối cùng cũng tỉnh giấc. Anh ngáp dài một cái đầy vẻ ngái ngủ, khi bên cạnh, trong mắt hiện lên một tầng sương mờ mịt: "Nhóc con, là em thế?"

Ly

Dịch Gia Mộc: "... Câu lúc khi học hỏi ."

"Vậy ?" Cố Dạ Sanh vò vò mái tóc đỉnh đầu, chậm rãi nhớ : "À đúng , hình như đúng là như thật."

Tang Bắc ở bên cạnh thập thò chào hỏi: "Chào học trưởng ạ."

Cố Dạ Sanh rũ mắt bàn tay định đưa của , như mà nhướn mày: "Cậu chắc chắn là bắt tay với chứ?"

Tang Bắc sực nhớ tới năng lực dị năng của đối phương, bản năng rụt cổ , lúng túng : "Là em mạo quá, thật xin học trưởng."

Cố Dạ Sanh nhếch môi, đang định trêu chọc vài câu thì ngẩng mắt lên thoáng thấy giao diện máy truyền tin quen thuộc của Dịch Gia Mộc, lập tức tò mò ghé sát : "Nhóc con, mấy cái diễn đàn trường học nhàm chán thế mà em cũng dạo ?"

Trong khoảnh khắc áp sát gần, Dịch Gia Mộc thể cảm nhận thở nhẹ nhàng phả qua cổ . Trong đầu bỗng nhiên hiện lên mấy phân cảnh " lớn" mấy phù hợp mà trong truyện đồng nhân lúc nãy. Không khí bỗng chốc trở nên ái lạ thường.

Cậu cảm thấy mặt nóng lên, ánh mắt thoáng chút bối rối, "cạch" một tiếng đóng sập màn hình : "Tôi chỉ xem linh tinh thôi."

Cố Dạ Sanh: "?"

Thái độ của nhóc con trông vẻ khả nghi, nhưng cũng hỏi nhiều, chỉ tùy ý liếc đồng hồ: "Đi ăn một bữa nhé?"

Dịch Gia Mộc: "Không cần , vẫn đói."

" đói ." Cố Dạ Sanh một thói quen kỳ quái, đó là khi ăn cơm thích cùng. Trước đây khi quen Tư Dực và Lục Trạch Tu, thường tùy tiện kéo đại một sinh viên đường, để run bần bật đối diện ăn cơm. Còn bây giờ, so với những xa lạ đó, hiển nhiên thích ở cùng Dịch Gia Mộc hơn nhiều. Anh ngủ suốt từ sáng tới giờ, ngay cả cơm trưa cũng ăn, thực sự là đói đến lả .

Nhìn vẻ mặt "liên quan gì đến " của Dịch Gia Mộc, Cố Dạ Sanh suy nghĩ một chút, đ.á.n.h sở thích của nhóc con để giá: "Năm ly sữa."

Dịch Gia Mộc: "Tám ly."

Cố Dạ Sanh: "Sáu ly."

Dịch Gia Mộc nở một nụ tươi tắn: "Thành giao."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/omega-nay-toan-di-nang-mien-dich/chuong-20.html.]

Lần đầu tiên Cố Dạ Sanh cảm thấy địa vị của hóa còn chẳng bằng mấy ly sữa. Ánh mắt trầm xuống, nhưng khi đối diện với gương mặt ngoan ngoãn , cơn giận trong lòng lập tức tan biến quá nửa, cuối cùng kìm mà bật . Cái nhóc con cũng thật là dễ dụ quá , chừng kẻ nào đó cầm một ly sữa dụ dỗ, chắc cũng ngoan ngoãn theo mất thôi.

Tang Bắc bên cạnh thấy dáng vẻ đến hoa chi loạn chiến của Cố Dạ Sanh, suýt chút nữa thì nghẹt thở vì vẻ thịnh thế . Trời ơi, đây rốt cuộc là một Alpha tuyệt mỹ đến mức nào chứ!

Dịch Gia Mộc thu dọn đồ đạc, phi thường chuyên nghiệp chuẩn hộ tống Cố Dạ Sanh ăn cơm. lúc , một giọng lạnh lùng gọi : "Dịch Gia Mộc, Tang Bắc, đây là tài liệu bài tập về nhà của hôm nay."

Cả hai nãy giờ đều giảng, thấy bài tập thì đều ngẩn . Lớp trưởng Vệ Lam Băng tay đeo đôi bao tay trắng sạch bong một hạt bụi, tay ôm một chồng hồ sơ. Sau khi phát xong cho các bạn hàng ghế , ông tới chỗ hai , lướt qua Cố Dạ Sanh đưa tài liệu cho họ, quên dặn dò: "Sau khi thành, hãy gửi đồng loạt địa chỉ thư điện t.ử của ."

Dịch Gia Mộc, Tang Bắc: "..."

Cố Dạ Sanh đói đến mức quá sức chịu đựng: "Được , cất đồ xong thì ăn cơm thôi."

Khi dậy, Vệ Lam Băng cũng lúc thu tay . Một sự việc ai ngờ tới xảy , đầu ngón tay của ông cứ thế lặng lẽ lướt qua mu bàn tay của Cố Dạ Sanh. Bản cũng nhận chi tiết nhỏ nhặt đó, cứ thế kéo Dịch Gia Mộc thẳng mà thèm đầu .

Tang Bắc tuy vẫn tiếp tục ngắm nhan sắc của Cố Dạ Sanh, nhưng cũng thể mặt dày bám theo. Đang thở dài tiếc nuối, ngẩng đầu lên thấy sắc mặt của Vệ Lam Băng, khỏi giật : "Lớp trưởng? Cậu... chứ?"

Chỉ trong chớp mắt, gương mặt vốn đang bình thản của Vệ Lam Băng đột nhiên lấm tấm mồ hôi hột, sắc mặt tái nhợt còn một giọt máu, đôi mắt trống rỗng đến đáng sợ. Nghe tiếng gọi của Tang Bắc, ông mới bừng tỉnh, ngón tay run rẩy kịch liệt, nhanh chóng vịn cạnh bàn để giữ thăng bằng: "Tôi ."

Vệ Lam Băng là một sở hữu năng lực hệ động, mỗi khi tay tiếp xúc với khác, ông thể trộm ký ức của đối phương. Việc đeo bao tay mỗi ngày chính là để tránh những phiền phức cần thiết. Thế nhưng, những lúc năng lực nhạy cảm đạt đến đỉnh điểm, dù ngăn cách bởi lớp bao tay thì vẫn khả năng bắt giữ những mảnh ký ức thoáng qua.

Kể từ khi thức tỉnh năng lực , Vệ Lam Băng thấy quá nhiều "màu sắc" ký ức: màu đỏ nhiệt tình như lửa, màu hồng tinh tế mềm mại, màu xanh thanh bình ưu nhã... Đáng lẽ ông quen thuộc với việc tiếp nhận thông tin thụ động , thế nhưng bao giờ ông thất thố như lúc .

Chỉ là một cái chạm nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, mà cả một vùng trời đầy m.á.u tươi gần như tràn ngập trong tâm trí ông . Ngay đó là một bóng tối vô tận như nuốt chửng và hủy diệt tất cả thứ. Nguồn năng lượng tiêu cực đó quá mức mạnh mẽ, mạnh đến mức dù chỉ là tiếp nhận, ông cũng suýt chút nữa nó nuốt chửng .

Cảm giác rùng sợ hãi vẫn tiếp tục lan tỏa khắp cơ thể, Vệ Lam Băng chằm chằm cánh cửa lớp nơi bóng dáng biến mất từ lâu, đôi môi còn chút huyết sắc khẽ mím chặt.

Người đàn ông ... thực sự vô cùng nguy hiểm.

Lời của tác giả:

Tiểu Lam: Người đàn ông vô cùng nguy hiểm.

Mộc Mộc: Ồ, truyện đồng nhân bánh cuốn thật đấy.

 

Loading...