Omega Này Toàn Dị Năng Miễn Dịch - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-29 06:56:35
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàn thành xong thủ tục nhập học, đáng lẽ Dịch Gia Mộc nên thẳng tới ký túc xá, nhưng vì lúc nãy ở xe buýt của trường tranh thủ đ.á.n.h một giấc nên giờ vẫn còn khá tỉnh táo. Hiếm khi tâm trạng , quyết định dạo quanh một chút cho đó đây.

Học viện Dị học Sùng Tinh vốn là một trong bảy học viện dị năng lớn nhất của Liên Minh, là trường học nhưng thực chất nơi chẳng khác nào một thành phố với đầy đủ tiện ích hiện đại. Thậm chí nếu so với tinh cầu Tháp Minh xa xôi quê , nơi còn phồn hoa và náo nhiệt hơn gấp nhiều .

Tuy nhiên, cái sự văn minh cao độ cũng những điểm bất tiện của nó.

Chẳng hạn như đây, mỗi khi Dịch Gia Mộc buồn ngủ là thể dùng áo choàng bọc kín tùy tiện tìm đại một chỗ nào đó để đ.á.n.h giấc nồng. Thế nhưng ở nơi , chỉ cần định tìm chỗ xuống là sẽ mấy cánh tay máy từ thình lình xuất hiện, trực tiếp xách lên khỏi mặt đất. Nếu do chạy nhanh, lẽ chúng coi là rác thải mà vứt thẳng thùng thu gom .

Dịch Gia Mộc bộ đến mỏi cả chân nhưng vẫn chẳng tìm chỗ nào để ngủ, khi nắm rõ sơ qua cấu trúc của khu học xá mới, đành lủi thủi về ký túc xá.

Ngay khi ngáp ngắn ngáp dài qua góc cua đầu tiên, bước chân bỗng khựng , sự chú ý thu hút bởi một tình huống cách đó xa.

Đó là một tòa kiến trúc cấu tạo đơn giản, trông vẻ giống như một nhà kho cũ, nhưng chẳng hiểu vì xung quanh vây kín . Nhìn trang phục thì đều là sinh viên trong trường, họ đang ồn ào bàn tán về một chuyện gì đó.

Cậu tò mò tới ngóng thì mới , hóa một vị đàn khóa nào đó đang bày một "vụ cá cược" tại đây.

Mỗi tham gia chỉ cần nộp 100 tinh tệ, nếu ai thể kiên trì trụ bên trong cánh cửa quá năm phút thì sẽ nhận tiền thưởng gấp mười vốn ban đầu.

Dịch Gia Mộc vốn dĩ còn đang mơ màng sắp ngủ, thấy thể kiếm 900 tinh tệ một cách dễ dàng, lập tức tỉnh táo hẳn lên: "Chỉ cần năm phút thôi là ạ?"

Đứng bên cạnh là hai nam sinh khóa , hỏi thì khỏi bật : "Chỉ cần năm phút? Chắc em là tân sinh viên năm nay mới tới đúng ? Đàn khuyên em một câu nhé, ở Sùng Tinh chuyện gì xảy cũng đơn giản như em nghĩ ."

Dịch Gia Mộc khó hiểu hỏi : "Quy tắc trường ghi rõ là đ.á.n.h ? Chẳng lẽ bên trong đó còn chiêu trò ngầm nào khác ạ?"

Nhìn vẻ mặt phúc hậu và vô hại của , nam sinh khóa thở dài thườn thượt, lắc đầu vẻ tiếc nuối: "Chiêu trò ngầm thì hẳn, nhưng đôi khi những thứ sẽ kinh khủng đến mức vượt xa trí tưởng tượng của em đấy."

Dịch Gia Mộc suy nghĩ một lát, xác định luôn là hiểu đối phương đang gì.

lúc , cánh cửa nhà kho bỗng bật mở. Chỉ thấy một bóng đang run rẩy lẩy bẩy hai khác kẹp chặt hai bên xách ngoài. Trước sự chứng kiến của đám đông, nọ vứt thẳng một góc, chỉ cuộn tròn ở đó run cầm cập, mãi mà lên nổi.

Người đó rõ ràng cũng là một tân sinh viên tới trường ngày hôm nay, quần áo vẫn sạch sẽ tươm tất, dấu vết của việc đ.á.n.h đập bạo hành. Tuy nhiên, gương mặt trắng bệch còn một giọt máu, mồ hôi trán chảy đầm đìa. Đôi mắt trống rỗng mất hồi lâu mới dần dần hồi thần , trông cứ như dạo một vòng từ địa ngục trở về, từ đầu đến chân đều toát lên một vẻ tuyệt vọng đến cùng cực.

Đám đông xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao:

"Chuyện gì xảy trời?"

"Hì hì, hỏi câu mới tới đúng ?"

"Rốt cuộc bên trong đó cái gì mà ghê , làm cũng bắt đầu thấy tò mò đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/omega-nay-toan-di-nang-mien-dich/chuong-2.html.]

"Các bạn nhỏ ơi, đàn tặng các em một câu: 'Tò mò hại c.h.ế.t con mèo', qua bao giờ ?"

"Mà nhắc mới nhớ, nãy giờ trôi qua lâu như , dường như vẫn ai thể tự vững mà ngoài nhỉ?"

"Nói thẳng một câu nhé, thể ngang mà khiêng như thế là dũng sĩ thực thụ ."

Dịch Gia Mộc lướt qua tân sinh viên đang hồn siêu phách lạc , vẻ suy tư.

Nghe bọn họ thì vẻ tiền cũng dễ kiếm cho lắm.

Cậu nhíu mày cân nhắc một lát, nhưng cuối cùng sự cám dỗ của 900 tinh tệ, vẫn quyết định dấn bước tới.

Nam sinh khóa bên cạnh nhận thấy hành động của , vội vàng kéo tay : "Bạn học nhỏ , em định thật đấy ?"

Dịch Gia Mộc gật đầu: "Vâng, em vẫn xem thử xem ."

Vẻ mặt vị đàn trở nên vô cùng phức tạp.

Theo lý mà thì nên lo chuyện bao đồng, nhưng vì nhóc Omega khóa trông xinh đến mức quá đáng, mà cái tên của ở bên trong là thứ thể tùy tiện nhắc tới, cuối cùng vẫn nhịn mà khuyên thêm một câu: "Năm nào ở Sùng Tinh cũng mấy cái trò lấy tân sinh viên làm bia đỡ đạn như thế . Số tiền ... dễ nuốt ."

Đôi mắt hạnh của Dịch Gia Mộc chớp lấy một cái : "Hóa , em ạ."

Vị đàn tưởng cuối cùng cũng lọt tai, đang định thở phào nhẹ nhõm thì thấy Dịch Gia Mộc bỗng nhiên ôm ba lô thụp xuống. Cậu lục lọi một hồi lôi từ bên trong một món đồ, nghiêm túc đặt tay : "Đàn , lát nữa sẽ xảy chuyện gì, phiền tạm thời trông nom hộ em bé Thứ Thứ của em với."

Kiếm tiền tuy quan trọng thật, nhưng chừng quả thực nguy hiểm, cũng lo lắng lát nữa bản lỡ cẩn thận làm nó rơi vỡ mất.

Nhìn món đồ trong tay , vị đàn hình mất vài giây, vẫn kịp phản ứng gì.

Đây chẳng là một chậu xương rồng nhỏ xíu còn mọc hết gai ?

Thứ Thứ? Cái thứ mà cũng tên riêng luôn hả?!

Anh cứ theo bản năng giữ nguyên tư thế hai tay nâng chậu cây lên như nâng trứng, mãi mới hồn định thêm vài câu, nhưng kết quả là mặt chẳng còn bóng dáng của nhóc Omega nữa.

Ly

Người bạn bên cạnh vỗ vỗ vai , chỉ tay về phía cánh cửa đen ngòm của nhà kho: "Đừng tìm nữa, trong mất ."

"..."

Nam sinh khóa lặng lẽ chậu "Thứ Thứ" trong tay, chẳng hiểu trong lòng nảy sinh một loại ảo giác như đang di vật của quá cố .

Học nhỏ ơi, làm ơn nhất định sống sót mà trở đấy nhé!

Loading...