Omega Có Thai Sau Khi Mất Trí Nhớ [Xuyên Thư] - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:48:50
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"..." Vậy rốt cuộc là tiền của ai? Hứa Hủ mới kiểm tra tài khoản của , thật sự nhiều . Wow, phát tài !

tiền đó do kiếm ?

Có nhân cách thứ hai chính là khổ như , lúc nào cũng khiến nghi ngờ bản .

"Đương nhiên , tiền kiếm mà, giỏi quá mất." Hứa Hủ nhấn mạnh.

" ." Hướng Hãn Vũ y bằng ánh mắt sủng nịch: "Em vô cùng giỏi."

"..." Hứa Hủ im lặng, Hướng Hãn Vũ rốt cuộc là làm , chẳng bọn họ là t.ử địch ? Hắn nhớ đây thực sự ghét tên , mà đối phương cũng lảng vảng mặt như thế.

Từ lúc nghiệp đến giờ là bao nhiêu năm nhỉ? Để xem... thời gian thiết liên lạc, , cũng mười lăm mười sáu năm .

Ở thời đại tinh tế, tuổi thọ con dài, mười lăm mười sáu năm tính là ngắn nhưng cũng chẳng quá dài. Ký ức của Hứa Hủ dường như dừng ở mốc... năm năm .

Hắn thực sự thừa nhận rằng nhân cách thứ hai chiếm cứ thể suốt 5 năm qua. Mà bản chẳng hề , thật là thất bại quá mà.

"Ăn ." Hướng Hãn Vũ hiệu cho Hứa Hủ dùng bữa sáng, vươn tay giật lấy con mèo bông xù xì khỏi lòng y: "Lúc ăn cơm đừng ôm mấy thứ ."

"Không ôm nó, chẳng lẽ ôm ngươi ?" Hứa Hủ trợn trắng mắt.

"Được thôi." Hướng Hãn Vũ cho rằng đây vấn đề gì to tát, còn cầm thìa lên, định đút tào phớ cho y: "Há miệng nào..."

"..." Hứa Hủ nghẹn lời, trong lòng hiện lên một dải dấu chấm lửng dài dằng dặc.

Hắn thêm gì nữa, hiện tại quan trọng nhất là giữ bình tĩnh, đừng để mất mặt Hướng Hãn Vũ, càng thể để đối phương mất trí nhớ.

Ly

Vậy vấn đề là đối phương đang m.a.n.g t.h.a.i ? Đứa bé rốt cuộc là của ai?

Nhân cách thứ hai lẽ trúng tên phú nhị đại quý tộc Hướng Hãn Vũ ? Ở bên loại , cẩn thận kẻo khinh thường đấy.

"Khi nào thì em mới đưa gặp cha đây?" Hướng Hãn Vũ thẳng. Bọn họ yêu hơn bốn năm, gần năm năm , chuyện nên làm nên làm đều làm cả, cũng đến lúc mắt lớn .

"Chờ , nãy ngươi uống nhầm t.h.u.ố.c gì cơ?" Hứa Hủ nheo mắt , uống nhầm t.h.u.ố.c mà còn đòi gặp cha cái gì.

Xong đời , hình như "tác giả" của cái bụng chính là cái mặt đây.

Nhân cách thứ hai của sẽ "bắt cá nhiều tay" đấy chứ? Thật là một vấn đề khiến phiền muộn mà!

"Gần đây em thử t.h.u.ố.c ?" Hướng Hãn Vũ vẫn nhớ rõ: "Em bảo đó là loại t.h.u.ố.c mới pha chế, còn nhất quyết cho xem."

Hướng Hãn Vũ vốn d.ư.ợ.c tề sư, cũng chẳng đời nào đem đơn t.h.u.ố.c của yêu bán lấy tiền. Hắn thiếu chút tiền lẻ đó, chỉ nghĩ đơn giản là thương dành cho một bất ngờ nho nhỏ nên cứ để y giữ bí mật, điều duy nhất lo lắng là loại t.h.u.ố.c đó vấn đề gì thôi.

Năm đó khi còn ở trường, Hướng Hãn Vũ thích Hứa Hủ, khổ nỗi lúc y chỉ đắm chìm nghiên cứu d.ư.ợ.c tề, lạnh lùng từ chối tất cả các Alpha đến tỏ tình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/omega-co-thai-sau-khi-mat-tri-nho-xuyen-thu/chuong-2.html.]

Hướng Hãn Vũ vẫn còn nhớ như in những gì y từng : "Các trúng thiên phú d.ư.ợ.c tề của , trúng cái mặt ?"

bảo là trúng tính tình của y, y liền lạnh: "Đó đều là ảo giác của ngươi thôi, loại dịu dàng ."

Alpha tỏ tình với Hứa Hủ nhiều đếm xuể, thiếu ưu tú, thậm chí là quý tộc.

Hứa Hủ đều từ chối sạch, y chỉ đúng một câu: "Ta còn bận phối chế d.ư.ợ.c tề, cút!"

Cũng trách Hứa Hủ nóng nảy, mà vì những kẻ cứ bám riết lấy y buông.

Hướng Hãn Vũ dám tiếp cận quá gần, nhất là khi Hứa Hủ dường như luôn địch ý với . Vừa đó lên chiến trường để kiến công lập nghiệp, chẳng thể nào thành tựu gì chạy đến mặt y.

Hứa Hủ thành công trong ngành d.ư.ợ.c tề, Hướng Hãn Vũ đương nhiên cũng thể tỏ kém cạnh. Thế nên cực kỳ nỗ lực, một mặt phấn đấu, một mặt khác âm thầm theo dõi động thái của y.

Kết quả thì , khi Hứa Hủ trở thành d.ư.ợ.c tề sư cao cấp, y xây một tòa nhà cao chín tầng, còn nuôi ch.ó nuôi mèo gì đó? Chuyện tuyệt đối , vì thế Hướng Hãn Vũ liền xuất hiện.

"Thuốc phối chế, ngươi xem là xem chắc?" Hứa Hủ hừ một tiếng: "Đồ đạc để xuống đó , ngươi thể ."

"Sao thế, giận ?" Hướng Hãn Vũ rời , quá hiểu tính nết của Hứa Hủ. Ở nhà y chính là như , hệt như một chú mèo nhỏ ngạo kiều, thường xuyên thò cái móng vuốt nhỏ cào thử một cái, đó rụt về.

Nếu thật sự làm theo lời y bảo, chừng lát nữa y thấy vui.

Hướng Hãn Vũ bao giờ cảm thấy Hứa Hủ là kẻ làm bộ làm tịch, y tiêu tiền của , cũng ngăn cản làm, càng làm lỡ chính sự của , thì chút tính khí trẻ con thì .

"Ta phối chế d.ư.ợ.c tề đây." Hứa Hủ cố ý đuổi .

"Được ." Hướng Hãn Vũ gật đầu: " ăn sáng cái ."

Dạo gần đây tính tình của thương dường như ngày càng lớn, rốt cuộc là vì quá tin tưởng , chuyện gì khác đây?

Hướng Hãn Vũ nhịn mà liếc xuống cái bụng nhỏ của Hứa Hủ. Thấy ánh mắt dừng ở đó, Hứa Hủ liền vớ lấy cái gối ôm bên cạnh ném thẳng mặt : "Ngươi chê béo đấy ?"

"Béo?"

Hướng Hãn Vũ nào dám tiểu tổ tông béo cơ chứ.

Thực đối phương mập mạp lên một chút, vì cảm thấy ôm cộm tay, mà là lo lắng nọ mỗi khi mải mê phối chế d.ư.ợ.c tề liền quên ăn quên ngủ. Cứ như thế, dễ dàng khiến bản đói đến gầy sọp .

“Không béo, là béo.” Hướng Hãn Vũ sớm hình thành thói quen nuông chiều y.

“Ngươi béo? Ngươi béo chỗ nào cơ chứ? Định khoe khoang dáng , cơ bắp chắc?” Hứa Hủ trừng mắt Hướng Hãn Vũ một cái đầy sắc lẹm, “Nhìn ngươi là thấy bực , mặc kệ ngươi đó.”

Hứa Hủ dậy, thẳng về phía phòng thí nghiệm.

Mất trí nhớ thì mất trí nhớ, nhưng Hứa Hủ vẫn thể tìm phòng thí nghiệm của một cách chính xác. Nhìn những đồ đạc bày biện ngay ngắn, chỉnh tề bên trong, tâm tình y rốt cuộc cũng khá khẩm hơn đôi chút.

Điều duy nhất khiến y thấy vui chính là trong bụng thế mà nhóc con.

Một thuần khiết như y, cứ như … Thật sự là đáng thương quá mà, về còn khổ cực mang theo hài t.ử nữa.

Loading...